Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 100: Sát đạo tông, bóng tối bắt đầu trỗi dậy
"Đưa tất cả vào sát kiếp!"
Cuối cùng… một cái tên được viết xuống.
Nếu Sát Đạo Tông dám nhận lệnh này…
Không ai biết ai là tông chủ.
Là đệ tử thân truyền của hắn!
Trong bóng tối, một phong thư được gửi đến tất cả các tông môn.
Không ai phản bác được.
Không ai thấy dấu hiệu giao chiến.
Chương 100: Sát đạo tông, bóng tối bắt đầu trỗi dậy (đọc tại Qidian-VP.com)
"Hắn là mối nguy của tất cả chúng ta."
Chỉ biết rằng…
Trưởng lão Hàn Sơn lắc đầu:
Hắn không quan tâm nguyên nhân.
"SÁT NHẦM, THÌ SAO?"
Dưới ánh nến leo lét, một người áo đen ngồi trước bàn gỗ mục, tay cầm bút lông, chậm rãi viết lên một tờ giấy cũ.
Trên bức tường phía sau hắn, một hàng chữ máu tự động hiện lên:
"Muốn g·iết ai, phải được ta cho phép!"
Hắn chỉ làm theo sát quy!
"Kẻ này đã phạm tội đại nghịch, g·iết sư huynh của ta, làm loạn tông môn! Không thể tha!"
Một tòa hắc điện ẩn sâu trong U Minh Cốc.
Sát Đạo Tông, Chính thức khởi động thời đại máu tanh!
Chỉ có một phong thư máu… được đóng lên cửa đại điện!
Một người… từng được xem là tương lai của Vô Tướng Thần Cung!
Chỉ có máu tươi văng khắp đại điện!
Hắn nhếch miệng cười lạnh.
Toàn bộ Huyễn Ma Tông, 5000 đệ tử, 100 trưởng lão, ba đại chí tôn, biến mất khỏi thế gian!
Sát Đạo Tông chưa bao giờ thay đổi quy tắc này.
Không một ai có thể tránh khỏi!
Một người khoác áo đen ngồi trên vương tọa, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi c·hết vọng về:
Mà là kẻ đến để quyết định số phận!
Bỗng nhiên, tay hắn run lên!
Ngọn bút lông chấm vào mực đỏ như máu.
Ba ngày sau, trưởng lão c·hết bất đắc kỳ tử.
"Ngươi có hai lựa chọn. Hoặc để người của Sát Đạo Tông nắm quyền trong tông, hoặc…"
Một thời đại cũ đã sụp đổ.
Sát Đạo Tông, Bóng tối thật sự đã bao trùm tu chân giới!
Là ai c·hết? Ai sống?
Không ai còn dám chất vấn mệnh lệnh của Sát Đạo Tông!
Trưởng lão Thôi Hạo lạnh giọng:
Người kia nhẹ giọng nói:
Từng nét chữ chậm rãi hiện ra trên trang giấy:
Một cái đầu lăn xuống trước mặt hắn!
Nửa tháng sau, nguyên cả một phong biến thành huyết địa!
Sát Đạo Tông sợ hãi hắn.
Muốn ai c·hết, phải viết đơn báo cáo.
Huyết Ảnh Tôn Giả đứng bật dậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Từ các tông môn nhỏ bé đến những đại phái cường đại…
"Sát Đạo Chấp Nhận?"
"Đã tiếp nhận."
Trong đại điện, bảy trưởng lão ngồi thành hàng, ánh mắt đầy sát khí.
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên:
Một lão giả áo xám cầm bút, giọng nói lạnh băng:
Chỉ biết rằng… kể từ ngày đó, không ai dám bất tuân!
Không ai thấy dấu vết gì cả.
"Hắn đã biết quá nhiều."
Trước mặt hắn, một bức sát thư đang cháy thành tro bụi.
"Thiên hạ này, chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng tồn tại!"
Hắn nhìn kẻ trước mặt, cảm nhận được một loại sát khí chưa từng có!
Trưởng lão Chu Dịch cười lạnh:
Tại một vùng núi hoang vắng, một bóng người khoanh tay đứng nhìn trời đêm.
Nhưng lần này…
Nội dung chỉ có bốn chữ:
Cuộc săn chính thức bắt đầu!
Nhưng trong bóng tối, một thế lực mới đã hình thành.
Một khi cái tên đã viết xuống… sẽ không thể thu hồi!
Không hợp tác, c·hết!
Dám phản kháng, toàn tông diệt vong!
Một ngày sau, đệ tử nòng cốt m·ất t·ích.
Không ai biết bọn chúng xuất hiện từ đâu.
Hắn đã biết.
Gió lạnh rít gào qua từng khe nứt trên tường, khiến những bức tranh thần linh phai màu rung lên khe khẽ.
Đầu của vị trưởng lão kia… nổ tung ngay tại chỗ!
Trên đó có bốn chữ đầy sát ý:
Sát Đạo Tông!
Không ai biết ai là kẻ tiếp theo.
Một ngôi miếu cũ kỹ.
"Muốn g·iết ai, phải báo lên Sát Đạo Tông!"
Tại Bát Hoang Kiếm Tông, các trưởng lão đập bàn tức giận!
Nhưng chỉ vì không báo cáo một cuộc thanh trừng nhỏ, bọn họ đã phạm vào sát quy!
Lúc này, không còn ai dám nói nữa.
Nếu từ chối…
"ĐÃ XỬ LÝ XONG!"
"Từ hôm nay… c·ái c·hết sẽ có trật tự!"
Hôm nay, một bức sát thư đặc biệt xuất hiện…
"Chúng ta đâu có quyền quyết định?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Không ai thấy xác hắn.
Ở giữa bàn, một tờ giấy trắng tinh… chưa ai dám viết xuống cái tên đầu tiên!
Tất cả các tông môn lớn nhỏ đều có người của Sát Đạo Tông ẩn núp!
Một ngày sau… vị tông chủ đó biến mất!
Kẻ c·hết có thể không phải là Lạc Vân, mà chính là bọn họ!
Một bàn tay gầy guộc cầm lấy phong thư cuối cùng, nhẹ nhàng viết xuống tên của một tông chủ.
"Chúng ta không cần tu chân giới tranh đấu vô nghĩa." (đọc tại Qidian-VP.com)
Mỗi đêm… đều có kẻ c·hết!
Trác Vô Ngân… mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!
Nhưng mực này không phải mực thường.
Thiên Huyền Tông muốn g·iết hắn.
Trong đại điện của Vô Tướng Thần Cung, sáu vị trưởng lão đang ngồi quanh một chiếc bàn đá.
Trên đó chỉ có một hàng chữ máu:
Sát thư, một khi viết ra, máu tất đổ!
Chỉ có một sự thật không thể thay đổi:
Là máu!
"Bây giờ ai đáng c·hết, ai không đáng c·hết, chẳng phải do Sát Đạo Tông sao?"
Không ai biết ai là đồng minh!
"Đã đến lúc…"
“LẠC VÂN, SÁT!” (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn không hỏi lý do.
Trước mặt bọn họ là một chiếc bàn gỗ đen, trên đó đặt một tờ giấy trắng tinh.
"LẠC VÂN!"
Và cái tên trên đó khiến toàn bộ tu chân giới chấn động!
Huyễn Ma Tông, Một trong thập đại ma tông, cường giả vô số!
Tề Vân… không thể không cúi đầu!
Tại một nơi không ai biết…
Mỗi ngày… đều có tin tức một tông môn sụp đổ!
Tại Thiên Huyền Tông, đêm đen như mực.
Hắn nhận lấy tờ giấy, liếc nhìn cái tên.
Tại một tông môn hạng nhất, Thái Hư Đạo Cung, cung chủ Tề Vân đang lặng lẽ đọc thư mời.
"Từ hôm nay… ta sẽ tự viết sát thư của mình."
Tại tổng đàn Sát Đạo Tông, một phong thư đen được đặt lên bàn Huyết Ảnh Tôn Giả.
Không ai biết ai là kẻ địch!
Sáng hôm sau, khi bình minh ló dạng…
Đây không phải là kẻ đến để đàm phán…
Tông môn rộng lớn… chỉ còn lại một cánh cổng sắt bị nhuốm máu!
Máu của một trưởng lão Thiên Huyền Tông vừa bị g·iết cách đây không lâu.
Không một ai nhìn thấy kẻ ra tay.
Lăng Thiên đã không còn trên thế gian!
Đêm đó…
Ngự Kiếm Tông, Một trong bát đại tông môn!
Đêm đó, một sứ giả áo đen xuất hiện trước đại điện.
Hắn là Lạc Vân!
Không ai nghe thấy tiếng hét nào.
Trong khoảnh khắc đó, một cơn gió quỷ dị thổi qua đại điện.
"Chúng ta không cần những kẻ g·iết chóc tùy tiện."
"Nhưng hắn là thiên tài! Chúng ta g·iết đi, chẳng phải tự tổn thương nguyên khí?"
ẦM!
Chỉ cần sát thư được viết, máu sẽ đổ.
Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo mùi máu tanh nồng.
Hắn hiểu.
Chỉ có một điều chắc chắn:
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng.
Từ khi Sát Đạo Tông lập quy, không ai dám g·iết tùy tiện.
Một bức thư. Một mạng người.
Ngòi bút chạm vào giấy.
ẦM!
Muốn ai sống, phải chờ Sát Đạo Tông phán quyết.
"Lại là hắn!"
Khi chữ cuối cùng được viết xong, toàn bộ đại điện chìm vào một cơn gió lạnh thấu xương.
Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt…
Bắt đầu từ hôm nay… không còn ai có quyền sinh sát trừ Sát Đạo Tông!
Bởi vì… một cái tên viết xuống, một mạng người sẽ mất!
Nhưng khi bình minh đến…
Người áo đen nhúng bút vào nghiên mực đỏ thẫm.
Từ hôm đó…
"Và kẻ đầu tiên trên danh sách… là các ngươi!"
Lăng Thiên, đệ tử chân truyền đời thứ ba! (đọc tại Qidian-VP.com)
Tông chủ Trác Vô Ngân, một đời quang minh lỗi lạc, nay bị ép ngồi đối diện với một kẻ vô danh!
Không ai dám phản bác.
Sát Đạo Tông… đã kiểm soát cả thế giới tu chân!
"G·i·ế·t hắn, là điều bắt buộc!"
Hắn mở thư, đọc lướt qua nội dung…
Không ai biết khi nào đến lượt mình.
Chỉ một ánh mắt, hắn đã biết bức thư này nguy hiểm đến mức nào.
Sau đó chỉ nói ba chữ lạnh lùng:
"Chúng nghĩ chúng là ai? Lại dám quản chuyện chúng ta g·iết ai?"
Bức sát thư… đã hoàn thành!
Nhưng không sao…
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.