Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 10: Đường Bí Mật và Cuộc Trò Chuyện

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 10: Đường Bí Mật và Cuộc Trò Chuyện


Mira siết chặt tay, giọng gằn xuống:

Jack: "Vậy à… Nhưng tôi lại cảm thấy rất thoải mái. Nó khiến tôi thấy… nhẹ nhõm và ấm áp. Tôi chưa từng có cảm giác này bao giờ."

"Không sao đâu nhóc, cứ cầm lấy nó. Nếu không có cậu và thanh kiếm này, cả ba chúng ta đã bỏ mạng trên đó rồi. Lão già như ta, dù có muốn cũng chẳng thể dùng nó nổi hai phút đâu."

"Hai nhóc có biết không… Ta đã đi lang thang suốt nhiều năm. Người đời tưởng ta điên. Nhưng không— ta đã đợi chờ ngày này. Và nó có lý do."

Jack: "John, thanh kiếm này vốn là của ông. Tôi nghe ông nói nó đã chọn tôi, nhưng dù sao… nó vẫn là của ông. Tôi không cảm thấy thoải mái khi giữ nó như vậy."

John đứng trước cánh cửa trong hành lang tối tăm.

Ba người nhìn nhau. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chỉ vài giây sau—

CẠCH!

Mira không rời mắt khỏi Jack, chờ đợi câu trả lời.

Jack mắt mở to:

"Thôi đi hai người."

"Tôi tin John sẽ có lời giải thích chính đáng sau này. Nhưng ngay bây giờ, chúng ta nên đi trước khi có thêm Vampire kéo tới… Tôi vẫn còn khá mệt sau cú dính đòn vừa rồi."

John cười nhạt:

"Đi thôi. Ta muốn cho các cậu thấy vài thứ."

Mira quay sang nhìn Jack, ánh mắt sắc bén như đang dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt anh.

Jack cắt ngang, giọng anh mệt mỏi nhưng kiên quyết.

SẦM!!!

John dừng lại một chút, nhìn anh với ánh mắt khó đoán.

John mím môi, định nói gì đó nhưng lại thôi.

Jack: "Vậy giờ tôi phải làm gì…? Ngoài hình ảnh vợ con tôi ra, tôi chẳng nhớ nổi bất cứ điều gì khác. Tôi không biết vì sao mình trở thành Vampire, nhưng tôi biết mình đã là 'chúng'… rất rất lâu rồi. Như thể cả trăm năm vậy."

John: "Ha ha… Được rồi, được rồi. Đi tiếp thôi. Hai người sẽ bất ngờ đấy." (đọc tại Qidian-VP.com)

"Cô không hiểu đâu. Hiện giờ ta đã không còn là ta lúc đó…"

"Các cậu không biết ta là ai đâu. Ta đã từng kiến tạo nhiều pháo đài để chống lại Vampire. Đây chỉ là một trong số đó…"

Tiếng gào thét, tiếng kim loại va vào nhau, mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập không khí.

Bậc cầu thang bằng đá kéo dài hun hút, dẫn họ xuống sâu hơn vào lòng đất. Tiếng bước chân vang vọng trong không gian hẹp, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và bí ẩn.

Câu hỏi như một lưỡi dao lạnh buốt đâm thẳng vào tâm trí Jack. Toàn thân anh khẽ cứng lại.

Anh nuốt khan.

John bật cười, giọng khàn nhưng đầy ấm áp:

Jack nhìn xuống thanh Last Light, ánh sáng mờ nhạt từ lưỡi kiếm phản chiếu trong bóng tối, như một ngọn lửa le lói giữa đêm đen.

"Ông giỏi vậy sao không cứu mọi người lúc ở hầm trú ẩn? Nếu đến được đây thì đã không ai phải c·hết!"


"Thôi đi! Ông chỉ đang cố biện minh thôi!"

Chương 10: Đường Bí Mật và Cuộc Trò Chuyện

Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào bóng tối. Và có lẽ, câu trả lời cho tất cả những bí ẩn này… đang đợi họ ở phía trước.

Một cánh cửa sập khổng lồ mở ra ngay dưới chân họ, để lộ một đường hầm sâu hun hút.

Jack khẽ siết chặt nắm tay, móng tay ghim vào da thịt. Một cơn đau nhỏ bé so với tội lỗi mà anh đã gây ra.


Cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Cánh cửa đóng sập lại, chặn đứng mọi âm thanh bên ngoài.

Jack bước chậm lại, ánh mắt trầm tư.

Jack: "Tôi… vẫn nhớ. Tôi không thể quên. Tôi không phủ nhận điều đó. Tôi sẽ luôn ghi nhớ, khắc sâu vào tâm trí mình… Để không bao giờ trở thành thứ ghê tởm đó một lần nữa."

Không gian như lặng đi một chút.

Họ bước xuống cầu thang bí mật.

ẦMMMMM!!!

"Cậu đúng là đặc biệt, nhóc ạ. Một thanh kiếm được tạo ra để tiêu diệt Vampire… lại bị chính một Vampire sử dụng. Thật khó tin rằng Last Light đã chọn cậu."

Jack và Mira liếc nhìn nhau.

Mira không nói gì, chỉ quay mặt đi, tiếp tục bước về phía trước. Nhưng từ góc nhìn của Jack, cô có vẻ đang giấu đi điều gì đó. Một bí ẩn mà cô chưa sẵn sàng để nói ra.

John gật đầu:

Mặt ông trầm ngâm, đôi mắt vẩn đục ánh buồn.

Mira nheo mắt nghi ngờ:

Cả ba người chìm vào im lặng, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng.

John đặt tay lên một góc đá trên tường, một biểu tượng vàng lấp lánh lóe sáng trong bóng tối.

"Lối ra không phải ở cánh cửa… mà là dưới đất!?"

Anh chống tay lên thanh kiếm, cảm nhận rõ cơn đau râm ran lan khắp cơ thể.

"Đúng thế. Last Light đốt cháy sinh lực của người sử dụng nó… một cách khủng kh·iếp. Người bình thường nếu cầm nó quá lâu sẽ kiệt quệ ngay lập tức. Trái tim sẽ đập điên cuồng, lồng ngực như bị bóp nghẹt."

Mira: "Phải rồi, tôi nhớ lúc ở hầm trú ẩn, ông cầm nó mà trông như sắp c·hết vậy."

Hành trình mới chỉ vừa bắt đầu

Mira: "Thế còn ký ức về 'Jack Đồ Tể'… ông vẫn còn nhớ chứ?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Phía trên—

John quan sát cả hai với ánh mắt già dặn của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Ông bật cười khẽ, phá tan bầu không khí căng thẳng.

Ông chắp tay sau lưng, giọng trầm lắng:

John gật đầu, bước chân chậm lại một chút:

Mặt đất rung chuyển. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mira nhíu mày, nhớ lại hình ảnh John khi còn ở hầm trú ẩn. Khi ông ta nắm thanh kiếm, cả cơ thể run rẩy như thể bị rút cạn sinh lực.

John im lặng.

Last Light trong tay anh tỏa ánh sáng yếu dần, như thể nó cũng cần được nghỉ ngơi.

Jack im lặng, nhìn lại bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm. Anh thử tập trung cảm nhận—nhưng thay vì cơn đau đớn hay mệt mỏi, thứ anh cảm thấy lại là sự ấm áp. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 10: Đường Bí Mật và Cuộc Trò Chuyện