Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 1: Vô Thượng Chưởng Môn

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 1: Vô Thượng Chưởng Môn


Hoàng Bất Bại: “Đó là cái gì?”

Nửa canh giờ sau, mười vạn đại quân Ma Tông đang khoanh chân luyện kiếm, khí thế ngút trời.

Hoàng Bất Bại bất lực

Ầm!

Ầm!

“Chuyện gì?”

‘THIÊN KIẾM TÔNG BẢO ĐỊA TUYỆT THẾ, NGÀN NĂM KỲ TÍCH’

“Thiên Kiếm Tông! Mau ra chịu c·hết!”

Sau đó, hắn triệu tập đệ tử, mỗi người được phát một bộ áo rách rưới, đi khắp nơi rêu rao:

Không bao lâu sau, tin tức lan truyền.

“Thu dọn đi, đêm nay chuồn.”

Đáp lại bọn họ là một câu nói từ trong tông môn vang vọng:

Hoàng Bất Bại run rẩy: “Nhưng làm sao có danh tiếng?”

Trần Bất Nghi nheo mắt: “Không sao. Dùng kế.”

Trần Bất Nghi nghiêm mặt:

“Các ngươi quá ngây thơ! Tông môn đâu cần tài nguyên? Điều quan trọng là danh tiếng! Có danh tiếng, thiên hạ tự dâng tài nguyên tới!”

Hoàng Bất Bại run rẩy gật đầu: “Chưởng môn, sao ngài biết?”

Kiếm quyết tối thượng sao

Ba ngày sau.

Đám trưởng lão run rẩy mở phong thư của Trần Bất Nghi, đọc xong, cả đám lặng người.

“Để ta đoán… bọn chúng có mười vạn tinh binh, ba ngàn Kim Đan, năm trăm Nguyên Anh, mười vị Hóa Thần, và một lão tổ Độ Kiếp?”

Cảm nhận đại đạo: 10 viên linh thạch/lần

“Chưởng môn, cái này có thực sự mạnh không?”

Ma Tông đại trưởng lão kinh ngạc, ai chẳng biết thiên kiếm tông trước đây là đệ nhất kiếm đạo trong thiên hạ. Vô thượng kiếm quyết kia chỉ sợ, là công pháp tối cường trấn tông trân quý vô cùng có c·hết cũng không để nó rơi vào tay kẻ khác.

Ký tên: Chưởng môn Thiên Kiếm Tông, Trần Bất Nghi.

Ngồi thiền bế quan: 100 viên linh thạch/ngày

Lúc này, Trần Bất Nghi cùng đệ tử đã trốn đến một sơn cốc xa xôi, đếm linh thạch trong vui sướng. (đọc tại Qidian-VP.com)

“Đừng lo. Khi bọn họ phát hiện… thì chúng ta đã là Thánh Địa Đệ Nhất Thiên Hạ rồi.”

Nửa đêm, Trần Bất Nghi cùng đám đệ tử âm thầm thu dọn đồ đạc. Linh thạch nhét đầy túi trữ vật, pháp bảo c·ướp được từ Ma Tông chất thành núi nhỏ. Hoàng Bất Bại nhìn cảnh này, run rẩy hỏi:

“Chưởng môn… nếu một ngày bọn họ phát hiện thì sao?”

Không sai đó là công pháp tối thượng của thiên kiếm tông vốn dĩ không truyền ra ngoài, theo di huấn của các bậc chưởng môn đời trước truyền lại. Nhưng chỉ vì tư chất của chúng ta có hạn, chưa có ai học được nó nên ta cảm thấy có lỗi với anh linh của các tiền bối đời trước.

“Là một bí pháp tối thượng, chỉ cần một viên linh thạch… không, hôm nay có ưu đãi! Chỉ cần nửa viên linh thạch, các ngươi sẽ lĩnh hội được tinh túy của nó!”

Trần Bất Nghi cười khẩy: “Yên tâm, với trình độ lĩnh ngộ của đám Ma Tông, ít nhất phải mất ba ngày bọn chúng mới nhận ra ‘Vô Thượng Kiếm Quyết’ chỉ là bài tập hít thở linh khí bình thường.”

Trần Bất Nghi chậm rãi nói:

Một khắc sau, cả sơn môn lộn xộn.

Ba ngày sau, tại Ma Tông.

Vì để tránh sơ hở, Trần Bất Nghi còn để lại một phong thư đầy cảm xúc trước sơn môn:

“Người ta nói mỗi hòn đá ở đây đều là thần vật!”

Nói xong, hắn lấy ra một tấm bảng lớn, khắc lên mấy chữ to đùng:

Thế là tin đồn lan xa. Các tu sĩ ùn ùn kéo tới, mỗi người nhặt một viên đá, ôm một cái cây, thậm chí có kẻ còn nằm bẹp trên đất để “cảm nhận khí tức đại đạo”.

Trần Bất Nghi cười gian: “Là một bộ công pháp cực kỳ huyền ảo, chuyên dạy cách ngồi yên tĩnh lặng và chấp nhận số phận.”

“Các vị đạo hữu Ma Tông, trước khi đánh, ta muốn hỏi… các ngươi có nghe nói về ‘Vô Thượng Kiếm Quyết’ chưa?”

Đám đệ tử nhìn nhau, ngơ ngác hỏi: (đọc tại Qidian-VP.com)

Lão tổ Ma Tông: “Cút!”

Sau phi vụ bán công pháp “hít thở quyết” cho Ma Tông, Trần Bất Nghi dẫn đệ tử lưu lạc đến một ngọn núi hoang. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chương 1: Vô Thượng Chưởng Môn

“Dĩ nhiên! Một lần luyện, kiếm ý vô song! Hai lần luyện, đại đạo thông thiên! Ba lần luyện, có thể tự xưng tổ sư kiếm đạo!”

Hắn bèn nhặt bừa một viên đá lên, nhắm mắt cảm nhận.

Hoàng Bất Bại nuốt nước bọt: “Nhưng… nếu bọn họ phát hiện?”

“Thiên Kiếm Tông chúng ta ẩn cư đã lâu, hôm nay tái xuất! Truyền thuyết kể rằng nơi đây có vô số cơ duyên thần bí, mỗi viên đá, mỗi cọng cỏ đều có thể ngộ ra đại đạo!”

Vậy nên hôm nay ta phá luật, để không hổ thẹn với đạo tâm cũng như tạo cơ hội cho chư vị lĩnh ngộ.

Trần Bất Nghi chắp tay đứng trước thiên địa, ánh mắt sâu xa, giọng điệu đầy uy nghiêm: (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhặt đá ngộ đạo: 50 viên linh thạch/viên

“Chưởng môn… chúng ta thật sự bỏ đi sao?”

Một lão quỷ Hóa Thần tức giận đập nát cả đại điện:

một truyền kỳ mới bắt đầu.

Hoàng Bất Bại sắp khóc: “Nhưng mà chúng ta chỉ có… bảy mươi hai đệ tử Trúc Cơ, với một con linh kê!”

“Nghe nói nơi đây có thiên cơ ẩn giấu!”

Trần Bất Nghi nheo mắt:

Bất ngờ, hắn lĩnh ngộ! Không phải vì viên đá, mà vì trong đầu hắn tự nhiên lóe lên một tia sáng về công pháp hắn luyện suốt mười năm mà không thông!


Đại đệ tử Hoàng Bất Bại hớt hải lao vào đại điện, mặt mày tái mét.

Trần Bất Nghi bước ra, thần sắc nghiêm túc:

Thế mà tên họ trần này cứ như vậy mà đem bán.

“Ta nghe nói chỉ cần bước vào nơi này, sẽ có cơ duyên!”

Giữa chính điện, đám trưởng lão đều cúi đầu, sắc mặt khó coi. Ngay cả chưởng môn cũng nặng nề không nói. Bỗng nhiên,

“Tốt! Từ nay nơi này chính là tổng đàn mới của Thiên Kiếm Tông!”

Mà đám đệ tử thì ngồi đếm linh thạch, cười đến rách miệng.

“Ma Tông gửi thư khiêu chiến! Nói chúng ta ba ngày sau phải quyết chiến sinh tử!”

Đại quân Ma Tông kéo đến, sát khí ngập trời, bao vây sơn môn. Đám trưởng lão Ma Tông cười lạnh:

“LÃO TỔ! CHÚNG TA BỊ LỪA RỒI!!!”

Trần Bất Nghi vuốt cằm, chậm rãi nói:

Hoàng Bất Bại nhăn mặt bất lực

“Các vị đạo hữu Ma Tông, chúng ta đi trước một bước. Không phải vì sợ hãi, mà vì chúng ta đã ngộ ra chân lý ‘Kiếm đạo không nằm ở chém g·iết, mà ở sự thấu hiểu nội tâm’. Chúng ta tin rằng các ngươi cũng sẽ cảm nhận được đạo lý này. Xin đừng tìm chúng ta, vì khi các ngươi luyện đến cảnh giới cao nhất, chúng ta sẽ gặp lại trên con đường đại đạo. Chúc các ngươi thành công.”

“Mua một tặng một hả?”

Hoàng Bất Bại bỗng hỏi: “Chưởng môn, nếu lần sau lại gặp nguy hiểm thì sao?”

Trần Bất Nghi lặng lẽ quay vào tông môn, vỗ vai Hoàng Bất Bại:

“Nhưng… ở đây chẳng có gì cả?”

Trong chớp mắt, Thiên Kiếm Tông trở thành một nơi hành hương thiêng liêng.

Một ngày nọ, Hoàng Bất Bại run rẩy hỏi:

“Khoan đã! Hãy nghe chúng ta nói một lời!” (đọc tại Qidian-VP.com)

Một ngày nọ, một tên tán tu tình cờ đi ngang, thấy bầu không khí có vẻ… thần bí thật.

Trần Bất Nghi nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe miệng nhếch lên.

Đứng trên đỉnh núi, hắn vỗ tay nói:

Trên đỉnh Cửu Thiên Sơn, Thiên Kiếm Tông chìm trong u ám. Tông môn từng là đệ nhất kiếm đạo thiên hạ, nay lại lụi tàn đến mức chỉ còn vài trăm đệ tử, bị các thế lực khác khinh rẻ, thậm chí bọn tán tu cũng dám tới trước sơn môn diễu võ giương oai.

Ma Tông đại trưởng lão hừ lạnh: “Chưa từng nghe! Đó là công pháp gì?”

Trần Bất Nghi cười nhạt: “Để ta!”

Trần Bất Nghi phẩy tay: “Ta đoán đại thôi.”

Một tháng sau, vô số đại năng đổ xô đến.

“Chưởng môn! Lần này chúng ta c·hết chắc rồi!”

Hắn kích động hét lên: “Thiên Kiếm Tông thực sự có đại cơ duyên!”

Trần Bất Nghi lườm hắn: “Ngươi nghĩ ta điên sao? Ở lại chờ bọn Ma Tông luyện xong công pháp rởm kia rồi lật mặt à?”

Trần Bất Nghi thản nhiên đáp: “Dễ thôi. Lần sau ta sẽ bán ‘Thái Thượng Đạo Tâm Quyết’.”

Bỗng nhiên, một vị đại trưởng lão lẩm bẩm: “Có khi nào… đây mới chính là đại đạo chân chính?”

Vô số linh thạch bay tới.

Rồi hắn lấy ra một bảng hiệu mới, khắc dòng chữ:

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 1: Vô Thượng Chưởng Môn