Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 3: Thời Đại Mới

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 3: Thời Đại Mới


Minh Nguyệt Thánh Địa Thánh Chủ

"Nhẫn Nhục Đại Đế! Nhẫn Nhục Đại Đế!"

Cả đàn yêu thú cùng hô theo:

Từ đó, cả tu chân giới bước vào một thời đại mới thời đại của những tu sĩ không cần thở!

"Cố gắng thêm! Chắc ngươi vẫn chưa nhẫn đủ!"

Ở một nơi khác, Đại Ma Đầu của Ma Tông đập bàn, rống giận:

Lời vừa dứt, toàn bộ tu sĩ trong đại điện đều run lên.

Lão giả nghiêm mặt: “Nói bậy! Nhẫn Đạo không có điểm cuối, chỉ cần ta kiên trì, có thể nhịn ăn đến mức…”

"Nhưng… nếu một ngày nào đó có kẻ không tin vào Nhẫn Đạo nữa thì sao?"


Hoàng Bất Bại hít sâu, nhỏ giọng hỏi:

Ục ục ục…

"Chi Nhánh Chính Thống Của Thiên Kiếm Tông"

"Chẳng lẽ đây chính là… nghịch thiên cải mệnh?!"

Bất tử!

"Tại sao phải thống lĩnh? Hiện tại cả tu chân giới đều đi theo con đường của chúng ta rồi. Không đánh mà thắng, đây mới là đại đạo!"

Một con hổ yêu gật gù:

Thánh Chủ gật gù:

"Đáng c·hết! Đệ tử Ma Tông chúng ta ngày trước ai cũng bá đạo, bây giờ lại suốt ngày hít thở với chịu đòn!"

“Các ngươi biết vì sao Nhẫn Đạo có thể mạnh đến thế không? Vì… chỉ cần ta còn thức, ta có thể tu luyện! Ta có thể suy diễn vạn pháp! Ta có thể…”

Một giọng nói khô khốc từ dưới đất vọng lên: “Im miệng! Ta chỉ đang tu luyện trong mộng mà thôi…”

Một trưởng lão kích động nói:

Nói rồi, hắn giơ lên một bảng hiệu mới khắc dòng chữ:

“Sư phụ, đệ tử đã nhịn ăn ba tháng, sắp cảm ngộ đại đạo chưa?”

Cả đại điện im phăng phắc.

Đại điện im lặng.

"Chúng ta đã sai rồi! Năm xưa tranh đấu với ma đạo, hao tổn vô số nguyên khí. Nhưng Thiên Kiếm Tông không cần đánh, chỉ cần nhẫn, cuối cùng lại thống trị thiên hạ! Đây mới là đại đạo chân chính!"

Đám Đệ tử tin giật thót suýt ngã dập mặt xuống đất

"Chúng ta nhẫn nhịn đã lâu, lẽ nào vẫn chưa đạt đến cực hạn?"

Một đệ tử nhịn không được, nhỏ giọng: “Trưởng lão… có khi nào ngài sắp luyện đến mức… tự ăn chính mình không?” (đọc tại Qidian-VP.com)

Lão giả đổ sầm xuống đất, ngủ say như c·hết.

"Tầng trước là luyện thở để nhẫn nhịn. Tầng này chính là vượt qua nhẫn nhịn, không cần hô hấp nữa. Nhịn đến cảnh giới cực hạn, bước vào bất tử chi đạo!"

"Đệ Nhất Bí Pháp Vô Thượng Hô Hấp Quyết"

"Bẩm chưởng môn! Hiện tại có hơn ba trăm chi nhánh Thiên Kiếm Tông trên khắp tu chân giới! Ngay cả Yêu Tộc cũng bắt đầu luyện Vô Thượng Hô Hấp Quyết!"

Trần Bất Nghi ngồi trên ghế chưởng môn, tay phe phẩy quạt, nhàn nhã hỏi:

Một hộ pháp cúi đầu, nhỏ giọng đáp:

"ĐỘT PHÁ NHẪN NHỤC CẢNH GIỚI TUYỆT ĐỈNH NHẪN ĐẠO CÔNG PHÁP, CHỈ 100 TRIỆU LINH THẠCH!"

Ma Tông Đại Ma Đầu

Ba năm sau, khắp nơi trong tu chân giới, các môn phái lớn nhỏ đều treo bảng hiệu:

"Dĩ nhiên! Đây là tầng cuối cùng của Vô Thượng Hô Hấp Quyết! Một khi tu luyện thành công… sẽ đạt đến cảnh giới bất tử!"

Trên đó, chỉ có đúng một dòng chữ:

Đại Ma Đầu: "…"

"Không thở nữa."

Trần Bất Nghi gật đầu chắc nịch:

Tại đại điện Thiên Kiếm Tông, Trần Bất Nghi nhìn đống linh thạch chất cao như núi, khẽ cười.

Tin tức này nhanh chóng lan truyền.

Đám đệ tử há hốc miệng

Đám đệ tử há hốc mồm.

Thiên Kiếm Tông Đạo Nhẫn Nhục Đến Cực Hạn

"Ý ngài là… nếu chúng ta ngừng thở, thì sẽ bất tử?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Một con khỉ yêu bỗng hưng phấn hét lên:

Đệ tử hít sâu, ánh mắt sùng bái. Nhưng đúng lúc này…

"Không sao. Đến lúc đó… chúng ta sẽ mở một khóa học mới."

Đám trưởng lão thán phục quỳ xuống:

Cự xà run rẩy:

"Ngươi nhìn xem! Cả Yêu Tộc chúng ta, giờ ai cũng ngồi thiền, không ai còn đi săn nữa!"

Hắn vỗ tay một cái, lập tức một đệ tử nội môn bước ra, cầm trên tay một cuốn sách cổ đầy khí tức thần bí.

Lão giả bình tĩnh phất tay: “Chỉ là dư âm của bữa ăn cuối cùng mà thôi. Ta luyện đến mức dạ dày có thể tự tiêu hóa chính nó.”

Cả đám đại năng trợn mắt há mồm.

Ầm! Một t·iếng n·ổ vang trời—bụng lão giả không chịu nổi nữa, hút luôn linh khí xung quanh, tạo thành một c·ơn l·ốc x·oáy linh khí khổng lồ.

Hôm nay, trên quảng trường Thiên Kiếm Tông, một đệ tử trẻ tuổi quỳ giữa trời tuyết, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định.

Chỉ trong vòng ba tháng, vô số đại năng, trưởng lão, giáo chủ, thánh chủ… đều lũ lượt kéo đến Thiên Kiếm Tông, tay cầm linh thạch, mắt rực lửa.

Lão giả trợn mắt: “Hỏng rồi! Hấp thụ quá nhiều linh khí, có khi lại phải ăn lại từ đầu!”

Tương truyền, tổ sư Nhẫn Đạo từng nhịn ăn suốt nghìn năm, đến mức thiên địa cũng quên luôn hắn cần ăn. Cuối cùng, hắn đột phá, chỉ cần hớp một ngụm linh khí cũng có thể no bụng cả trăm năm.

Thiên Kiếm Tông Đạo Nhẫn Nhục Thống Trị Tu Chân Giới

Chúng đệ tử mộng bức

"Chưởng môn cao minh!"

Cự xà: "…"

Có người thốt lên:

Đây là cảnh giới mà bao tu sĩ mơ ước!

Một trưởng lão lẩm bẩm:

Hoàng Bất Bại do dự một chút, rồi hỏi:

Trần Bất Nghi mỉm cười, từ tốn lật trang đầu tiên.

Chương 3: Thời Đại Mới

"Nhẫn Nhục Đại Đế!"

Vài ngày sau, hàng loạt tu sĩ thử nghiệm… và tất nhiên, người nào nhịn thở quá lâu đều bị đưa ra ngoài cứu chữa. Nhưng điều kỳ lạ là, dù không đạt bất tử, những kẻ này lại cảm thấy mình càng mạnh hơn!

Một âm thanh vang lên từ bụng lão giả. Đám đệ tử trợn mắt.

Yêu Hoàng Lãnh Tụ Yêu Tộc

"Không! Ta nhất định phải đột phá! Dù có bán sạch gia sản, ta cũng phải có nó!"

"Hoàng Bất Bại, tình hình thế nào rồi?"

Sau khi bảng hiệu Tuyệt Đỉnh Nhẫn Đạo Công Pháp được treo lên, toàn bộ tu chân giới lại chấn động.

Hoàng Bất Bại bất lực

"Công pháp này rốt cuộc là gì?"

Lão giả râu bạc run run:

"Chưởng môn! Chúng ta có nên bắt đầu thống lĩnh thiên hạ chưa?"

Trên một đỉnh núi, một nhóm đại năng tụ tập bàn bạc.

Ngay sau đó… tiếng ngáy vang trời.

Lão giả Nhẫn Đạo gật gù: “Không tệ. Nhưng ba tháng thì đáng gì? Nhìn ta đây, đã năm năm chưa hề đụng đến một hạt gạo!”

"Nhưng… chúng ta không đánh nhau, không c·hết chóc, không đói khát. Có khi nào… đây chính là con đường yêu tộc nên theo?"

Thánh Chủ vuốt râu, trầm giọng nói:

Một lão giả râu bạc không kìm được, run rẩy hỏi:

"Ta đã đóng góp một trăm vạn linh thạch để mở chi nhánh… Ngày nào cũng hít thở, nhưng sao vẫn không đột phá?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Tại Thiên Kiếm Tông, một nhóm đệ tử đang vây quanh một lão giả tóc tai bù xù, đôi mắt mở trừng trừng đỏ ngầu, quầng thâm sâu hoắm như vực thẳm.

Một đệ tử rụt rè hỏi: “Trưởng lão… ngài thật sự đã tu luyện đến cảnh giới Vô Ngủ Đại Đạo?”

Lão giả bật cười khằng khặc, giọng như gió lạnh quét qua linh hồn: “Ha ha ha! Bọn nhãi các ngươi làm sao hiểu được! Từ ba mươi năm trước, ta đã vứt bỏ giấc ngủ, mỗi ngày dùng ý chí chiến thắng cơn buồn ngủ, mỗi đêm lấy nỗi đau để kéo dài tỉnh táo!”

Hoàng Bất Bại cung kính đáp:

Mọi người: "…"

Trần Bất Nghi thản nhiên đáp:

Trong Đại Điện Thiên Kiếm Tông

Trần Bất Nghi nhếch miệng cười, giọng đầy tự tin:

Ngay lúc này, lão giả hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa:

Một đệ tử nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: “Sư huynh… có khi nào trưởng lão đã ngủ quên luôn không?”

Trần Bất Nghi cười nhạt:

"Giáo chủ… thật ra thuộc hạ thấy cũng không tệ lắm… Hôm qua ta bị một tu sĩ chính đạo đánh suốt nửa ngày mà chẳng hề hấn gì! Nếu nhịn thêm vài năm, có lẽ ta sẽ bất tử!"

Đám đệ tử rùng mình, một người nhịn không được thì thào: “Ba mươi năm không ngủ… trưởng lão là thần tiên phương nào?” (đọc tại Qidian-VP.com)

Tại sơn mạch Bách Thú, một con cự xà ngàn trượng thở dài:

Bịch! (đọc tại Qidian-VP.com)

Ục ục ục… Âm thanh càng lúc càng lớn.

"Xin hỏi… công pháp này rốt cuộc tu luyện như thế nào?"

"Chưởng môn, công pháp này… thật sự là tuyệt đỉnh sao?"

"Chẳng lẽ, đến cả yêu thú cũng phải học cách nhẫn nhục sao?"

Có kẻ trầm tư, có kẻ suy sụp, có kẻ thì… vẫn nghiến răng móc linh thạch ra mua.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 3: Thời Đại Mới