Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 30: Làn ranh

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 30: Làn ranh


Không còn dấu vết.

"Quy tắc sinh tử là giả dối."

Giọng nói của tu sĩ áo trắng vang vọng.

Không một ai nhận thức được hắn.

Nhưng rốt cuộc, liệu có ai còn nhìn thấy hắn nữa không?

Hắn vung tay.

Tu sĩ Giả Đạo vẫn đứng đó, đôi mắt vô hồn, không nhìn vào ai, không nhìn vào gì cả.

Bên cạnh, một bóng đen khoác trường bào phủ đầy ký hiệu bất minh chậm rãi vươn tay.

Một luồng khí đen tràn ra, bao phủ cả sơn cốc.

Hắn không thể để bị cuốn vào cái quy tắc này.

Không gian xung quanh vặn vẹo, như thể cả thung lũng này chỉ là một ảo giác mơ hồ.

Chúa tể bất đạo giơ tay, những dòng ký tự méo mó xuất hiện giữa không trung.

Một cơn gió thổi qua.

KHI KẺ KHÔNG CÒN ĐƯỢC THỪA NHẬN (đọc tại Qidian-VP.com)

Một quy tắc mới đang được viết lên.

Tu sĩ Bất Đạo giật mình.

Bạch y nhân lên tiếng

Hắn không chỉ bị phủ nhận sự tồn tại.

Tu sĩ Bất Đạo cười nhạt, giơ tay vẽ ra một vòng tròn giữa không trung.

Gió lặng.

Chỉ có cảm giác.

Vị tu sĩ áo trắng cười nhạt.

Và hắn, có lẽ sẽ trở thành một phần của nó.

"Giờ thì..."

"Không, ta chưa c·hết." tu sĩ Bất Đạo gằn giọng.

Hắn giơ tay, muốn đánh ra một chưởng. Nhưng

Khoảnh khắc đó, cả thế giới cứng lại.

Không khí bùng nổ, một lực lượng kinh khủng phá tan bầu trời.

Trên ngực hắn, nơi linh hồn hắn tồn tại, giờ đã trống rỗng.

"Thí nghiệm của ngươi… ngay từ đầu đã chỉ là một trò đùa của hư vọng."

Hắn chỉ không còn được thừa nhận.

Từ giây phút này, Bất Đạo Phái đã chính thức quay trở lại tu chân giới

Chúa tể bất đạo quát lớn 1 tiếng đẩy ra 1 chưởng về phía lão đạo sau đó cả người bay v·út lên không trung biến mất.

Tu sĩ Bất Đạo mở mắt, nhưng trước mặt hắn không còn là sơn cốc nữa.

"Ngươi cho rằng mình tồn tại, nhưng nếu tất cả mọi người đều không tin, ngươi còn có thực nữa không?"

Hắn đang đứng giữa một không gian trống rỗng, màu sắc nhạt nhòa, như thể mọi quy tắc của thế giới đều đã bị rút cạn.

"Sai. Ngươi không còn là ngươi nữa."

Nhát kiếm ấy không có hình, không có thật, nhưng nó đã cắt đứt tất cả.

Trên bầu trời, tầng mây đen cuồn cuộn. Một tiếng gầm gừ từ vực sâu vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của một thế lực không thuộc về quy tắc nào của tu chân giới.

Kẻ vừa đến là một sinh vật nửa sống, thân thể vặn vẹo, nửa như xác c·hết, nửa như sinh linh, trong mắt không có lòng trắng, chỉ là một hố sâu thẳm không đáy.

Một bóng đen xuất hiện, lơ lửng giữa hư không, lạnh lùng quan sát.

"Ngươi nghĩ rằng ngươi tồn tại, nhưng nếu ta phủ nhận sự tồn tại của ngươi thì sao?"

"Ngươi… đã làm gì?"

"Không thể nào..." Hắn thì thào, nhưng chính hắn cũng không nghe thấy giọng nói của mình nữa.

"Ngươi chỉ là một khái niệm chưa hoàn chỉnh, bị bỏ lại giữa lằn ranh của Giả Đạo và Bất Đạo." (đọc tại Qidian-VP.com)

Gió vẫn thổi, cuốn qua sơn cốc, nhưng không một ai cảm nhận được sự tồn tại của tu sĩ Bất Đạo nữa.

Một sinh vật nằm trên bàn đá, toàn thân run rẩy, gân cốt co giật không ngừng. Nó đã từng là một tu sĩ. Bây giờ, nó chỉ còn là một mảnh tồn tại méo mó, giữa sống và c·hết, giữa hư vô và thực tại.

Một quy tắc mới đang được viết.

"Đây chính là nghịch thuyết của Giả Đạo."

Lão đạo hự 1 tiếng cả cơ thể sụp đổ thành bột nhão.

ẦM!

Trong một sơn cốc hẻo lánh, nơi sương đen vây kín, tiếng gào thét của những kẻ không rõ hình người vọng ra từng hồi, lạnh thấu tận linh hồn. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ngươi đ·ã c·hết rồi."

" ta sẽ lập lại luật chơi của thế giới này."

Bạch y nhân, tu sĩ Bất Đạo đều bị đóng băng.

Thế nhưng

"Từ hôm nay, chúng ta không còn là kẻ bị ruồng bỏ. Chúng ta là Bất Đạo Pháivà chúng ta sẽ khiến thế gian này quỳ xuống trước chân lý của chính mình!"

"Bất Đạo phủ nhận thiên đạo. Giả Đạo phủ nhận tất cả, kể cả chính nó. Quy tắc của ngươi, ta có thể bẻ gãy trong nháy mắt."

Cả sơn cốc như rơi vào khoảng không vô tận.

"Ta phủ nhận thiên đạo, ngươi phủ nhận thực tại."

Sinh vật nửa sống cất giọng khàn khàn:

Lão đạo không đáp.

Bầu trời bỗng nhiên xoay chuyển.

Bóng đen chủ trì thí nghiệm Bất Đạo hơi nhíu mày.

Tu sĩ Bất Đạo nghiến răng.

Hắn chỉ giơ tay.

Tu sĩ Bất Đạo mở miệng, nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

"Ngươi cho rằng Bất Đạo là chân lý? Không! Đó cũng chỉ là một giả tượng mà thôi."

Thế nhưng, ngay lúc đó

Tu sĩ Bất Đạo hoảng hốt nhận ra

Tu sĩ Bất Đạo khựng lại. Hắn cúi xuống.

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

LUẬT CHƠI MỚI

"Các ngươi tranh đấu là vô nghĩa."

Một thân ảnh khoác áo bào trắng xuất hiện giữa hư không.

"Giả Đạo Tông… các ngươi cũng muốn nhúng tay vào chuyện này?"

Một giọng nói vang lên.

3 kẻ nhìn chằm chằm người mới đến, ánh mắt lạnh lẽo.

Không còn hình dáng.

Nhưng đúng lúc đó

Hắn cúi xuống, chạm vào thân thể mình. Nó vẫn còn đó. Nhưng trong mắt Giả Đạo, hắn đã không còn tồn tại nữa.

"Hai con đường đối nghịch, nhưng rốt cuộc, kẻ nào đang lừa dối thiên hạ?"

Không gian, thời gian, tất cả đều như bị bóp nghẹt, vĩnh viễn không thể tiến về phía trước.

Không có tiếng động. Không có thời gian.

Tu sĩ Giả Đạo thì ngược lại, áo trắng phấp phới, đôi mắt vô hồn, thần sắc nhàn nhạt như thể cả thế giới này chỉ là một giấc mộng trôi qua.

Lời vừa dứt, bóng đen từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, hóa thành một vệt sáng lao thẳng đến tu sĩ Giả Đạo.

Hắn quay đầu, thấy chúa tể bất đạo trước đây đang đứng đó, đôi mắt không đáy nhìn chằm chằm vào hắn.

Bầu trời tối sầm. Bất Đạo và Giả Đạo, hai quy tắc nghịch thiên, chạm trán trong bóng tối, nơi chẳng ai có thể phân định đúng sai.

"Bất Đạo Phái... Chúa tể trước đây vậy mà vẫn chưa c·hết"

"Không phải ngươi đã phủ nhận thiên đạo đó sao? Ta cũng chỉ đang phủ nhận chính ngươi mà thôi."

Bóng đen trên bàn đá ngừng co giật. Đôi mắt đã vỡ nát của hắn bỗng sáng lên một tia thanh minh.

"Nhưng rốt cuộc, ai trong chúng ta mới là kẻ đang điều khiển thế giới này?"

ẦM!

Hắn nâng tay, trong lòng bàn tay là một luồng khí tức huyễn hoặc, không có thực nhưng lại tồn tại một cách kỳ dị.

Ở giữa thung lũng ấy, những thí nghiệm Bất Đạo đang diễn ra.

Một đạo nhân vận bạch y lặng lẽ bước ra từ khoảng hư không nát vụn, từng bước chân như nghiền ép cả thiên địa.

Cả sơn cốc chìm vào tĩnh lặng.

Khoảnh khắc ấy, thế giới như sụp đổ

Không gian, quy tắc, cả bản chất của cuộc chiến này cũng bị xé toạc.

Những lời ấy không có sát khí, không có áp lực, nhưng lại khiến cả vũ trụ như lật ngược.

"Bất Đạo... vốn cũng chỉ là một dạng Giả Đạo mà thôi."

Tu sĩ Bất Đạo cảm thấy thần hồn mình run rẩy. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn siết chặt nắm tay. Hắn vẫn có thể cảm nhận được mình. Nhưng...

"Bất Đạo, Giả Đạo."

"Không ai có quyền thay đổi ta!"

"Chúng ta chưa từng đối nghịch."

Hắn không c·hết.

"Ý chí của thiên đạo là lừa bịp."

Luồng khí đen cuốn lấy cơ thể kẻ nằm trên bàn. Nó co giật kịch liệt, miệng há ra, nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Tu sĩ Bất Đạo vẫn đứng đó.

BẤT ĐẠO & GIẢ ĐẠO – CUỘC CHIẾN KHÔNG THỰC MÀ CŨNG CHẲNG HƯ

"Thế giới này vốn đã mục nát. Chỉ có ta... mới có thể tái tạo nó theo cách đúng đắn."

Không gian vỡ vụn như gương.

Hắn giơ tay lên, chạm vào mặt mìnhbàn tay vẫn còn đó, lành lặn, nhưng khi hắn nhìn vào dòng nước trong vắt bên cạnh, phản chiếu lại chỉ là khoảng không trống rỗng.

"Câm miệng! Ngươi nhịn đủ lâu thì sẽ thắng sao? Đạo lý c·h·ó má gì thế?"

Bạch y nhân lùi lại nửa bước, bình thản đáp.

Hắn gào lên, vung tay, một đạo lực lượng xé toạc không gian.

Hắn còn đang bị tái lập lại. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nơi đây Chỉ còn lại những quy tắc vặn vẹo đang cố xâm lấn thế giới.

"Hãy vứt bỏ linh hồn vô dụng của ngươi đi… trở thành một phần của Bất Đạo!"

"Nhẫn là sức mạnh." Giọng hắn vang lên như tiếng đại đạo ngân vang. "Các ngươi m·ưu đ·ồ thay đổi quy tắc, nhưng các ngươi có thể chịu đựng hậu quả không?"

Tu sĩ Bất Đạo đứng giữa, bóng đen trên áo bào như xoắn vặn, tựa như bên trong không có thực thể mà chỉ là một khối hư vô không rõ hình dạng.

"Ngươi vẫn chưa hiểu sao?"

"Lão già nhẫn đạo, ngươi cũng muốn can dự vào chuyện này sao?"

Hắn mỉm cười.

ẦM!

Đạo nhân bạch y chỉ đứng đó, gương mặt bình thản. Không phẫn nộ, không dao động, không có lấy một tia cảm xúc thừa thãi.

"Bẻ gãy nhận thức."

Chương 30: Làn ranh

"Giả Đạo Tâm Kinh, Chân Không Huyễn Ảnh."

Một đạo kiếm khí vô hình xé toạc bầu trời.

"Các ngươi thật sự cho rằng có thể phá hủy quy tắc thế giới này sao?"

Tu sĩ Bất Đạo không cam lòng.

Có thật là hắn còn tồn tại không?

"Thiên đạo là giả. Chúng sinh là giả. Ngươi cũng chỉ là một giả tượng không hơn không kém."

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 30: Làn ranh