Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 62: Thanh Hư Cốc

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 62: Thanh Hư Cốc


"Nếu ta không biết, thì ta đâu có đến đây?"

Không phải vì có người ngăn cản, mà vì… trong tâm trí hắn, cuộc chiến đã kết thúc. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ta không cần thực nghiệm."

Giả Đạo Định Đoạt Thực Tại

Lữ khách lắc đầu:

Không có kiếm khí, không có pháp thuật.

"Giả Đạo, quả nhiên đáng sợ."

Hắn không thể đuổi theo.

Thiên Địa Biến, Giả Hư Thành Thực

"Hắn không có tu vi, không có kiếm đạo, không có pháp lực."

Huyết Đạo Đối Đầu Giả Đạo

Huyết Ảnh nhíu mày.

"Giả Đạo… không thể áp chế Huyết Đạo!"

Huyết ảnh trong góc phòng chậm rãi đứng dậy, khí tức sát phạt tràn ngập:

Lữ khách quay người, bước qua cánh cửa quán trọ, đi vào màn đêm sa mạc.

Đây là Giả Đạo chân chính Không cần có thật, chỉ cần có người tin.

Chúng quay lại t·ấn c·ông chính Bất Đạo Nhân.

"Bất Đạo dùng thực nghiệm để tạo ra thần."

Và khi ý nghĩ đó nảy sinh, thì Hư Không Kiếm Tông chính thức trở thành thực tại.

"Năm xưa, có một kẻ… đã đánh lừa cả tu chân giới."

Trên vách núi cao, một tấm bia đá cổ xưa sừng sững hiện ra, trên khắc ba chữ: Hư Không Kiếm.

"Ngươi tin rằng ngươi điều khiển được chúng, nhưng ta đã thay đổi nhận thức của ngươi."

"Sai rồi."

Huyết Ảnh cười lạnh:

Lão chưởng quầy nhếch mép, ánh mắt lão già nua nhưng sắc bén:

Và một khi tất cả đều tin, thì giả cũng hóa thực.

Bóng người kia mỉm cười, quay lưng bước đi.

Huyết Ảnh bước tới một bước.

Nhưng ánh mắt hắn lại mang theo một sự chế giễu nhàn nhạt.

Bên trong quán trọ, một lữ khách vận áo choàng đen, giấu mình dưới lớp mũ rộng, lặng lẽ bước vào.

"Ngươi tin rằng chúng là v·ũ k·hí của ngươi, nhưng ta đã khiến chúng tin rằng kẻ địch của chúng chính là ngươi."

Lữ khách không đáp, chỉ rút ra một thỏi bạc đặt lên quầy.

Chương 62: Thanh Hư Cốc

Lữ khách đứng đó, giống như đã biết trước kết cục của trận chiến này.

Thiên Tiếu Tông Một Góc U Ám

"Ngươi đang cố diễn trò gì?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Lữ khách im lặng một hồi, rồi cất giọng khàn khàn:

Nhưng chúng không lao vào kẻ đối diện.

"Nhưng cuối cùng… hắn lại trở thành Chí Tôn."

Bên góc quán trọ, một nam tử toàn thân bao phủ bởi huyết khí đột ngột mở mắt.

Cảm giác này… là gì?

"Rõ ràng ta chưa xuất thủ… nhưng lại không dám xuất thủ?"

"Tại sao ta… lại cảm thấy mình thua rồi?"

"Nói một câu chuyện, đổi lấy một chỗ ngủ."

Lão chưởng quầy khẽ thở dài, bàn tay đặt trên quầy gỗ, thì thầm một câu:

"Lại có thêm một kẻ muốn c·hết ở đây rồi…"

"Ngươi có biết… kẻ nào đang tìm ngươi không?"

Huyết Ảnh đứng lên, áo bào đỏ rực như máu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào lữ khách.

Kẻ lữ hành gọi nó là Quán Trọ Vong Linh, vì những ai từng đặt chân vào đều mang theo bí mật… và không phải ai cũng rời đi toàn vẹn.

Lữ khách mỉm cười nhạt:

Một đệ tử run rẩy hỏi:

Bên trong, mọi thứ chìm trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến đáng sợ.

Các đại tông môn chấn động.

Đêm nay, gió cát thét gào bên ngoài.

"Không thể nào! Năm đó chính ta đã giao chiến với Hư Không Kiếm Quân, kiếm đạo của hắn thực sự đáng sợ!"

Khi Lịch Sử Bị Tái Hiện

"Ngươi nói Giả Đạo có thể lừa thiên hạ? Nhưng trước mặt Huyết Đạo, mọi giả dối đều vô dụng."

Kẻ Lạ Mặt Trong Đêm

"Không đúng! Chúng ta chưa từng nghe đến Hư Không Kiếm Tông!"

Chỉ trong một ngày, tin tức về Hư Không Kiếm Tông lan khắp tu chân giới.

"Họ sẽ tin rằng Hư Không Kiếm là kiếm đạo chí cao, vô hình vô ảnh, một kiếm có thể xuyên thấu vạn vật."

"Từ hôm nay, Hư Không Kiếm Tông là một trong thập đại tông môn của tu chân giới."

Khoảnh khắc đó, cả quán trọ như chìm vào sát khí.

Lão chưởng quầy cười khẽ:

"Có thật vậy không?"

"Và khi tất cả đều tin..."

Huyết Ảnh đột nhiên cau mày.

Trên bàn, một chiếc gương đồng cũ kỹ phản chiếu một cảnh tượng Trần Bất Nghi của Thiên Kiếm Tông đang đứng trên đỉnh Thiên Kiếm Phong, phía sau hắn là Hoàng Bất Bại đang quỳ một chân, chờ lệnh.

Ngay cả các lão quái vật bế quan vạn năm cũng giật mình:

"Ngươi nói… đến Giả Đạo?"

Nhưng khi ký ức và lịch sử đều nói như vậy, thì ai có thể phủ nhận?

Lữ Khách Chậm Rãi Rời Đi (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn là Huyết Đồ Tu, g·iết người không chớp mắt. Lẽ ra, lữ khách trước mặt phải run sợ, phải lộ sơ hở, hoặc ít nhất cũng phải có chút phản ứng.

Một Đạo Một Kiếp

Lão giả bật cười.

Thế nhưng, chỉ những ai tin vào sự tồn tại của nó mới có thể nhìn thấy.

"Một mình đi qua sa mạc? Lữ khách… người là kẻ sống, hay đ·ã c·hết?"

Tay hắn run rẩy, cơ thể cứng lại. Một luồng cảm giác hoảng loạn mơ hồ dâng lên trong lòng.

"... thì nó sẽ trở thành sự thật."

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Tại Thanh Hư Cốc, một vùng đất linh khí tràn đầy nhưng bị lãng quên giữa tu chân giới, một sự kiện kỳ lạ đang diễn ra.

Sự Tranh Đoạt Giữa Giả Đạo Và Thực Tại

"Ngươi không thể lừa gạt ta."

Huyết Ảnh chợt hiểu ra.

Vì Giả Đạo đã khiến thiên hạ tin rằng hắn chưa từng tồn tại.

"Nhưng... tông môn này chưa từng tồn tại, cũng không có đệ tử, không có lịch sử..."

Bất Đạo Nhân gào thét, nhưng tiếng gào của hắn không còn là thực nữa.

Bất Đạo Nhân cười lạnh, vung tay.

Hư Không Kiếm Tông một môn phái chưa từng được ai biết đến, bỗng xuất hiện giữa cõi đời.

Bất Đạo Nhân thất kinh, cố gắng triệu hồi lại đám sinh vật của mình. Nhưng vô ích.

Lão chưởng quầy nhíu mày, đôi mắt lộ ra một tia quỷ dị:

Bên trong, năm bóng người khoác hắc bào ngồi quanh một chiếc bàn gỗ đen.

Khi Giả Đạo Gặp Huyết Ảnh

Nhưng không…

Một tông môn không hề tồn tại, chỉ qua một đêm đã trở thành tông môn mạnh nhất trong lịch sử.

"Bất Đạo? Ngươi không hiểu. Ta không cần phải mạnh. Ta chỉ cần thiên hạ tin rằng ta mạnh hơn ngươi."

Khi Nhận Thức Chiến Thắng Hiện Thực

Bàn ghế, cát bụi, ánh đèn dầu leo lét… tất cả đều như bị sát ý bao trùm.

Sau lưng quầy trọ, lão chưởng quầy cười nhạt, thì thầm một câu:

"Không ai có thể phủ nhận nó."

Bên ngoài quán trọ, gió cát vẫn rít gào.

"Họ sẽ nhớ rằng tổ sư khai phái là Vô Ảnh Kiếm Quân, từng đánh bại Thánh Chủ của Tinh Hải Thánh Địa."

Trước khi biến mất, hắn để lại một câu nói.

tại 1 quán trọ giữa sa mạc

Nơi biên giới giữa Tây Hoang và Nam Hoang, giữa vùng cát cháy khô cằn, có một quán trọ cũ kỹ mang tên Hồn Sa.

Dưới ánh trăng mờ ảo, một gian phòng cũ kỹ nằm ẩn sâu trong lòng núi, cửa gỗ nứt nẻ, tỏa ra một cảm giác âm trầm khó tả. Đây là nơi bí mật nhất của Thiên Tiếu Tông nơi chỉ những kẻ đạt đến cảnh giới Đại Giả Đạo mới có tư cách đặt chân vào.

Khí tức như biển máu cuồn cuộn, sát khí nồng đậm ép xuống toàn bộ quán trọ.

"Chỉ cần tất cả tin ta là thần, thì ta chính là thần."

Hắn đã bị xóa khỏi nhận thức của thế gian.

"Nếu vậy... có lẽ chỉ là ký ức của chúng ta có vấn đề."

Nhưng chỉ bằng vài câu nói, lữ khách đã khiến hắn mất đi ý chí chiến đấu.

Một Tông Môn Không Tồn Tại

"Từ hôm nay, Hư Không Kiếm là kiếm đạo mạnh nhất thiên hạ."

Sự Im Lặng Đáng Sợ

Bên trong quán trọ Hồn Sa, không gian như đông cứng.

"Và kẻ nào phủ nhận... sẽ bị chính lịch sử xóa bỏ."

"Mà là thắng bằng niềm tin."

Thực tế, họ chưa từng đối mặt với Hư Không Kiếm Quân. (đọc tại Qidian-VP.com)

Huyết Ảnh vẫn đứng yên tại chỗ.

Mặt đất rạn nứt, hàng trăm sinh vật nửa sống gào thét lao ra. Mỗi kẻ đều là bán thần, bán ma, bán tiên, thân thể vặn vẹo, chỉ còn lại bản năng chiến đấu.

Lữ khách khẽ cười:

Hắn đã bị Giả Đạo lừa rồi.

Quán Trọ Hồn Sa (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn nhìn chằm chằm lữ khách, giọng trầm đục vang lên:

Trong các điển tịch cổ, những trang sách vốn trống rỗng bỗng xuất hiện những ghi chép về Hư Không Kiếm Đạo.

Nhưng càng tra xét, họ lại càng thấy môn phái này đã xuất hiện từ rất lâu.

Các đại năng bỗng nhớ lại rằng tông môn này từng tồn tại, từng có những trận chiến huy hoàng, từng vang danh thiên hạ.

"Ở đây không nhận bạc, chỉ nhận ‘chuyện cũ’ của khách."

Từng sinh vật nửa sống lao lên, cắn xé chính kẻ đã tạo ra chúng.

"Từ hôm nay, mọi người sẽ nhớ đến nó."

Lữ khách vẫn đứng yên, không rút v·ũ k·hí, không vận linh lực.

Một lão giả tóc trắng đứng trước tấm bia, ánh mắt thâm sâu.

"Ngươi... đã làm gì?"

"Không đúng… tại sao…"

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 62: Thanh Hư Cốc