Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 9: Nương Tử Từ Trên Trời Rơi Xuống, Động Phòng Hoa Chúc
Nhưng lúc hắn vừa bước đi thì Sở Linh Nhi đã rơi xuống từ khoảng không, trên không trung vẽ một đường vòng cung duyên dáng, không nghiêng không lệch dừng ngay trước mặt hắn.
Trên tay hắn còn cầm lấy một tấm "Không Minh cảnh" trải nghiệm thẻ, chuẩn bị xông lên giáo huấn ba tên không biết sống c·hết kia.
Lựa chọn 2: mệnh ta tại ta bất tại thiên, lập tức g·iết c·hết ba tên trước mắt.
Sở Linh Nhi nằm nghiêng trên vách động, vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, còn có vẻ thống khổ.
Đồng thời thân thể cũng trở nên mạnh mẽ hơn, làm cho hắn có một loại tự tin khi trực diện đối kháng cùng cao thủ Chân Dương cảnh đỉnh phong.
____________________
"Keng! túc chủ hoàn thành liên tiếp hai lần lựa chọn, cố định ban thưởng đã phát, ngoại ra còn ngoài định mức ban thưởng thêm: trước giờ cơ duyên×1."
Lão giả có mái tóc hoa râm phát lệnh một tiếng, ba người lại bước lên hư không phi hành.
Bên cạnh, Diệp Thiên đang chuyên tâm vận chuyển chân khí cho nàng, thỉnh thoảng cũng sẽ nhìn trộm nàng.
Thì đứng trước tiên tử có dung nhan tuyệt thế, tư thái yêu mị như thế, cũng khiến cho hắn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, máu nóng dâng trào. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, treo lên cho ta."
(lưu ý: hệ thống hoàn thành nâng cấp sẽ ban thưởng túc chủ một gói quà lớn.)
Thấy vậy đôi mắt Diệp Thần híp lại thành hình vòng cung, chú ý thấy sau lưng Sở Linh Nhi còn có ba người, bọn họ cũng là ngự không mà đuổi tới.
Bỗng nhiên có một vệt sáng cầu vồng xẹt qua, khoảng cách gần hắn mới phát hiện đó là một một nữ tử mặc quần áo trắng.
Ở một góc nhìn khác...
Trong Tiểu Linh Viên rất ồn ào, toàn là tiếng gầm gừ biến thái của Trương Đào.
Hộ Linh Phù: sử dụng về sau, vào lúc nguy cấp sẽ tạo ra huyễn thuật giúp người được bảo hộ tránh được những tổn thương về thể xác.
"Thật đẹp."
"Keng! túc chủ đứng trước nhân sinh biến động, mời đưa ra lựa chọn..."
Trong sơn động đen nhánh, một đống lửa yếu ớt được đốt lên.
Diệp Thiên cười gằn một tiếng, sau đó trực tiếp kéo lấy Sở Linh Nhi bắt đầu gia nhập bể tình triền miên.
"Còn thằng nhãi ranh kia với con chim c·hết tiệt đó nữa, treo hết lên cho lão tử!"
"Nữ nhân! Đây là nàng tự dẫn lửa thiêu thân a!"
Nhưng mà tất cả những việc này chỉ diễn ra dưới góc nhìn của Trương Đào cùng đồng bọn của hắn mà thôi.
Giờ phút này, sợ là không có bất cứ nam nhân bình thường nào có thể chống cự được sự cám dỗ này, huống hồ là Diệp Thiên kẻ có ý đồ từ trước.
Diệp Thiên ngữ khí băng lãnh một tiếng, trong mắt hắn sát cơ tràn đầy.
"A nha!"
Ban thưởng: hệ thống nâng cấp.
Mà hết thảy những việc này, đều là nhờ vào công lao của Tiểu Phù Trận mà Diệp Thiên đã bố trí tốt trước đó.
Bốn phía đen nhánh, đống lửa chập chờn, chí định lại là một đêm khó ngủ, trong sơn động u ám là một trận mưa to gió lớn.…
Người dẫn đầu vẫn là Trương Đào, trong bóng đêm, gương mặt của hắn dữ tợn như ác ma, tổn thương còn chưa khỏi thì đã dẫn một đám đệ tử tới trả thù.
"Nữ nhân! Ngươi đây là đang chơi với lửa!"
"Nóng, nóng quá."
"Thật xinh đẹp, miêu tả quả nhiên không có lừa ta a."
Một cơn gió thoảng qua, cô gái mặc áo trắng kia cuối cùng cũng ngã xuống.
Sở Linh Nhi nỉ non, toàn thân nóng lên, dường như không thể áp chế được độc tính của Hợp Hoan Tán nữa, gương mặt ửng hồng, thân thể mềm mại tùy tiện cọ sát lên người Diệp Thiên, chiếc lưỡi thơm tho xâm nhập, khuấy động trong miệng Diệp Thiên.
Phía sau, ba người đuổi theo nàng đã tới, một lão giả tóc hoa râm, một người trung niên mặc mãng bào (Áo da rắn) và một thanh niên áo trắng.
Ánh mắt của tên thanh niên áo trắng kia sáng như đuốc nhìn chằm chằm Diệp Thiên.
Diệp Thiên trong lòng cố nén lửa giận, tùy tiện chỉ một phương hướng, dù sao hắn cũng muốn bọn chúng càng nhanh càng tốt biến khỏi tầm mắt của hắn là được.
"Hệ thống, ta chọn lựa chọn 1!"
Giống như nhìn thấy một vị thượng thiên tiên tử hạ phàm không nhiễm khói bụi nhân gian vậy.
Mấy ngày sau, Diệp Thiên vẫn chưa quay về Hằng Nhạc Tông mà tiếp tục tu luyện võ đạo cùng cận thân chiến đấu kỹ xảo.
Sắc mặt của nàng tái nhợt như một tờ giấy, khí tức uể oải, thậm chí bước đi còn loạng choạng.
Giờ phút này, cho dù định lực của Diệp Thiên có mạnh đi nữa. (đọc tại Qidian-VP.com)
Lúc này, Tiểu Linh Viên xa xôi bên cạnh Hằng Nhạc Tông đang nghênh đón một đám khách không mời mà đến.
Nàng chính là tu sĩ Không Minh cảnh hàng thật giá thật, nhưng bây giờ nàng giống một nữ tử nhu nhược hơn, khiến cho người ta nhìn thấy mà yêu thương.
"Ta g·iết ngươi!"
Sở Linh Nhi đột nhiên xé rách quần áo của mình, để lộ ra thân thể trắng noãn mềm mại, mỗi một tấc da thịt đều lóe lên ánh sáng mê người, hình như thần trí của nàng đã mơ hồ, trong đôi mắt đẹp tràn đầy hơi nước.
Đang lúc Diệp Thiên sắp dùng đạo cụ nâng cấp tu vi, chuẩn b·ị đ·ánh g·iết ba tên đáng c·hết trước mặt, thì trong đầu hắn lại vang tiếng máy móc quen thuộc.
Trong lòng Diệp Thiên run lên, hắn thì thào một tiếng.
"Chính là nàng! Sở Linh Nhi."
Diệp Thiên vừa ra khỏi sơn động, hắn nhíu mày một cái ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm.
"Đuổi theo."
Trước khi nàng ngã xuống đất, Diệp Thiên nhanh chóng giữ chặt lấy nàng.
"Đi...Đi về hướng kia"
Diệp Thiên theo phản xạ tự nhiên đẩy Sở Linh Nhi ra.
Nhưng lúc này, trạng thái của nàng lại không được tốt lắm, khi đi qua khoảng không này, tốc độ của nàng đột ngột giảm xuống, ánh sáng rực rỡ quanh người nàng trở nên mờ nhạt.
Ngày đêm thay đổi, chu kỳ mặt trời và mặt trăng thay nhau đi qua.
Sau khi ba người bọn hắn rời đi, trong đầu Diệp Thiên thanh âm máy móc lại vang lên.
"Ta hỏi sao ngươi không nói?"
Một luồng hương thơm từ đối diện đánh tới, vị thơm ngọt trong miệng khiến Diệp Thiên mê say, một luồng tà hỏa dâng lên dưới bụng.
Diệp Thiên trong lòng cảm khái một tiếng, lại nghĩ đến chuyện tiếp theo mà hai người sẽ làm, hắn không khỏi một trận đỏ mặt.
Diệp Thiên đứng ở chỗ này, lại không thể cảm giác được sự tồn tại của nàng.
Chương 9: Nương Tử Từ Trên Trời Rơi Xuống, Động Phòng Hoa Chúc
"Nóng, nóng quá."
Lựa chọn 1: tạm thời đè nén sát tâm, hoàn thành "ban đầu" nhân sinh nên kinh lịch.
Đột nhiên một tiếng nỉ non từ trong miệng Sở Linh Nhi thốt ra, khiến cho Diệp Thiên tỉnh lại từ trong trạng thái mê say.
"Cho ta~ cho ta~"
Bỗng nhiên, nàng lông mi rung động, chậm rãi mở ra hai mắt, đôi mắt đẹp như nước, mông lung mê ly, thân thể mềm mại của nàng vặn vẹo một cái, đôi tay ngọc trắng như tuyết trượt dài trên người mình, xé rách áo ngoài.
Diệp Thiên cõng nàng đi vào chỗ sâu trong Yêu Thú Sâm Lâm, tìm một sơn động cực kỳ bí ẩn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hổ Oa nghe xong lời Trương Đào nói, liền phát ra tiếng giận dữ nhưng lại bất lực gầm thét.
Diệp Thiên nghe vậy, nội tâm một thoáng do dự, nhưng cuối cùng hắn vẫn là cố nén sát tâm, quyết định tạm giữ lại mạng của ba tên đáng c·hết kia.
Trong nháy mắt này, Diệp Thiên khẽ thất thần. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Lão già, mau giao Thiên Linh Chú ra đây."
Trương Phong Niên cùng Hổ Oa vẫn bình an vô sự ngồi dưới hiên nhà, cả hai đều đang hướng ánh mắt về phía trong sân, nhìn xem bọn Trương Đào đang điên điên dại dại đánh vào không khí.
Ba người toả ra khí thế ép xuống, làm hắn cảm thấy toàn thân không hề dễ chịu.
Lập tức, Diệp Thiên ngây ngẩn cả người, môi của nàng mềm nhẵn non mịn, mang theo hương thơm thấm người, khiến cho hắn tê dại như bị đ·iện g·iật.
"Vị cô nương này, ngươi hãy bình tỉnh lại..."
Ban ngày hắn rời khỏi sơn động tìm kiếm yêu thú mạnh mẽ chiến đấu rèn luyện, ở trong thực chiến có thể lột xác tiến bộ, cải tiến cùng hoàn thiện các loại võ học chiêu thức.
Còn chưa nói xong thì miệng Diệp Thiên đã bị một đôi môi thơm chặn lại.
Nàng lại nỉ non một tiếng, thân thể mềm mại bò qua, cánh tay ngọc vòng qua ôm lấy cổ của hắn, đôi môi thơm lại dán lên miệng Diệp Thiên, khi thì nhẹ nhàng cắn, khi thì dùng chiếc lưỡi thơm tho liếm lấy.
"Đừng để cho ta phát hiện được ngươi lừa gạt ta, bằng không ngươi sẽ c·hết rất thảm."
Thanh âm vừa dứt, Sở Linh Nhi đang trốn kia nghiêng ngả lảo đảo đi ra bộ dạng đặc biệt xấu hổ, đôi mắt mê ly.
Phụt!
Xoẹt xẹt!
"Nàng ta bị trọng thương, lại trúng phải hợp hoan tán không thể chạy xa được, nếu bắt được vị đại nhân đứng đầu kia nhất định sẽ rất vui mừng."
"Nhóc con, ngươi có nhìn thấy ai đi qua đây không?"
Nàng phun ra một ngụm máu tươi, vội vàng liếc mắt nhìn Diệp Thiên một cái rồi xoay người trốn vào trong rừng rậm tươi tốt, khí tức cả người đều giảm bớt.
"Ba tên các ngươi đã có đường đến chỗ c·hết!"
Độc tính của Hợp Hoan Tán kích phát d·ụ·c vọng nguyên thuỷ nhất của nàng, bây giờ nàng chỉ muốn Diệp Thiên trước mặt.
"Này!"
Hộ Viên Trận: có tác dụng bảo hộ gia viên khỏi tà vật, tà khí các loại, còn có thể kết hợp với Hộ Linh Phù, tạo ra từ trường làm t·ê l·iệt các giác quan, giúp huyễn cảnh trở nên chân thực hơn. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Hửm?"
Ban thưởng: ngẫu nhiên cơ duyên ×1, ngẫu nhiên thẻ×1, ngẫu nhiên thần thông×1."
"Ta đã nói, chỗ ta không có Thiên Linh Chú."
Đêm đến, hắn lại đi tới nơi có linh khí nồng đậm trong sâm lâm hấp thu nguyên khí thiên địa để tẩm bổ thân thể, tiện thể tu luyện tâm pháp ngộ đạo, bí pháp luyên thể các loại.
Lại một đêm đầy sao, Diệp Thiên vặn mình một cái, rồi đi đến cửa sơn động, đã nhiều ngày trôi qua như vậy, hắn cảm thấy không sai biệt lắm hẳn là tối nay.
Trương Phong Niên trên mình đầy thương tích, nói chuyện cũng không ra hơi.
Lúc này, thấy Diệp Thiên mãi ấp úng không trả lời, trung niên áo bào tím hét lớn.
Đôi tay ngọc mát mẻ trơn mềm gỡ quần áo của Diệp Thiên ra, ngón tay ngọc khẽ vuốt lên ngực hắn.
Mấy ngày kế tiếp Diệp Thiên dần lĩnh ngộ được tinh túy của Võ chi Đại Đạo, ở trong chiến đấu không ngừng đúc kết rút ra kinh nghiệm, cũng thành công luyện Chân Võ Bách Chiến Quyết đến tiểu thành.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.