Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 19: Xin Thầu

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 19: Xin Thầu


“Nhận thầu hồ Bạch Hạc? Mày bị ấm đầu hả cháu?” Lâm trợn mắt lên trước ý tưởng điên rồ của Cường.

Lâm đưa ra lý lẽ đến giọt nước cũng không lọt, đây chính là lời mà Cường đã bàn bạc cặn kẽ với hắn trước lúc tới đây. Đơn giản việc này chính là tung hỏa mù để tránh gây ra nghi ngờ cho người khác.

“Cứ cho là chú quyết định rồi nhưng cũng không cần cùng lúc thuê nhiều diện tích như vậy chứ?” Đỗ Bá Đào không thuyết phục được Lâm từ bỏ kế hoạch nhưng vẫn muốn giảm thiểu rủi ro cho hắn.

“Việc này liệu có phức tạp không bác?”

“Chính quyền giao mặt nước không thu phí thì khi thấy chúng ta thu được lợi lớn chắc chắn sẽ tìm cách để thu hồi lại. Thế nhưng, nếu chúng ta chịu trả phí, dù là ít ỏi thì vẫn là giao kèo giấy trắng mực đen với chính quyền, bọn họ sẽ không dễ dàng lật lọng” Cường mặc dù không quá am hiểu nhiều về luật pháp thế nhưng đạo lý này hắn vẫn dễ dàng suy luận ra.

“Thông tin này có đáng tin cậy không? Nếu dưới lòng hồ nhiều cá lớn vậy sao người làng mình không ai phát hiện ra?”

“Hay! Việc như vậy mà mày cũng nghĩ tới được”

“Vâng, cảm ơn bác! Có gì nhờ bác giúp đỡ ạ!”

Khai thông được cánh cổng Đỗ Bá Đào, hai chú cháu đều đã thấy tài phú cũng ở ngay trước mắt rồi.

Đỗ Bá Đào mặc dù cảm thấy lời của người em họ vẫn còn có điểm không thỏa đáng thế nhưng cũng khó phản bác được gì đành thở dài nói:

“Ha ha, chú Lâm, chú không thể so sánh như vậy được. Hồ nhà người ta có bờ be an toàn, rủi ro thấp hơn rất nhiều so với hồ Bạch Hạc. Cháu không nói quá chứ bây giờ nếu có người chịu đứng ra nuôi thả cá ở đây có khi chính quyền còn giao không chứ đừng nói tới là thu phí”

“Cái gì? Nhận thầu hồ Bạch Hạc? Tôi không có nghe nhầm chứ?” (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ơ, sao đã không thu lại còn phải trả?”

“Chú Lâm này, việc chú có ý định thuê thầu hồ nước tôi khuyên nên suy nghĩ lại. Hồ Bạch Hạc đúng là rất thích hợp cho nuôi thả thế nhưng trời thương thì còn được chứ không thương thì dễ mất trắng lắm. Chú là người ở đây hẳn phải biết những năm trước hợp tác xã đã tổn thất lớn thế nào” (đọc tại Qidian-VP.com)

“Cháu đang nói nghiêm túc đấy” Cường chậm rãi nói ra từng lời một.

“Nước sâu như vậy ai lặn xuống nổi? Với lại, chẳng phải hồ nước trên danh nghĩa vẫn là thuộc quyền quản lý của xã, ai dám xông ra quây lưới lớn đánh bắt đâu mà biết?”

“Cũng không phải đơn giản thế nhưng tôi có người quen ở trên đó, nếu cần thì để tôi tác động một chút”

“Chú nói nếu chúng ta đem toàn bộ hồ nước đều nhận thầu thì một năm có thể nuôi bao nhiêu cá?”

Đỗ Bá Đào hiểu lời Lâm là có ý gì, dù sao miếng ngon ông ta nhận được từ hắn cũng mới chỉ mới gần đây thôi, hương vị vẫn còn chưa quên theo đó lập tức hứa hẹn.

Nói xong, Lâm cùng Cường đưa mắt nhìn nhau rồi liền đứng lên rời khỏi văn phòng ủy ban xã.

Nghĩ tới đây, Cường hài lòng động viên :

“Nhưng mà nếu chỉ vì nghe lén được tin tức như vậy mà chúng ta nhận thầu xuống thì mạo hiểm quá. Nếu như hồ không có cá thì toi rồi”

“Ha ha, chính vì thế nên mới tới lượt chúng ta bắt lấy món lợi lớn chứ” Cường híp híp mắt.

“Đều bao thầu hết thì lấy tiền đâu ra mà làm chứ? Chú nghe nói ở xã Đông Lâm, có nhà cũng đứng ra nhận thầu một hồ nhỏ rộng hơn ba mẫu mà cũng hết ba trăm nghìn một năm rồi? Bạch Hạc rộng tới gần ba mươi mẫu, mày tính xem chúng ta phải làm thế nào?” (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ha ha, mày cứng đầu cứng cổ có tiếng, yên tâm không thành rùa được đâu” Lâm vui vẻ trêu chọc. (đọc tại Qidian-VP.com)

“Là như vậy bác Đào, em định đem hồ nước toàn bộ đều nhận thầu xuống để năm sau dễ nuôi cá bột và nuôi rong làm thức ăn cho cá. Bác cũng biết hiện tại đồ ăn cho cá đắt đỏ lại không dễ thu mua, em cảm thấy dù sao cũng không ai nhận thầu thì mình nhận luôn một thể lấy diện tích nuôi rong cũng tốt”

.....................................

“Vừa rồi là bạn cháu hả? Có vẻ không phải người dưới quê”

“Chú vỗ mạnh chút nữa là cháu biến thành con rùa đấy”

Nói xong, Đỗ Bá Đào liếc nhìn đồng hồ rồi tiếp tục:

“Chú đúng là sống bên đống vàng mà không biết. Để cháu nói cho cái này”

“Em cảm ơn bác, cơ mà em cũng tính kỹ rồi. Nếu bác thương thì giúp em sớm nhận được thầu. Em chán lắm cảnh chỉ biết trông chờ vào mấy sào ruộng rồi”

“Làm ăn thì phải mạo hiểm mới giàu được chứ. Chú không thấy hai tên người thành phố kia còn phải lặn lội xuống đây hòng câu được cá lớn à?”

“Chuyện này tuy nói là không khó khăn nhưng vẫn cần phải thông qua cuộc họp thường vụ xã thì mới có thể quyết định được. Nếu chú đã quyết tâm như vậy thì anh cũng ủng hộ, hi vọng là chú có thể thành công”

“Ha ha, hay lắm. Tranh thủ được cơ hội này thì chú cháu ta sắp tới ngày đổi vận rồi! Vững tin lên nào chú út!”

“Món lợi? Có mà "móm lợi" thì có!”

“Haizzz, nếu cái hồ này có thể nuôi cá thì tới giờ cũng không phải là một mảnh nước hoang vu. Mày không thấy chỉ cần lũ dâng một cái là ngập tràn bờ à?”

“Gấp gáp vậy? Có cần phải khảo sát lại lòng hồ một chút không?”

Nghe chú út hỏi, Cường gật đầu:

“À, bác Đào. Nếu em trúng vụ thì khi bán cá thì có cần phải xin phép không?”

Thấy chú út tỏ ra thận trọng, Cường lớn giọng:

“Uhm, giờ anh có việc phải lên trên huyện, chú cứ về trước, có gì anh sẽ thông báo”

Chương 19: Xin Thầu

Lâm vốn dĩ cũng đâu có ý định nuôi thả cá, đây vốn chỉ là vỏ bọc bên ngoài che dấu đi mục đích thật sự nên vẫn tỏ vẻ kiên quyết:

Đỗ Bá Đào chăm chú nhìn Lâm hồi lâu, khi đã xác nhận rằng hắn không có nói đùa thì mới trầm giọng lên tiếng:

Lâm vốn định đứng lên ra về thì Cường đã kéo áo hắn lại nháy mắt. Thấy ám hiệu này, Lâm mới sực nhớ ra vấn đề cần hỏi theo đó vội vàng lên tiếng:

.....................................

“Vâng, em thấy làng mình có hồ nước lớn vậy mà bỏ không thì phí quá, nhà em thì không có nhiều ruộng nên muốn thuê xuống, tính nuôi con cá con tôm cải thiện kinh tế gia đình”

“Tại sao lại không chứ?”

“Ừ, tôi biết rồi. Các chú cứ về đi, yên tâm nhé!”

“Vậy được rồi, chiều mày với chú lên gặp bác Đào bàn chuyện”

“Hừ... thôi, quay lại chủ đề chính. Miếng ngon là phải hớt liền tay, chiều nay cháu với chú lên xã hỏi thử xem thế nào đi” thấy so sánh bản thân với con rùa chẳng có gì hay ho, Cường liền hướng lại trọng tâm câu chuyện.

“Chú liều cũng phải liều có mức độ, đâm đầu vào cái hồ đó thì c·hết chìm chứ ngóc lên nổi không? Về lý, anh là chủ tịch xã nếu chú thuê thầu thì ngân sách sẽ tăng được nguồn thu, đây là điểm đáng mừng thế nhưng về tình, anh cũng là anh họ chú nên phải nhắc nhở chú điểm này” Đỗ Bá Đào tiếp tục khuyên giải.

Lâm hiểu ra vấn đề thì vỗ mạnh đầu Cường đồng thời khen ngợi.

“Thật vậy sao? Đâu có lý nào dễ dàng như thế?”

“Mấy anh này người thành phố, xuống làng mình tìm hồ câu cá giải trí. Cháu cũng mới gặp lúc sáng thôi”

Lâm trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng:

..............................................

“Bốp...”

“Ha ha, không thu phí là cháu nói chơi vậy thôi. Cho dù chính quyền không thu thì chúng ta vẫn phải trả phí, không thể nhận không được?”

Đỗ Bá Đào vừa nghe xong đề nghị của chú cháu Lâm thì kinh ngạc thốt lên. Phản ứng này cũng không nằm ngoài dự liệu từ trước theo đó Lâm cười khổ giải thích:

Lâm nói xong, tính thu xếp nông cụ để về nhà nghỉ trưa thì lại nghe tiếng Cường:

“Chẳng phải sao? Hơn chục năm trước xã cũng thử huy động người nạo vét, be bờ phân ô để thả cá, chỉ là m·ưa l·ũ liên tiếp khiến vốn liếng, công sức trôi sông đổ bể cả. Giờ trong mắt chính quyền thì cái hồ này chẳng khác nào “xơ mít” vứt đi, chúng ta dám nhận thầu tới bọn họ còn nghĩ tới chuyện thu đắt phí?”

“À, bảo sao nhìn mặt lạ hoắc”

“Vâng, vậy có gì nhờ bác. Em làm ăn được chắc chắn sẽ không quên ơn bác đâu ạ”

“Cháu nghĩ không cần đâu, làm ồn ào lại có người chú ý thì hỏng chuyện”

“Uhm... mày nói cũng có lý. Nếu có thể không mất phí mà lấy được tới tay quyền khai thác thì hay quá” Lâm nghĩ ngợi giây lát rồi gật đầu.

Đầu giờ chiều, văn phòng chủ tịch xã (đọc tại Qidian-VP.com)

“Bác Đào, em cũng hiểu là có rủi ro nhưng mà anh cũng biết hoàn cảnh nhà em rồi. Không liều thì biết đến bao giờ mới ngóc đầu lên được”

Sau đó ít phút,

Đứng bên đường bần thần giây lát, Cường cũng liền xoay người trở lại bên trong lều.

Đỗ Bá Đào nghĩ ngợi giây lát sau đó lên tiếng:

“Ha ha, thôi đi ông tướng. Đừng nói với chú đây là kế hoạch làm ăn mới của mày”

Lâm vốn muốn phản bác nhưng lại thôi. Đắn đo giây lát, hắn cắn răng lên tiếng:

Lực tác động hơi mạnh khiến Cường rụt cả cổ, hắn nhăn nhó:

“Nhưng...”

“Dạ, vậy thôi không quấy rầy bác. Em về đây! Chào bác!”

Cường chính là muốn thấy chú út tâm tính trở nên quyết đoán như vậy. Người muốn làm được việc thì một khi có ý tưởng gì cần phải dũng cảm xông tới. Cứ việc là có chút sốc nổi thế nhưng chỉ cần bản thân cảm thấy là đúng thì cần mạnh dạn hành động, đụng phải tường cũng không quay đầu mới có thể đạt được thành công to lớn được.

Hồ Bạch Hạc có giá trị không giả, nhưng là bây giờ còn chưa có người biết được giá trị của nó, Cường để Lâm hồ lộng một hồi chắc chắn có thể sớm có được lòng tin của mấy vị trong chính quyền.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 19: Xin Thầu