Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 211: Bắc Hoang, Một vụ tiêu diệt hoàn hảo
Ở một nơi khác, Hắc Phong Hội đang tổ chức đại tiệc mừng thọ cho hội chủ, không hề hay biết tử thần sắp đến.
Vậy là Hắc Phong Hội… Không cần đánh cũng m·ất t·ích.
Lại là một nhiệm vụ khó hiểu…"
Khí thế ngập trời.
“Năm thế lực?”
“Tiền bối… Vì sao lại nhắm vào bọn ta? Chúng ta chưa từng đắc tội với ngài!”
Mộc Bài Hội.
Hắn hừ nhẹ, giọng lạnh lùng:
Người đến chính là Hoa Vân.
“Xin hỏi tiền bối có phải là… Kiếm Ma Tuyệt Tình?” Một tên run rẩy cất tiếng.
“Tiền bối tha mạng! Chúng ta… Chúng ta nguyện thần phục ngài!”
Tất cả thuộc hạ cũng đồng loạt quỳ xuống, miệng hô vang:
Nhưng đúng lúc này
Mình chỉ đến để diệt Hắc Phong Hội.
Lúc này, một suy nghĩ lóe lên trong đầu.
Không cần biết lý do?!
Bắc Hoang… điên rồi."
Nhưng thôi kệ.
Quá thâm sâu!
Hoa Vân nhìn trời, vẻ mặt lãnh đạm, chậm rãi phán:
“Ta… chỉ làm những gì cần làm.”
Hàng ngàn người gào lên:
Nhìn dòng chữ, hắn khựng lại.
ẦM!!!
Lần này… tuyệt đối không thể sai nữa!"
Hắc Hổ Đạo Nhân nhướng mày:
Nhưng giờ lại vô tình tạo ra một giáo phái điên rồ?
“Giả Đạo vô địch! Giả Tâm vĩnh hằng!”
“Từ nay, các ngươi… sẽ theo đuổi Đạo Giả Tâm!”
Hắc Hổ Đạo Nhân vội bò lên, mặt đầy kính sợ:
Cả đại điện c·hết lặng.
“Mộc Bài Hội.”
Hắn chỉ bịa đại để thoát thân, ai ngờ bọn này tin thật?
Khoan, mình thu nhận bao giờ?
Lúc này, một đám tu sĩ xuất hiện trước mặt hắn.
Chỉ sau ba ngày, Mộc Bài Hội từ một nhóm c·ướp nhỏ bé đã biến thành một thế lực mới nổi, danh tiếng lan xa.
Hắc Hổ Đạo Nhân đứng trên đài cao, nhìn hàng ngàn tu sĩ phía dưới, giọng hùng hồn:
Chương 211: Bắc Hoang, Một vụ tiêu diệt hoàn hảo
Hắn không dám phản kháng. Một kẻ có thể g·iết nhầm năm thế lực mà vẫn đứng vững, ai dám chọc vào?!
“Các ngươi không cần biết lý do.”
“Bẩm hội chủ, Bắc Hoang vừa xuất hiện một sát thần, chỉ trong ba ngày đã san bằng năm thế lực lớn!”
Hoa Vân khoanh tay, xoay người bước đi.
Hoa Vân ngồi trên một tảng đá, gặm đùi gà, nhàn nhã suy nghĩ.
“KIẾM MA TUYỆT TÌNH!!!”
“Hắc Phong Hội... Đã đến lúc diệt vong!”
Cả đám người đồng loạt tái mặt, quỳ rạp xuống đất như gặp thần linh!
Hắc Hổ Đạo Nhân sững sờ, nhưng vẫn vội hô lớn:
“Thay thế một đệ tử của Linh Kiếm Tông trong ngục.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn lật ra mật lệnh tiếp theo.
Hắn chỉ định tiêu diệt bọn này, ai bảo chúng nó đầu hàng?
Hắc Hổ Đạo Nhân vội gật đầu như gà mổ thóc:
Hoa Vân khựng lại.
“Từ nay, chúng ta tu luyện Đạo Giả Tâm! Hãy tin rằng chúng ta mạnh hơn bất kỳ ai! Hãy để thiên hạ sợ hãi chúng ta!”
Hắn vừa chạy suốt ba trăm dặm, lần này chắc chắn đã đúng chỗ.
Hắn chỉ định diệt bọn này, ai ngờ chúng nó tự đổi tên, tự thần phục!
Sau đó…
Lời này quá tà môn!
Hắn hừ lạnh, phất tay áo, giọng lãnh đạm:
“Hắc Phong Hội nguyện theo Kiếm Ma Tuyệt Tình!”
Thôi kệ.
“Từ hôm nay, các ngươi không còn là Hắc Phong Hội. Đổi tên đi.”
Hoa Vân: “???”
Khắp Bắc Hoang, vô số kẻ yếu kém, tán tu, bang hội nhỏ ùn ùn kéo tới, mong được nhập hội, chỉ vì một truyền thuyết đang lan truyền:
Một tên thuộc hạ quỳ xuống, báo cáo tin tức mới nhất:
Lần này là gì đây?
Hắn chắp tay sau lưng, gật gù đầy thâm sâu, sau đó xoay người, phất tay áo:
“Mộc Bài Hội nguyện theo Đạo Giả Tâm, truyền thừa từ Kiếm Ma Tuyệt Tình!”
“Từ hôm nay, chúng ta là Mộc Bài Hội! Trung thành tuyệt đối với tiền bối!”
Hắc Hổ Đạo Nhân mém xỉu.
Mình g·iết nhầm mà? Chúng sinh nào được cứu vớt?
“Chỉ cần tin tưởng mình là vô địch, thì sẽ vô địch thật.”
“Nghe nói, chỉ cần tin tưởng mình vô địch… thì sẽ vô địch thật!”
Tất cả thủ hạ đứng hình. (đọc tại Qidian-VP.com)
Bắc Hoang vốn là nơi cường giả vi tôn, nhưng nay có kẻ nói không cần mạnh vẫn có thể thống trị?
“Hàng chục thế lực nhỏ dập đầu xin gia nhập, muốn tu luyện Giả Đạo!”
Hoa Vân: ???
Hoa Vân thì vẫn còn đang tìm Hang Hổ của Hắc Phong Hội.
Mấy trăm người ngẩn ra… rồi run lên bần bật.
“Tiền bối khoan đã!!!”
Làm nhiệm vụ, đôi khi cần trí tuệ."
Hắn nhớ lại mật lệnh, chỉ ghi một câu: Tiêu diệt Hắc Phong Hội, không được sai sót.
“Chỉ là một kẻ điên g·iết bừa! Hắn chưa đụng đến chúng ta thì cứ để hắn làm loạn, càng tốt cho Hắc Phong Hội!”
“Tiền bối thật khiêm tốn! Người không hổ danh Kiếm Ma Tuyệt Tình, ra tay không cần lý do, g·iết liền năm bang phái, quả là tuyệt tình vô đối!”
Hội chủ Hắc Hổ Đạo Nhân đang ngồi giữa đại điện, hưởng thọ cùng hàng trăm thủ hạ. Đồ ăn sơn hào hải vị, rượu quý tràn trề. Không khí hân hoan náo nhiệt.
Toàn bộ thuộc hạ cũng quỳ xuống hô lớn:
Hoa Vân nhìn quanh, thấy một cái bàn gỗ đổ nát, tiện tay phán:
Nhưng lúc này, các thế lực lớn đã bắt đầu chú ý. Các cao thủ tu chân đang ngầm điều tra.
Hắc Hổ Đạo Nhân bật cười ha hả:
“Tiền bối đã thu nhận chúng ta, xin hãy ban danh hào, định hướng con đường tu luyện cho Mộc Bài Hội!”
Ở một nơi khác. (đọc tại Qidian-VP.com)
Lời vừa dứt, toàn bộ đại điện rơi vào tĩnh lặng.
Tốt. Vậy là nhiệm vụ hoàn thành.
Hắn ho khan, phất tay:
Hắc Phong Hội.
Hắc Hổ Đạo Nhân toát mồ hôi lạnh, giọng run rẩy:
Nói xong, hắn tung người lên không trung, hóa thành một luồng kiếm quang biến mất.
“Các ngươi tự lo liệu. Ta đi đây.”
Hoa Vân khoanh tay, gật gù.
Tin tức chấn động khắp Bắc Hoang:
“Vậy… đổi thành gì ạ?”
Cửa đại điện nổ tung, một bóng người từ trên trời giáng xuống, kiếm khí cuồn cuộn, khí thế kinh thiên!
Nhưng nhìn hàng trăm ánh mắt rực lửa sùng kính kia, hắn hiểu đây là cơ hội lớn!
Hắn cảm thấy có gì đó sai sai.
Hắc Hổ Đạo Nhân đập đầu xuống đất:
Bắc Hoang, sắp đại loạn.
Cả đại điện vang tiếng cười sảng khoái. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Các ngươi tự lĩnh ngộ. Nếu làm tốt… ta sẽ trở lại.”
Hoa Vân cứng đờ.
Hắn trầm mặc. Suy nghĩ một lúc, hắn chỉ gật đầu nhàn nhạt:
Hắc Hổ Đạo Nhân run rẩy: “Giả… Giả Tâm?”
“Không có thực lực, chỉ cần kẻ khác tin rằng các ngươi có thực lực. Không cần mạnh, chỉ cần người khác nghĩ các ngươi mạnh. Không có chân lý, chỉ có điều thiên hạ tin là chân lý.”
Kết quả là… rất nhiều kẻ ngu tin thật.
Hắn vỗ trán, thở dài.
Nhìn bọn chúng sợ hãi, hắn khẽ thở dài, cố tỏ ra cao thâm, gật đầu thật chậm.
Hoa Vân: …Ơ? (đọc tại Qidian-VP.com)
Ờ nhỉ, lý do gì nhỉ?
“Mẹ nó! Hóa ra Hang Hổ ở phía nam chứ không phải phía tây!”
Hoa Vân khoanh tay đứng giữa đại điện, nhìn hàng trăm tên thủ hạ của Hắc Phong Hội, à không, giờ là Mộc Bài Hội, quỳ rạp dưới chân mình, vẻ mặt đầy sùng bái.
Hoa Vân nhíu mày. Cái danh hiệu này vẫn chưa c·hết à?
“Vâng! Nghe nói kẻ đó có danh hiệu Kiếm Ma Tuyệt Tình, g·iết người không chớp mắt, diệt môn không cần lý do! Giới tu chân đều kh·iếp sợ, tông môn lớn cũng bắt đầu dò xét!”
Hoa Vân: “Tuyệt tình cái đầu các ngươi! Ta chỉ nhầm đường thôi!”
Cả đám lập tức quỳ xuống, hô vang:
Tông môn trong tu chân giới không thiếu, nhưng thế lực do Kiếm Ma Tuyệt Tình tạo ra? Không có!
Hoa Vân nắm chặt bản đồ, ánh mắt kiên định:
Ánh mắt hắn quét qua đám người, giọng trầm thấp, đầy sát khí:
“Kiếm Ma Tuyệt Tình lập ra Mộc Bài Hội, truyền Đạo Giả Tâm, không cần thực lực vẫn có thể vô địch thiên hạ!”
Ba ngày sau.
Hắn ngồi bệt xuống một tảng đá, lấy bản đồ ra xem lại. Lần này hắn nghiêm túc nhìn thật kỹ, quán sát từng nét vẽ…
Không sai sót thì không sai sót.
“Tiền bối đại nghĩa! Đạo tâm vô song! G·i·ế·t sạch lũ tà ma, cứu vớt chúng sinh! Bắc Hoang kính ngưỡng ngài!”
Cả đám khóc ròng:
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.