Thiên Địa Lưu Tiên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 53: Cũng là chuyện bình thường.
Nàng ăn nốt cái bánh, sau đó cùng Lưu Vân chuẩn bị bữa ăn. Nội tâm nàng khẽ dao động trước những gì mình thấy được. Rồi nàng mỉm cười, khẽ vui mừng với điều gì đó. Tâm trạng nhờ đó cũng vui vẻ trở lại.
“Chuyện này mà cũng phải động tay chân? Tại sao Lưu tiên sinh lại không dùng pháp thuật luyện hoá, như vậy không phải là nhanh hơn sao?”
‘Đạo lữ giao linh? Không phải như thế tức là…’
Yến Tự Khâm vừa mở miệng nói thì bị Xuyên Khung cắt ngang.
“Lưu tiên sinh. Sau chuyện này, ngài có muốn đến Hướng Thiên Giáo làm khách khanh không? Cả Bạch tiên tử nữa.”
Rồi nàng nhìn Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi nói tiếp.
Nhớ lại lời Đại Không Trí Phật nhắn với hắn. Quả thật những chuyện này không đơn giản là trùng hợp. Có thể còn một hoặc một nhóm những kẻ nguy hiểm sau lưng giật dây. Mà đối với người đang đứng ngoài sáng như hắn, khi b·ị đ·ánh úp sẽ khó mà trở minh.
“Ta thấy tiên sinh kỳ lạ từ lúc thấy ngài ấy lấy ra đủ thứ gia vị ở núi Bất Chu rồi.”
Trịnh Tú Sương liền châm chọc.
‘Mong tiên sinh thứ lỗi. Cha mẹ ta khi ở cùng nhau sẽ như vậy đấy.’
Bốn hộ pháp cũng nhìn Lưu Vân, chờ câu trả lời. Nhưng người trả lời lại là Bạch Nguyệt Quân.
Mặt trời vừa lên, Sở Uyển Đình nhận được phi kiếm của Bạch Nguyệt Quân mà đưa Linh Nhiễm từ nhà Tưởng lão trở về nhà. Theo sau là Tưởng Du Nhi, trên lưng đeo giỏ rau thịt mà Tưởng lão gửi cho Lưu Vân.
Song thân của Yến Khinh Yên lại bắt đầu cãi nhau. Tiếng nói rôm rã vang lên khắp sân nhà vốn thường tĩnh lặng làm cho Lưu Vân thấy lạ. Hắn nhìn ra ngoài sân đầy người mà khoé miệng hơi nhếch lên. Hiếm khi có khách, nhưng mỗi lần có khách là lại náo nhiệt như vậy đấy.
‘Đúng vậy. Ta và Lưu Vân thi thoảng vẫn có chút lớn tiếng với nhau mà.’
Thanh âm của Bạch Nguyệt Quân vang lên làm cho Yến Khinh Yên kinh ngạc. Nàng đây là đang dùng truyền âm để giao tiếp với Lưu Vân, vậy mà Bạch Nguyệt Quân cũng có thể nghe mà đáp lời được. Lưu Vân nhận thấy Yến Khinh Yên hơi ngơ ra, liền nói.
“Hôm nay tiên sinh và tỷ tỷ có khách ghé thăm sao?”
“Đừng quá để tâm người khác nói gì về ta. Ta còn không rõ bản thân thì sao người khác hiểu được hết. Còn nữa, Lưu Vân của nàng vốn không phải kẻ bình thường. Không nên dùng những đạo lý thời đại áp đặt lên ta. Không được đâu.”
“Đây không phải củ sen bình thường. Những củ sen này lấy từ chỗ Đại Không Trí Phật tu hành năm xưa, hiện tại là nơi toạ lạc của Không Minh Tự. Bên trong chứa tinh hoa nhật nguyệt, lại ẩn hiện linh uẩn, phật pháp. Dùng pháp thuật luyện hoá, không cẩn thận sẽ làm tiêu tán hết. Vậy thì có luyện xong cũng không dùng được.”
Sở Uyển Đình nhìn Tưởng Du Nhi lắc đầu, rồi cùng Linh Nhiễm và Tưởng Du Nhi đi tiếp. Âm thanh cãi nhau càng lúc càng lớn. Trong đó, Sở Uyển Đình nghe được một giọng nữ khá quen.
Yến Khinh Yên nói một nửa thì dừng lại. Nàng tự thấy mình không có tư cách để hoài nghi quyết định của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nên không nói tiếp, cũng không hỏi nữa.
Linh Nhiễm thấy Sở Uyển Đình như vậy, liền kéo tay nàng và Tưởng Du Nhi đi vào sân nhà, lướt qua mặt bốn người. Sau đó lại lớn tiếng gọi.
‘Không sao, không sao phu thê cãi nhau cũng là chuyện thường.’
Lưu Vân hướng về phía mọi người chấp tay, rồi quay sang nói với Tưởng Du Nhi. Dù sau đây cũng là rau của Tưởng lão biếu cho hắn. Với cả, Tưởng Du Nhi cũng thường ghé nhà để đọc sách, viết chữ. Vậy nên hắn cũng thường gửi thức ăn bản thân nấu cho Tưởng lão.
Sở Uyển Đình cùng Linh Nhiễm đến nhà Tưởng lão chính là để tránh mặt Trịnh Tú Sương. Dù sao trước đó nàng cũng là người bị Trịnh Tú Sương và bốn hộ pháp dưới trướng săn đuổi, suýt chút nữa là đã bắt được. Vậy nên tránh mặt lúc Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không có ở nhà cũng là chuyện dễ hiểu. Bởi ai biết Trịnh Tú Sương có thật sự tha cho nàng không.
Bạch Nguyệt Quân áp mặt vào lưng hắn, lắc đầu. Nàng cũng không rõ bản thân đang bị gì nữa. Chỉ biết là đang cảm thấy khó chịu mà thôi. Lưu Vân mỉm cười, xoay người lấy ra một cái bánh ngọt đút cho Bạch Nguyệt Quân.
“Chàng ấy là người nấu. Bình thường cũng thế. Có gì lạ sao?”
Yến Tự Khâm khẽ liếc Trịnh Tú Sương, ho ho vài tiếng rồi mỉm cười nói với Lưu Vân.
“Nhẹ tay một chút. Nhẹ tay một chút. Các ngươi gọt vỏ như vậy thì củ sen còn lại được bao nhiêu.”
Bạch Nguyệt Quân xuất thân là thần tiên, không phải tu sĩ nhân gian được phong thần. Sau khi chuyển thế, dù có đi lại giữa nhân gian nhiều đi nữa cũng không hiểu hết những chuyện ở nơi đây.
“Đối với phàm nhân, người quán xuyến việc nhà là nữ tử. Tiên sinh quả là kỳ lạ. Giành làm mấy việc này luôn sao?”
“Giờ thì việc ta chiều chuộng nàng đã bình thường rồi chứ?”
Mà Lưu Vân cũng có một tia suy đoán, nếu không có mặt hắn và Bạch Nguyệt Quân, mọi chuyện sẽ tồi tệ đến mức nào. Trên bàn cờ thiên địa này, hắn là người đánh cờ hay chỉ là quân cờ của người khác?
Hồng Tinh xô Chu Lương rồi đi đến, hậm hực nói.
“Tiên sinh nói thật?”
“Tất nhiên là thật. Chính tay ta nhận được từ Đại Không Trí Phật mà. May mà ta và Lưu Vân có chút mặt mũi đối với Không Minh Tự, nếu không cũng không dễ dàng có được như vậy.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Khi đi đến con đường đi vào sân nhà, Sở Uyển Đình nghe được tiếng cãi nhau ở phía trước không xa. Tưởng Du Nhi cũng tỏ vẻ thắc mắc.
Trong sân lúc này đang bày hơn mười cái chậu gỗ to. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân sắn tay áo, tay cầm dao cắt củ sen lớn thành từng khúc. Linh Nhiễm liền chạy đến ôm Bạch Nguyệt Quân tươi cười, tay lén lút lấy một khúc sen. Bạch Nguyệt Quân nhanh chóng lấy lại khúc sen, nói.
“Này, này! Bốn người các ngươi không giúp thì đi về. Đừng có ở đây làm ồn nữa!”
“Phụ thân, mẫu thân. Nhiễm Nhiễm về rồi.”
Bạch Nguyệt Quân nhìn bóng lưng mọi người rời đi, rồi lại nhìn Lưu Vân đang đứng trong bếp. Trong lòng có chút khó chịu mà đi vào trong gian bếp. Nàng lặng lẽ nhìn bóng lưng đang cặm cụi của Lưu Vân rồi ôm lấy. Lưu Vân thoáng khựng lại, rồi nhẹ nhàng hỏi.
Chương 53: Cũng là chuyện bình thường.
“Đây không phải là đồ ăn. Không được ăn vụng.”
“Nguyệt Quân, nàng đang buồn chuyện gì à?”
‘Đã từng thôi. Từ nhỏ ta đã được định là thánh nữ của Hướng Thiên Giáo. Vậy nên cha ta không tiếc tài nguyên bồi dưỡng, giúp ta tu hành. Nhưng đến khi biết ta còn một huynh trưởng đã theo mẹ rời đi từ lúc ta còn nhỏ. Ta đã rời khỏi giáo, tìm huynh ấy. Biết được huynh ấy cũng rời khỏi chỗ mẹ làm một nho sĩ phàm nhân. Ta đã tự tán tu vi, cùng huynh ấy sống một đời bình dị. Lúc huynh ấy được đề tên bảng vàng, ta vô tình gặp được bệ hạ, lúc ấy chỉ là một hoàng tử. Sau đó thì được ngài ấy hỏi cưới, nhập cung. Cha ta sau khi biết được đã không trách mắng mà lệnh cho Huyết Ảnh đi theo bảo về ta từ đó đến giờ.’ (đọc tại Qidian-VP.com)
Mất cả buổi sáng để sơ chế xong mấy đoạn củ sen thành nước bột. Tiếp theo phải chờ cho nước bột lắng xuống rồi mới lấy phần lắng đó để làm nguyên liệu nặn thân thể.
Cả hai lời qua tiếng lại, vậy mà Tuyệt Thiên Hoang hay Hồng Tinh, Hoắc Khang đều tỏ ra điềm nhiên. Như thể đây không phải là chuyện gì hiếm thấy vậy. Giọng nói của Yến Khinh Yên truyền đến tâm trí của Lưu Vân, nhẹ nhàng giải đáp.
“Hai đứa cũng đến đây giúp chúng ta một tay.”
Trịnh Tú Sương thấy vậy thì liếc Yến Tự Khâm, nói bằng giọng mỉa mai.
Bạch Nguyệt Quân ngượng nghịu đáp.
“Lưu tiên sinh đúng thật là chiều chuộng Bạch tiên tử. Không như lão thất phu nào đó.”
“Bạch tiên tử. Lưu tiên sinh là đang…?”
“Hô. Bản thân là tà đạo bị tiên đạo đuổi g·iết. Vậy mà dám mở miệng mời cao nhân tiên đạo đến làm khách khanh. Lão thất phu, ông không thấy ngượng miệng sao?”
‘Mọi chuyện không trùng hợp đến vậy chứ!’ (đọc tại Qidian-VP.com)
“Không phải bà cũng suýt chút nữa là biến đệ tử của Bạch tiên tử làm lô đỉnh sao? Sao bà còn mặt mũi ngồi đây?”
Yến Tự Khâm liền phun một ngụm trà. Đã lấy từ phật thổ, còn chính tay Đại Không Trí Phật? Nội tâm y không khỏi chấn động. Phật môn tuy không đối đầu với tiên đạo, nhưng cũng không giao thiệp với nhau. Vậy mà hai cao nhân chân tiên lại có thể tự nhiên ra vào phật thổ, còn đến được Không Minh Tự. Cùng với thân thế bí ẩn, thực lực bất phàm. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân trong lòng của những tà tu này đã thêm vài phần kính sợ.
Lập tức, Sở Uyển Đình rùng mình, khựng lại. Trước mắt nàng là Hồng Tinh, Xuyên Khung, Hoắc Khang, Chu Lương đang cãi nhau. Nhìn thấy Sở Uyển Đình, bốn người im lặng đưa mắt nhìn nàng một hồi lâu. Hai bên cứ vậy mà nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào.
‘Nương nương đừng bất ngờ. Ta và Nguyệt Quân là đạo lữ giao linh. Có thể giao tiếp với nhau qua thần trí.’
Bạch Nguyệt Quân gặm cái bánh, chầm chậm gật đầu. Dù vậy, ánh mắt của nàng vẫn rất khó tả. Thấy vậy, Lưu Vân cúi người áp trán của mình vào trán của Bạch Nguyệt Quân. Bỗng trong mắt của Bạch Nguyệt Quân thoáng qua những hình ảnh kỳ lạ. Những trang phục kỳ lạ, đồ dùng kỳ lạ, những con thú sắc chạy trên đường. Còn có vật nhỏ gọn hiện hình ảnh nằm gọn trong bàn tay nữa.
“Rồi.”
Lưu Vân chỉ vào củ sen nham nhở trong tay Xuyên Khung. Dù sao thì trước mắt phải nặn xong cơ thể mới cho Yến Khinh Yên đã. Những việc sau này để sau này tính. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Lưu Vân khẽ thở dài. Hắn nhìn sang Bạch Nguyệt Quân đang chỉ cách gọt vỏ củ sen cho đám Hồng Tinh. Bên cạnh là Linh Nhiễm đang nhai tóp tép một mẩu. Trong lòng hắn muốn bảo vệ khoảng khắc này, dù có phải đối đầu với ai đi chăng nữa. Với lại, ai mới là kẻ đang đứng ngoài sáng vẫn chưa phân định được đâu.
Cả hai gật đầu, búi cao tóc, sắn tay áo đi đến giúp đỡ. Tuyệt Thiên Hoang lúc này ngồi một góc mài từng khúc sen trên đá, nước và xác củ sen từ từ rơi xuống cái chậu đặt phía dưới. Thấy bốn người Hồng Tinh, Xuyên Khung, Hoắc Khang, Chu Lương vẫn còn cãi nhau liền quát.
“Lão thái bà! Đừng tưởng ta sợ bà nha! Ta chỉ đang nể mặt Yên Nhi thôi.”
Tuyệt Thiên Hoang cùng bốn hộ pháp cũng lui xa khỏi chỗ đó mà tìm chỗ yên tĩnh nghỉ ngơi. Linh Nhiễm thì cũng Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi vào trong thư phòng đọc sách.
Hồng Tinh cũng lên tiếng góp ý.
Nói xong, Lưu Vân lui vào bếp, để lại mấy vị khách cho Bạch Nguyệt Quân tiếp đãi. Thấy thế, Yến Tự Khâm tỏ vẻ tò mò, hỏi Bạch Nguyệt Quân.
‘Nương nương cũng là tu sĩ?’
Lưu Vân mỉm cười, đặt chậu gỗ đầy củ sen xuống cạnh Tuyệt Thiên Hoang, nhẹ nhàng đáp. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Cái này…”
Mà Lưu Vân nhận thấy nàng biết đến đạo lữ giao linh thì hỏi.
“Đa tạ các vị đã giúp sức. Nhân ở đây có rau thịt, ta sẽ mời các vị một bữa trong lúc chờ lắng bột. Du Nhi, con chờ để lấy phần cho Tưởng lão hẵng về.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Nội tâm Lưu Vân có nổi lên một sự hứng thú lạ thường. Hắn thầm nghĩ.
Yến Khinh Yên không đáp, hồi lâu sau mới lên tiếng, giọng có chút ngậm ngùi.
Tuyệt Thiên Hoang nghe xong, tay dừng lại, ngẩng mặt nhìn Lưu Vân. Vẻ mặt của y có chút kinh ngạc, không tin được mấy đoạn củ sen này lại được lấy từ chỗ Phật môn, liền hỏi lại.
Lưu Vân cho nàng thấy đoạn thời gian hắn ở thời hiện đại. Cho nàng thấy đôi phần về cuộc sống trước đây của hắn. Bạch Nguyệt Quân hơi ngơ ra, chớp chớp mắt nhìn Lưu Vân. Hắn bình thản nói.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.