Thiên Địa Lưu Tiên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 9: Thành Hoàng huyện Hoài An.
Lão Thành Hoàng đưa tay mời sau đó dẫn ba người Lưu Vân đi vào dòng người nhộn nhịp. Độ chừng một khắc sau, ba người đứng trước toà tửu lâu tráng lệ. trên biển đề [Thuý Hoa Lâu].
“Dù là bổn phận nhưng cũng phải biết ơn.”
“Chỉ là ta tiện tay thôi.”
“Tiên sinh khiêm tốn rồi. Nếu không nhờ thanh tiên kiếm của tiên sinh thì e là Âm ty bổn huyện khó mà chặn g·iết được tà vật đó. Tà vật này vốn ẩn nấp ở bãi tha ma ngoài huyện. Được hôm có mấy gia quyến liền tổ chức t·ang l·ễ. Lệ khí, oán khí nồng đậm giúp nó gia tăng công lực, thoát ra hút sinh khí phàm nhân. Văn, Võ Phán Quan điều Âm Sai vây bắt nó, đều bị nó đả thương. Suýt chút nữa là thoát được. May mà Bạch tiên tử đi ngang, kịp thời ngăn chặn, giúp bổn huyện trừ đi một tai hoạ.”
“Phụ thân. Sao người lại đa tạ tiểu nhị ca ạ?”
Lưu Vân nhấc chén trà lên uống một ngụm, ngón tay từ từ gõ lên bàn.
“Ta từng gặp lúc mới đến đây.”
Lưu Vân nhìn Tưởng lão cười cười, không biết là có tin lời hắn nói hay không.
“Tưởng lão. Chúc mừng năm mới.”
“Đúng vậy. Phụ thân hứa sẽ dẫn Nhiễm Nhiễm đi du xuân.”
Lưu Vân quay đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra. Một lão nông từ trong đám người nhanh chóng tiến đến.
“Không bái. Không bái. Hôm nay ta hứa sẽ tiểu nha đầu nhà ta đi dạo. Không vào bái trong miếu.”
"Vậy thì mời Thành Hoàng đại nhân dẫn đường.”
“Phụ thân. Mẫu thân. Chúng ta đi thôi.”
“Tưởng lão đừng hiểu lầm. Bọn ta có thể được xem là cha mẹ của tiểu Linh Nhiễm nhưng không phải là phu thê.”
Bạch Nguyệt Quân cùng lão Thành Hoàng thấy vậy cũng gật đầu với tiểu nhị. Tiểu nhị không ngờ hai vị tiên sinh nho nhã cùng một nữ tử xinh đẹp vậy mà nói đa tạ với mình, trong lòng không khỏi khoái chí.
Lưu Vân chấp tay với Tưởng lão. Linh Nhiễm thấy vậy cũng bắt chước làm theo. Tưởng lão chấp tay đáp lễ sau đó hoà vào dòng người đi vào trong miếu.
“Nè! Trả lời ta đi chứ!”
Lưu Vân phớt lờ Bạch Nguyệt Quân, hướng về phía lão Thành Hoàng chấp tay hành lễ.
“Huynh nói chúng ta không phải là phu thê.”
“Nguyệt Quân nhỉ? Nguyệt Quân nhỉ?”
“Huynh sợ sao?”
Lưu Vân đưa tay xoa đầu Linh Nhiễm, nhẹ giọng nói.
Linh Nhiễm chớp chớp đôi mắt lưu ly, vẻ mặt như đang nghiêm túc suy nghĩ. Sau đó ngước nhìn Lưu Vân nói. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Tưởng lão đi bái miếu Thành Hoàng đầu năm sau?”
Mà Bạch Nguyệt Quân nghe mấy lời của Tưởng lão thì tỏ vẻ ngạc nhiên, thoáng nhìn Linh Nhiễm rồi lại nhìn sang Lưu Vân. Nàng chưa kịp lên tiếng thì Lưu Vân đã mở lời trước.
“Hôm nay ta hiện thân ở đây, trước là để chào hỏi vị tiên sinh này, sau là muốn mời các vị dùng một bữa, xem như là để tạ ơn Bạch tiên tử.”
“Không giấu Tạ Thành Hoàng. Lưu mỗ thật sự chỉ là phàm nhân hứng thú những chuyện thần, tiên, yêu, ma. Chuyện chém tà vật này thật sự không liên quan đến Lưu mỗ.”
“Thành Hoàng đại nhân đừng như vậy, Lưu mỗ chỉ là một phàm nhân. Lễ này Thành Hoàng đại nhân nên trả cho một mình Bạch tiên tử thì tốt hơn.”
“Đây là mẫu thân của Nhiễm Nhiễm.”
Linh Nhiễm nghe vậy lập tức gật đầu lia lịa, bàn tay nhỏ nhắn bám lấy áo choàng lông của Lưu Vân.
Tưởng lão nhìn Linh Nhiễm bật cười. Đây cũng không phải lần đầu lão gặp Linh Nhiễm. Lưu Vân khi vào huyện mua sắm vẫn hay mang Linh Nhiễm theo cùng. Lão chỉ lạ nữ nhân đứng bên cạnh Lưu Vân. Nhìn Bạch Nguyệt Quân dung mạo thoát tục, khí chất thanh nhã, Tưởng lão tò mò hỏi.
“Nếu như vậy ta là gì của huynh?”
“Vậy thì Lưu mỗ cáo từ.”
“Tạ Thành Hoàng không ăn sao?”
“Không sợ. Có cô ở đây, họ có thể làm gì được ta. Ta chỉ không muốn dính vào mấy chuyện phiền phức không đáng có.”
“Hài lòng.”
Bạch Nguyệt Quân gật đầu. Lưu Vân nhìn hai mẫu nữ vui vẻ như vậy, nội tâm cũng được vui lây, liền bế Linh Nhiễm lên tay.
“May là cô có mặt kịp thời.”
Cả ba đi khỏi cửa miếu Thành Hoàng chưa xa thì lại bị gọi lại một lần nữa. Lần này là một lão tiên sinh gương mặt nhân hậu. Lưu Vân nhìn thoáng qua liền nói nhỏ với Bạch Nguyệt Quân.
“Nguyệt Quân, cô nghĩ mấy tên này đang tìm ai?”
“Không. Ta vào huyện không nhiều, cũng không quen biết nhiều người. Lấy đâu ra kẻ thù chứ? Khả năng là mấy người bọn hắn sẽ quay trở lại. Chúng ta có nên rời đi không?”
“Hahaha. Vậy sao?”
Phía cầu thang bên kia, một nam tử mặt võ phục, tay cầm theo trường kiếm đứng nép mình sau cột. Lúc nãy khi nhìn đám người Lưu Vân, y cảm nhận được một cỗ áp lực to lớn, nặng nề đến nỗi có thể ép c·hết y, làm cho y vô thức trốn đi.
“Thì bởi vì chúng ta không phải là phu thê.”
“Là ân nhân của ta. Là mẫu thân của con ta. Là người quan trọng đối với ta. Cô hài lòng rồi chứ?”
“Sao huynh biết ông ấy là Thành Hoàng huyện Hoài An.”
Tưởng lão thoáng sửng sốt, sau đó lại bật cười ha hả.
“Không sao. Không sao. Mời tiên sinh cùng Bạch tiên tử ngồi.”
“Tại sao?”
“Thành Hoàng huyện Hoài An Tạ Đình Sơn, đa tạ Lưu tiên sinh cùng Bạch tiên tử đã ra tay giúp bổn huyện diệt trừ tà vật.”
Tưởng lão từng nghĩ rằng Lưu Vân chỉ là một vị tiên sinh học thức uyên bác, cao cao tại thượng ẩn cư chốn sơn dã. Đến bây giờ nhìn lại, hắn cũng chỉ như người bình thường, cũng có gia thất, lại rất ra dáng trượng phu.
Lưu Vân nhìn sang, thấy Bạch Nguyệt Quân lại bày ra vẻ mặt thích thú. Hắn không trả lời, chỉ quay lưng đi về phía bàn mà lão Thành Hoàng cùng với Linh Nhiễm đang ngồi.
Lưu Vân chấp tay với Tưởng lão. Lão nông cũng chấp tay đáp lễ. Trên tay lão đang cầm ba nén hương, còn xách theo một cái giỏ bên hông.
“Nè. Sau huynh lại nói như vậy?” (đọc tại Qidian-VP.com)
“Dạ.”
“Thành Hoàng đại nhân. Đã lâu không gặp. Không biết ngài hiện thân để gặp chúng ta là có việc gì?”
Y thở hồng hộc. Đồng bạn của y vừa mới đi đến thấy vậy liền lên tiếng hỏi.
Bạch Nguyệt Quân nhìn sang Lưu Vân. Dù đang đứng trước mặt Thành Hoàng nhưng hắn vẫn điềm nhiên như không. Lưu Vân chấp tay nói với lão Thành Hoàng, thái độ không quá tự cao, cũng không cung kính như phàm nhân đối với Thành Hoàng. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Không có gì. Mau báo với vương gia là đã tìm thấy người rồi. Đi.”
“Đa tạ tiểu ca ca.”
“Thông minh.”
“Ta nói gì cơ?”
“Vậy lão phu vào trong bái Thành Hoàng đại nhân đây.”
“Doãn đại nhân. Ngài bị làm sao vậy?”
“À, thì ra lại vậy. Lão phu hiểu lầm rồi. Mong tiên sinh thứ lỗi.”
Nói xong hắn quay sang nhìn Bạch Nguyệt Quân, đôi mắt híp lại, mỉm cười, giọng nhàn nhạt.
“Hai vị. Mời đi hướng này.”
Bạch Nguyệt Quân bước sát bên cạnh Lưu Vân, nhỏ giọng hỏi.
“Vì ta không phải là phu quân của cô.”
“Bạch tiên tử. Đã lâu không gặp.”
Bạch Nguyệt Quân vừa dứt lời thì lão nhân đã đi đến trước mặt ba người. Lão chấp tay với Bạch Nguyệt Quân.
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười. Nàng rất thích nhìn Lưu Vân bối rối như thế này. Bỗng Linh Nhiễm bất ngờ nắm lấy tay nàng và Lưu Vân, gương mặt tươi cười vui vẻ.
“Tiên sinh cứ tự nhiên mà dùng. Thân thể này chỉ là một hoá thân của lão hủ mà thân, không thể dùng bữa được.”
“Doạ c·hết ta rồi. Người mà vương gia tìm kiếm lại đáng sợ như thế này.”
“Tiểu nha đầu con chỉ bắt chước ta là giỏi. Ta đa tạ tiểu nhị, nói đơn giản thì là do thói quen. Dù nói ta trả tiền, ngươi phục vụ, có qua có lại là không sai. Nhưng họ cũng là người mang thức ăn lên cho chúng ta, nếu không thì cũng không có bữa ăn tươm tất như thế này.”
Lưu Vân nhìn theo bóng lưng của lão. Đến khi lão đi khuất Lưu Vân mới xoay người rời đi.
Tuy đã có phương pháp tu luyện trong tay nhưng Lưu Vân chẳng vội vã lao đầu vào tu luyện mà chỉ đặt mấy quyển công pháp Bạch Nguyệt Quân đưa cho lên án thư, sau đó cùng Bạch Nguyệt Quân và Linh Nhiễm đi vào huyện. Tuy là mùng một nhưng người trong huyện vẫn không thưa thớt đi là mấy. Dù có ít cửa hàng mở cửa hơn thường ngày thì chợ tết vẫn nhộn nhịp như vậy. Lưu Vân cũng nhận ra đây là lần đầu tiên cả ba người cùng đi dạo trong huyện. Nội tâm hắn bỗng vui vẻ hơn một chút.
“Đa tạ tiểu ca.”
“Huynh tin tưởng ta đến vậy à?”
“Có.”
“Lưu tiên sinh, vị này là?”
Tiểu nhị nhanh chóng lui xuống lầu. Trong lúc đó, Lưu Vân vẫn nhàn nhã rót trà rồi chuyền cho Bạch Nguyệt Quân, ánh mắt như có như không nhìn lão Thành Hoàng ngồi đối diện. Lão đang cười cười với Linh Nhiễm. Nhận thấy ánh mắt của Lưu Vân, lão liền ôm quyền.
Bạch Nguyệt Quân nghe mấy lời này nhìn quay sang nhìn Lưu Vân. Ánh mắt mang theo nửa vẻ khinh bỉ, nửa vẻ tò mò.
“Dạ. Xin chư vị chờ chốc lát.”
“Có khả năng là tìm huynh. Huynh có gây thù với ai không?”
Mà Bạch Nguyệt Quân bên này nghe được mấy lời của Tạ Thành Hoàng thì bắt nhìn sang chỗ khác, tránh né ánh mắt của Lưu Vân. Ban đầu nàng vốn muốn tìm thứ gì đó để giải toả tâm trạng bức bối. Không ngờ lại giúp Tạ Thành Hoàng một chuyện lớn như vậy.
Bạch Nguyệt Quân không chịu được đành lên tiếng. Mà lão Thành Hoàng nghe vậy cũng chỉ “A” một tiếng rồi thôi. Chốc sau, tiểu nhị mang một bàn món ăn nóng hổi lên. Theo thói quen, Lưu Vân nói với tiểu nhị.
“Chư vị xin dừng bước.”
Y không nhiều lời, nhanh chóng kéo đồng bạn rời khỏi Thuý Hoa Lâu. Trên lầu một, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thấy cảnh này liền cảm thấy tò mò.
“Không có gì. Là bổn phận của ta thôi. Chư vị dùng bữa ngon miệng.”
“Đã để Thành Hoàng đại nhân phải đợi rồi.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Tạ Thành Hoàng với râu cười ha hả. Tuy lão không nhìn ra được Lưu Vân có đạo hạnh bậc nào nhưng lại cảm nhận được một cỗ linh khí tinh khiết nhàn nhạt từ thân thể hắn. Nếu hắn nói tự nhận mình là phàm nhân thì làm sao lão tin được.
Hai người ngồi vào bàn. Lúc này, tiểu nhị cũng đi đến hỏi gọi món.
“Ừm. Đi thôi.”
“Ta từng nhìn thấy tượng đất của ông ấy. Cô từng gặp ông ấy rồi sao?”
“Chắc đây là Thuý Hoa Lâu mà Chu chưởng quỹ nhắc đến.”
Ba người theo bước lão Thành Hoàng đi vào bên trong. Đứng tại quầy, lão nói với tiểu nhị vài lời, sau đó tiểu nhị liền dắt nhóm người Lưu Vân đi lên lầu một. Đi ngang qua sân khấu, Bạch Nguyệt Quân có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình, nhanh chóng quay đầu nhìn. Lưu Vân thấy vậy, không hỏi gì, chỉ chút ý xung quanh.
Linh Nhiễm thấy vậy cũng học theo.
Lưu Vân lắc đầu, tay chỉ vào Linh Nhiễm bên cạnh.
“Đi thôi. Đi mua bánh ngọt cho con.”
Tiên kiếm? Không phải là Thanh Phong kiếm đấy chứ? Lưu Vân khẽ liếc sang Bạch Nguyệt Quân. Ngẫm lại chắc là cái đêm nàng trở về với bộ y phục nhuốm máu vào mấy tháng trước.
Chương 9: Thành Hoàng huyện Hoài An.
“Có nhất thiết phải rạch ròi mối quan hệ như vậy không?”
“Mới mùng một thôi mà đã gặp được lão Thành Hoàng rồi.”
Lưu Vân mỉm cười, gắp một miếng thịt bỏ vào chén cho Linh Nhiễm. Lưu Vân nhìn dùng bữa thì nhận ra lão Thành Hoàng vẫn chưa động đũa, tò mò hỏi.
Nói đến đây, Lưu Vân ngừng lại. Hắn khẽ nhìn sang Bạch Nguyệt Quân rồi lại nhìn Linh Nhiễm đang nắm lấy áo choàng của mình.
“Lưu tiên sinh. Chúc mừng năm mới.”
“Thì ra là Lưu phu nhân.”
Khi cả ba đi ngang miếu Thành Hoàng, một thanh âm quen thuộc gọi tên hắn vang lên.
“Mang lên một bình Trúc Diệp Thanh, một phần lưỡng vị hầm, một đĩa rau xào với một phần bánh hấp là được.”
“Đúng là không liên quan đến huynh ấy.”
“Đúng vậy. Tiên sinh có vào trong bái Thành Hoàng đại nhân không?” (đọc tại Qidian-VP.com)
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.