Logo
Click quảng cáo, Mở shopee popup gia tăng khí vận 🤗

Chương 146 : Thật tốt

Chương 146 : Thật tốt


“Lâm huynh, hiếm có một ngày ngươi không buôn bán, hay là chúng ta cùng nhau đi chơi, huynh thấy sao”

Lâm Vũ cố gắng cười gượng. Mỗi ngày hắn đều bận từ sáng đến tối, liên tục phục vụ khách nhân gần như không ngừng nghỉ, lại thêm quán ăn vô cùng ồn ào khiến tinh thần hắn có đôi chút mệt mỏi, vừa mới quyết định nghỉ ngơi một ngày thì cô nàng Vạn Bảo Nhi này đã tới làm phiền, rủ hắn đi chơi. Còn không để Lâm Vũ kịp phản ứng, Vạn Bảo Nhi đã kéo tay Lâm Vũ ngồi dậy, kéo hắn đi ra ngoài cửa. Lâm Vũ cũng chỉ đành mỉn cười, cầm tay Vạn Bảo Nhi, đi theo phía sau cô nàng.

Vạn Bảo Nhi kéo tay Lâm Vũ đến cửa tiệm quần áo lớn nhất Tà Nguyên thành. Bước vào bên trong, khắp nơi đều sáng loáng, đến sàn nhà cũng có thể phản chiếu khuôn mặt của Lâm Vũ. Xung quanh là những bộ quần áo sáng lấp lánh, trôi nổi bồng bềnh trên không trung, được bao bọc trong những chiếc bong bóng mỏng manh như thể chạm tay là vỡ. Cả toà nhà như một cầu thang xoắn ốc, càng lên cao y phục càng đắt tiền. Ở đây không có cầu thang hay chỗ để đi lên tầng trên. Muốn đi lên cao chọn y phục chỉ có duy nhất một cách là tự mình bay lên. Lâm Vũ kinh ngạc nhìn kiến trúc kỳ lạ và sự hào nhoáng nơi đây, chưa kịp để Lâm Vũ tỉnh hồn lại Vạn Bảo Nhi đã kéo tay Lâm Vũ đi đến nơi cao nhất. Nơi đây chỉ có duy nhất một bộ trang phục. Một chiếc áo lỗng lẫy, được may từ một trăm loại nguyên liệu của một trăm loại yêu thú khác nhau, toả sáng rực rỡ, phía trên gắn một nghìn loại đá quý khác thi nhau toả sáng vô cùng lỗng lẫy, bên trong dùng tơ của hoả băng thần điểu, bông tuyết nghìn năm, diễm lệ chi hoả mà hình thành, mùa hè thì mát, mùa đông thì ấm, bên cạnh là một chiếc kính mắt đen tuyền, được đúc nguyên khối từ hắc ngọc linh thạch, gắn thêm vô số viên hoàng kim chi bảo, lại thêm hai con bạch long như đang bay lượn xung quanh chiếc kính mắt, và cuối cùng là một cây quạt vẽ một bức tranh sơn hà đồ vô cùng chân thật, sống động như chứa đựng sơn hà làm từ vô số ngọc thạch.

Lâm Vũ nhìn đến công dụng của nó. “Trang bức” công dụng của nó chỉ có hai chữ trang bức, ngoài ra không còn một công dụng nào khác. Lâm Vũ lại nhìn đến giá cả chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín viên chí tôn linh thạch. Lâm Vũ trợn tròn hai mắt. Mẹ nó, mỗi cái áo dùng để trang bức ngoài ra không có công dụng khác lại đắt đến cắt cổ. Hắn cảm thấy chỉ có những kẻ ngốc mới đi mua bộ quần áo này. Đương nhiên Vạn Bảo Nhi cũng không thèm nhìn đến giá cả hay công dụng như Lâm Vũ, tuỳ ý vứt một túi linh thạch vào chiếc bong bóng, lấy luôn chọn bộ mà không thèm nhìn giá cả.

Chương 146 : Thật tốt