Thiên La
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 142: Chuyện của Phong Viêm
- Tìm ta có chuyện gì ? (đọc tại Qidian-VP.com)
Phi Dao lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho tỷ tỷ, nhỏ giọng nói.
Bên trong Đan cung, một lão chấp sự đang tuần tra thì thấy một vật thể không xác định đang bay tới, lão vội vận linh lực đề phòng.
- Hừ, đừng tưởng lão tử sợ ngươi, có ngon thì lên giường chiến một trận.
- Ét o ét.
- Ngươi là đệ tử thánh cung, gặp thánh nữ không biết hành lễ sao ?
Lâm Phong dùng ánh mắt kinh bỉ nhìn nữ tử đối diện.
- Vậy sao ?
- Cũng không phải là chuyện gì lớn, lần trước đệ có nhờ sư huynh tìm giúp tin tức của Huân Vũ, bây giờ có lẽ đã có kết quả.
- ẦM…
- Để xem ngươi chịu đến khi nào.
- ẦM…
Nghĩ đến đây Lâm Phong chuyển qua hỏi tình hình của Lãnh Hàn Băng trong thời gian hắn rời đi, đến khi biết rõ mọi chuyện liền cáo từ.
Lâm Phong đảo mắt suy nghĩ, khóe miệng cười nham hiểm.
- Ta là quân tử đỉnh thiên lập địa sao có thể núp dưới vấy nữ nhân, đám tà môn ngoại đạo đó tốt nhất đừng để ta gặp được nếu không ta sẽ đưa bọn chúng đăng xuất hết.
- Vậy ta phải tự tìm hiểu rồi.
- Lại là ngươi. (đọc tại Qidian-VP.com)
- Ma lệnh một khi xuất hiện, toàn bộ đệ tử Ma giáo phải thi hành, bây giờ thì người đã nổi danh không kém gì ta.
- Có chuyện gì sao ?
- Có gì thì cứ nói, lão tử chưa ngán ai bao giờ.
- Nhờ ân đức của ngươi ma bây giờ ta đang bị đám Ma giáo kia liệt vào danh sách cần phải diệt trừ.
Phi Dao há hốc nhìn tên trước mặt, lý luận của tên sư đệ này còn trời ơi hơn của nàng.
- Tốt, đệ dám nuốt lời ta sẽ đi tố cáo với tỷ tỷ.
- Không cần động thủ, ta tự đi.
- Ngươi không cần lo, ta sẽ bảo vệ ngươi.
- Nghĩ ngơi cho tốt, đừng quá cố sức.
- Chuyện này ta sẽ giúp đệ tìm hiểu, tên gian thương kia bây giờ không có thời gian giúp đệ đâu, bản thân hắn còn lo chưa xong nữa là.
Huyết y nhân lướt đi như gió chỉ thoáng qua là đến thánh nữ phủ.
- Ngươi có biết đây là thứ gì không ?
- Tỷ tỷ, tiểu Phong tử đã nhờ Phong Viêm điều tra chuyện của Huân Vũ tỷ tỷ, chỉ sợ không lâu nữa đệ ấy sẽ biết chuyện chúng ta lừa đệ ấy. (đọc tại Qidian-VP.com)
Lãnh Phi Dao đưa sư tỷ rời đi, một lúc sao trở lại dùng vẻ mặt bất mãn nhìn Lâm Phong.
Lãnh Phi Dao nhìn tỷ tỷ rời đi, hai mắt rưng rưng, nàng sẽ không bao giờ làm cho tỷ tỷ bận tâm, nhất định sẽ nghe lời của tỷ tỷ.
- Giúp ta ?
Ở một nơi khác, Lâm Phong vừa về đến phòng thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đứng trước cửa, không cần nghĩ cũng biết là ai tìm hắn, vừa đúng lúc hắn cũng có chuyện cần nói với nàng.
Lâm Phong vừa dứt lời thì thấy cơ thể nhẹ bỗng, trước mặt tối đen, nếu không phải nơi này là thánh cung thì hắn đã cho hai tên này biết thế nào là lễ độ.
- Muội biết rồi.
Chuyện là từ khi gian thương trở thành đệ tử chân truyền thì suốt ngày đi theoTuệ Vân dẫn đến bên trong Đan cung xuất hiện không ít lời đồn nói hai người gian gian díu díu mập mờ, kết quả là mấy hôm trước Tuệ Vân đã tìm gặp Phong Viêm nói chuyện.
- Ai thua sẽ luyện đan cho đối phương một năm.
- Tuệ Vân sư tỷ chỉ xem gian thương là đồng môn, lần này thật sự hết cơ hội rồi.
Lâm Phong nghe nói đến băng nữ cảm giác cả người lạnh toát, xem ra nơi này không thể ở lâu lỡ như băng nữ đến đây kiểm tra tình hình của tiểu muội nàng thì nguy.
Cao thủ không bằng tranh thủ, lần này mà thành công dụ được tiểu sư tỷ thì hắn không cần tốn thời gian thực hiện kế hoạch của lão đầu.
- Hừ, có loại thánh nữ hảm hại đồng môn như ngươi sao ?
- Muốn c·hết… ẦM…
Lâm Phong dùng ánh mắt khinh thường nhìn hồng y nữ tử đối diện.
Lãnh Hàn Băng cầm lấy hộp ngọc rời đi, trước khi đi nàng xoay người nhìn tiểu muội.
Chương 142: Chuyện của Phong Viêm
- Chỉ cần ngươi chấp nhận làm nam sủng của ta thì Ma lệnh của ngươi sẽ biến mất khỏi đại lục. (đọc tại Qidian-VP.com)
- Đúng là cái miệng hại cái thân.
- Theo đệ đoán sư tỷ làm như vậy là vì quan tâm đến sư huynh, sợ huynh ấy vì tình cảm nhất thời mà ảnh hưởng đến tương lai sao này.
- Ném hắn vào đây.
- Đệ tìm tên gian thương đó làm gì ?
- Đệ có một số chuyện muốn nhờ sư huynh giúp đỡ.
Sau khi Lâm Phong rời đi một lúc thì Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên trong căn phòng của Phi Dao.
Lâm Phong từ dưới đất bò lên, nữ tử này đúng là yêu nghiệt, hắn chỉ đi có hai tháng mà bây giờ một chiêu cũng không đỡ nổi.
- Chủ nhân, người đã được mang đến.
Hắn vừa dứt lời thì Linh Mộng lướt tới trước mặt tung ra một chưởng, kết quả vẫn như cũ không có gì thay đổi.
Lần này Linh Mộng xuống tay không lưu tình, nàng đá hắn ra khỏi thánh nữ phủ, nhìn tên nam tử biến mất trên dạ thiên khóe môi khẽ cong lên.
- Sự lợi hại của ta làm sao ngươi có thể biết được.
- Thứ này gọi là Ma lệnh, còn có một cái tên khác gọi là tử lệnh.
- Có chuyện gì ?
Lâm Phong nghe nàng nói chợt có cảm giác bất an ập đến.
Phi Dao nghe đến chuyện này liền thay đổi vẻ mặt.
- Không phải chỉ là một cái lệnh bài sao ?
- AAAAA…
Linh Mộng lướt tới bên cạnh Lâm Phong, mùi hương từ trên người nàng mang theo một chút hỏa khí làm cho hắn cảm giác nóng người.
Lâm Phong vận linh lực thi triển vân tung mị ảnh lộn vài vòng trên không rồi đáp xuống tiêu soái, vẻ mặt đắt ý nhìn hồng y nữ tử trước mặt.
Trên đường trở về Lâm Phong ghé qua chỗ gian thương phát hiện đối phương không có ở đây, hi vọng thanh niên này không nghĩ quẩn.
Lâm Phong hoàn toàn không đề phòng, thực lực của hai bên hơn nhau quá lớn kết quả là hắn bay thẳng vào vách phòng bên cạnh.
- Ta éo cần, chỉ là một đám tà ma ngoại đạo thì có thể làm gì được lão tử.
- Chưa chắc.
- Ta chỉ muốn giúp ngươi.
Nàng lấy ra một cái hắc bài cầm trên tay, linh lực vừa truyền vào thì hình ảnh Lâm Phong lập tức hiện ra, sống động như thật.
- Cược gì ?
Lần này thì xong rồi, chỉ vì một phút nhất thời mà một đời phải ân hận, lúc đó không nhiều chuyện đi giải hắc phong tán linh thì bây giờ hắn vẫn có thể âm thầm phát tài.
- Tiểu Phong tử vừa trở về, đệ ấy đã tìm được u linh ma thảo nhờ muội đưa cho tỷ.
- Không ngờ ngươi cũng có chút khí chất.
- Chuyện này ta tự biết giải quyết, muội không cần quan tâm.
- Tuệ Vân sư tỷ có nói là không thích Phong sư huynh không ?
- Đợi đã… xem chiêu.
- Hình như là không có, đệ hỏi chuyện này làm gì ?
Linh Mộng mỉm cười, ngọc thủ giơ lên vổ vào vai đối phương.
- Ta chỉ cần ngươi ở cạnh ta, những chuyện khác ta không quan tâm.
- Dù ta đồng ý thì ngươi chỉ có thể chiếm được thể xác, không thể chiếm được tâm hồn của ta.
Linh Mộng mỉm cười, nụ cười của nàng vẫn hồn nhiên ngây thơ như ngày nào.
- Tỷ tỷ, đúng lúc muội có chuyện muốn tìm tỷ đây.
- Rõ ràng là sư tỷ không thích gian thương, đệ có nói thế nào cũng vô dụng. (đọc tại Qidian-VP.com)
- Chuyện gì vậy ?
Đến khi nhìn thấy đối phương lão tiện tay chụp lấy rồi ném vào chỗ của Lâm Phong, động tác thuần thục không một chi tiết thừa
- Khục khục… vô sỉ, có ngon thì đừng đánh lén.
- Tỷ tỷ bảo ta nghĩ ngơi, không thể làm trái được, đi ngủ thôi.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.