Logo
Click quảng cáo, Mở shopee popup gia tăng khí vận 🤗

Chương 106: Du lịch thành Tây

Chương 106: Du lịch thành Tây


Chương 106: Du lịch thành Tây

Biệt thự của Khương Thần lúc này xuất hiện tiếng cười nói oanh oanh yến yến vô cùng rôm rả. Căn biệt thự này cũng lâu rồi không có nhiều người đến như vậy.

Tuy rằng sự xuất hiện của mấy người này làm lỡ dở thời gian tu luyện, thế nhưng người là Lâm Thải Hân dẫn tới, vì thế hắn cũng không có ý kiến gì.

Lúc này, Lâm Thải Hân ở một bên đi tới, dịu dàng đưa cho Khương Thần một cốc nước lạnh. Sau đó một mực dùng ánh mắt hiền dịu mà nhìn lấy hắn.

“Có chuyện gì vậy?”

Khương Thần nhướng mày, cảm giác như trên mặt mình có dính lấy thứ gì, lập tức đưa tay xoa xoa. Mà hành động này của hắn làm cho Lâm Thải Hân phì cười, nàng nói:

“Ta dẫn bằng hữu tới đây có tiện không? Không làm ảnh hưởng tới ngươi chứ?”

“Không vấn đề gì. Các ngươi ở đây bao lâu đều được.” Khương Thần mỉm cười khẽ nói.

Lâm Thải Hân cười cười, nói:

“Các vị bằng hữu nói rằng tại Vẫn Triết có một nơi gọi là thành Tây, đó là một cái thành cổ phong cảnh rất đẹp, ngày mai ngươi dẫn bọn ta tới đó có được không?”

Khương Thần hiện lên vẻ cổ quái.

Thành Tây? Phong cảnh đẹp?

Khương Thần đang phân vân không biết có nên nói cho nàng biết nơi đó ma quỷ rất nhiều hay không đây?

Thôi bỏ đi!

Nhìn khuôn mặt khả ái đang hiện lên vẻ háo hức như kia, hắn quả thật không muốn đánh ngắt tâm trạng của nàng. Cùng lắm thì khi đến đó hắn giở chút thủ đoạn răn đe đám oan hồn không được làm loạn là được.

Nghĩ vậy, Khương Thần gật đầu nói:

“Tốt, tới lúc đó liền dẫn các ngươi đi.”

Lâm Thải Hân nở một nụ cười tươi như hoa, đôi mắt thủy linh híp lại hình nguyệt nha, nàng nói:

“Ngươi tốt với ta nhất.”

Tối hôm đó, Khương Thần cùng Từ Trạch Đông mang theo chúng nữ đi tới các địa điểm đẹp mắt tại Vẫn Triết thành phố này.

Dù sao cũng có Từ Trạch Đông am hiểu phương diện này, dẫn theo hắn, bản thân cũng đỡ được phần nào gánh nặng.

Trong khi đó Từ Trạch Đông lại được dịp ba hoa trước mặt chúng nữ.

Hắn hiện tại bỏ qua Lâm Thải Hân cùng Vũ Manh. Hắn nhận ra Lâm Thải Hân cùng Khương Thần có một mối quan hệ không hề tầm thường, vì thế bản thân có mười cái mạng cũng không dám đánh chủ ý tới nàng. Còn về phần Vũ Manh, tkinh nghiệm phao nữ hài của mình, loại tiểu lạt tiêu này muốn đoạt tới tay rất phí sức.

Bỏ qua!

Đám nữ còn lại tất nhiên đều bởi vì Từ Trạch Đông bộ dạng suất khí mà mê mẩn. Hắn vì thế cũng không bỏ qua cơ hội thỉnh thoảng trêu ghẹo các nàng rồi. Lỡ tay đụng chạm các nàng một chút cũng không sao. Thậm chí còn trêu chọc cho các nàng không ngừng cười duyên.

Khương Thần cùng Lâm Thải Hân đi trước, thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Chỉ có Vũ Manh theo sau, đi được vài ba bước nàng nàng lại đá những mẩu giấy trên đường, miệng phùng lên khẽ lẩm nhẩm:

“Biết thế này ta đã dẫn Liễu Khiêm theo cho rồi…tức c·hết ta.”


Qua mấy ngày, nhóm người Khương Thần lại đi tới Thành Tây. So với hơn nửa năm trước, thành Tây có cảm giác tiêu điều xơ xác hơn một chút. Chẳng qua lượng du khách đến đây tham quan vẫn vô cùng đông đúc.

“Oa…nơi này thật đẹp…”

“Quả thật rất đẹp…nếu như lần này lấy chuyến đi thành Tây làm đề tài luận, có thể giành được điểm cao nha.”

“Đúng a đúng a…chúng ta trước có nên chụp vài tấm hình không?”

Chúng nữ ngày hôm nay theo chân Khương Thần đi tới thành Tây tham quan. Vừa bước chân xuống xe, các nàng đã bị không khí cổ kính của nơi này làm cho mê mẩn. Tất cả đều giống như hiếu kì bảo bảo không ngừng quan sát xung quanh.

“Tiểu Hân…ta thấy vị bằng hữu này của ngươi đứng trong khung cảnh này thực sự rất hợp a.” Một vị nữ tử tay chỉ Khương Thần, miệng khẽ ghé tai Lâm Thải Hân thần thần bí bí nói.

Quả thật Khương Thần đứng tại một ngôi thành cổ kính khiến cho người ta càng ngỡ rằng đã lạc về thế giới thời cổ xưa.

“Hắn có phải hay không do nhìn phim quá một trăm tám mươi phút?” Một vị nữ tử khác cười cười nói.

“Hắn vốn là vậy, các ngươi không cần để ý.” Lâm Thải Hân mỉm cười đáp: “Dù sao hắn tốt là được.”

“Ồ…tiểu Hân, ngươi thích hắn rồi sao?”

Ba miệng một lời, Lâm Thải Hân nghe vào khuôn mặt liền nổi lên hai rặng mây hồng. Lập tức nàng triển khai thế công hướng tới mấy vị bằng hữu đuổi đánh khiến cho một góc phố cổ kính vang lên từng thanh âm náo loạn.

“Đại gia, ta nghe nói thành Tây này ban đêm có ma. Có phải hay không?” Bên cạnh Khương Thần, Từ Trạch Đông khẽ nói.

“Ngươi sợ sao?” Khương Thần tựa tiếu phi tiếu nói.

Từ Trạch Đông nghe vậy đột nhiên đầu ngẩng cao, một tay vỗ ngực hào khí ngút trời nói:

“Thân trai chí ở bốn phương, một chút sự tình quỷ dị làm sao có thể dọa được ta.”

Hắn còn đang dương dương tự đắc định bày ra một chút miệng lưỡi thế nhưng liền bị một câu tiếp theo của Khương Thần làm cho co rúm.

Khương Thần nói:

“Quả thật nơi này ban đêm có ma, mà lại không phải một.”

“Thật…thật sự?”

“Làm sao? Ngươi không phải chí ở bốn phương hay sao?” Khương Thần hờ hững nói.

“Dù sao…dù sao loại chuyện này cũng quá kh·iếp người a.”

Lần này trở lại thành Tây, Khương Thần cảm nhận như có như không một cỗ bất an. Theo hắn quan sát, thành Tây này lúc trước tuy mang đến một vẻ quỷ dị dọa người, thế nhưng lại không khiến cho hắn có cảm giác gì.

Lần này, vẫn một vẻ quỷ dị đó nhưng ngược lại, hắn cảm nhận đâu đó có chút không đúng. Hắn không giải thích được loại cảm giác này là thế nào, thế nhưng linh cảm của hắn chắc chắn rằng, thành Tây này sắp có chuyện.

Từ sáng tới chiều, chúng nữ liên tục đi dạo quanh co các ngõ phố cổ chụp ảnh lấy tư liệu làm đề tài tiểu luận. Khương Thần cùng Từ Trạch Đông thân nam nhi thế nhưng cũng bị các nàng dày vò đến nỗi mệt bở hơi tai.

Xế chiều hôm đó, Từ Trạch Đông dẫn theo chúng nữ về biệt thự Mộng Đình hồ trước. Khương Thần nán lại thành Tây thêm một chút, bởi vì hắn nhìn thấy một đám người kì lạ đi trên đường. Theo lý thuyết mà nói, những kẻ này không nên xuất vào thời điểm hiện tại.

Đám người kì lạ mà Khương Thần nhìn thấy kia là một đám âm hồn. Đám âm hồn này dám xuất hiện trước lúc trời tối nói rõ thành Tây đang có biến.

Linh cảm của hắn có lẽ là đúng!

Lại nói, lúc này đang là chập tối, tính toán có lẽ là sáu giờ. Khương Thần ngồi tại môt quán rượu ven đường nhìn ngắm cảnh vật đang dần chìm trong u tối.

Mặc dù truyền miệng buổi tối nơi này có ma quỷ sự tình thế nhưng thời điểm hiện tại, ngoài đường vẫn còn một chút người đi lại.

Khương Thần vừa nhấp nhấp miệng vừa nhìn ra bên ngoài. Hắn đợi trời tối hẳn liền sẽ đi điều tra một chút thành Tây này đang xảy ra chuyện gì.

Bên ngoài cửa quán lúc này đột nhiên một đạo tia sáng lóe lên. Đạo ánh sáng kia sau khi vụt tắt, cửa quán hiện lên một màu đỏ vàng le lói giống như có người vừa đốt lên một cây đèn dầu.

Tùng tùng tùng…

Có tiếng bước chân huỳnh huỵch, theo đó liền là một thanh âm có chút kì quái. Khương Thần nghe vào đạo thanh âm này, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, vì hắn nhận ra thanh âm này đến từ đâu.

Bên ngoài quán rượu xuất hiện hai tiểu nữ hài áo đỏ.

Hai tiểu nữ hài này có lẽ khoảng sáu tuổi, trên người đều mặc một bộ quần áo đỏ tươi, đầu búi tóc củ tỏi hai bên. Cả hai đều thanh thuần ngây thơ, khuôn mặt non nớt để cho người ta nhìn vào có cảm giác muốn cưng nựng.

Nếu như nhìn thoáng qua một chút, hai tiểu nữ hài này giống như một cặp song sinh tỷ muội. Điểm khác biệt duy nhất của hai nữ hài này liền là một người tay cầm lồng đèn, một người tay cầm trống nhỏ.

Đây không phải Tiểu Lam cùng Tiểu Ái một cái âm hồn Đông địa một cái âm hồn Tây địa thì còn ai. Cả hai lúc này đang mắt lớn trừng mắt nhỏ giằng co cùng với một vị đại hán ngoài cửa quán rượu. Khương Thần nhìn thấy hai nha đầu này, khuôn mặt hiện lên vẻ ngoài ý muốn.

Lúc nào lại đi cùng với nhau rồi?

“Hai cái tiểu oa nhi liền tới quán rượu? Có đùa không vậy, mau về nhà bú sữa mẹ đi thôi.” Ngoài cửa, vị tráng hán kia ồm ồm nói.

“Mù mắt c·h·ó của ngươi, thật coi cô nãi nãi là tiểu hài tử?” Tiểu nữ hài cầm đèn lồng, cũng chính là Tiểu Ái lúc này trợn ngược mắt nói.

Vị còn lại cầm trống nhỏ liền là Tiểu Lam. Nàng cũng trừng mắt nhỏ lên tiếp lời:

“Thời điểm cô nãi nãi dạo chơi nhân gian, tên gấu c·h·ó nhà ngươi mới chỉ là con nòng nọc nhỏ đây.”

Bị cả hai tiểu nữ hài này nói như vậy, đại hán lập tức nổi giận. Trên trán hắn, gân xanh nổi lên to như cây đũa. Hai bàn tay lớn như tay gấu lập tức vồ tới hai tiểu nữ hài áo đỏ.

Tại trước mặt vị đại hán này, hai tiểu nữ hài áo đỏ kia quả thực quá mức nhỏ yếu. Đây liền không khác gì người trưởng thành đối với hài nhi vừa mới ra đời.

Theo lẽ thường, hai tiểu nữ hài này hoàn toàn không có phần thắng. Chắc chắn sẽ bị đại hán kia bắt lấy. Thế nhưng sự thật kết quả thường thường sẽ vượt mức người ta dự liệu.

Ngay tại thời điểm bàn tay thô to của đại hán sắp nắm lấy đầu Tiểu Ái cùng Tiểu Lam. Cả hai lập tức vung lên nắm tay nhỏ mà nhào tới, bộ dáng hung hăng vô cùng.

Tùng tùng tùng…Bốp.

Vụt…Xèo.

Mấy đạo thanh âm ẩ·u đ·ả hỗn loạn vang lên. Sau đó đại hán lộ bộ dáng hết sức chật vật.

“Ha ha, gấu lớn, thế nào? Bị ăn đấm có vui không?”

“Khốn kiếp. Hôm nay gia phải thay cha mẹ các ngươi dạy dỗ các ngươi.”

Đại hán gầm lên sau đó lại nhào tới.

Lần này, Tiểu Ái trực tiếp bước ra, tay cầm đèn lồng, hai má phúng phính phùng lên thật to sau đó ra sức thổi lửa. Ngọn lửa cháy le lói trong đèn lồng lúc này hóa thành một ngọn hỏa diễm đốt trụi tóc của đại hán.

Đại hán đầu trọc còn chưa định thần, bên kia Tiểu Lam lắc lắc trống nhỏ đập tới. Trống nhỏ nhìn như nhỏ yếu thế nhưng một đập vào má đại hán đầu trọc khiến cho hắn rụng hai chiếc răng.

“Dám khinh thường cô nãi nãi…đáng đánh.”

Cả hai tiểu nữ hài này đồng thanh hô vang. Dứt lời, cả hai xông tới quạt cho đại hán đầu trọc hai cái bạt tai.

Đùng…Đùng…

Hai đạo thanh âm bạt tai thanh thúy vang lên. Tráng hán đầu trọc lập tức ngất xỉu tại chỗ.

**

Các vị đạo hữu, cầu đóng góp ý kiến trong phần đánh giá, cầu góp ý trong phần bình luận, cầu đề cử hoa, ném gạch a. Lỗi chính tả nếu có thì phiền các vị cmt số chương có lỗi để tôi rà lại và sửa ngay nhé. Đa tạ các vị rất nhiều.

Chương 106: Du lịch thành Tây