Cầu Trường Rực Lửa
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 21: Em Sẽ Giúp Anh Hoàn Thành Giấc Mơ
Lúc này, Nguyễn Hoàng Đức cũng không cần phải gặp gỡ Lê Hoài Thanh rồi nói những lời đao to búa lớn như giúp Lê Hoài Thanh hoàn thành giấc mơ vĩ đại ấy. Thực sự bây giờ chưa phải lúc để nói ra những lời ấy. Dù cho Lê Hoài Thanh có nghe thấy cũng cười xòa bỏ qua, chỉ cho rằng đó là lời động viên đãi bôi an ủi.
Lê Hoài Thanh gật gật đầu mỉm cười: “Anh hiểu tình hình của em rồi. Em hãy yên tâm, câu lạc bộ sẽ hỗ trợ em hết sức của mình để em có thể sớm hòa nhập trở lại vào đội bóng. Em đừng lo lắng quá nhé. Cứ giữ gìn sức khỏe. Em còn trẻ, còn nhiều tương lai, không cần phải gắng gượng làm gì.”
Nguyễn Hoàng Đức giơ hai tay lên gồng mình ra dáng huyền thoại vận động viên thể hình Lý Đức, trả lời: “Anh xem, em khỏe như vâm. Giờ mà mang con trâu mộng vào là em vật c·hết con trâu luôn ấy chứ. Không lo gì nữa đâu anh. Theo bác sĩ, em không cần phải nghỉ ngơi thêm và có thể trở lại thi đấu được luôn rồi anh ạ.”
Sau khi tập luyện kỹ thuật cơ bản, kỹ thật cá nhân theo từng cặp từng nhóm với nhau. Huấn luyện viên Hamza Guillaume tiếp tục cho các cầu thủ tập luyện các tình huống cố định, tình huống đá phạt, cả những tình huống t·ấn c·ông, phòng thủ trong khi thi đấu.
Lê Hoài Thanh chạy bước nhỏ tới trước mặt Nguyễn Hoàng Đức cất tiếng bằng giọng quan tâm hỏi: “Đức thế nào rồi em? Em vừa mới trở về sau c·hấn t·hương thì đừng cố gắng quá? Có cần phải nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa không?”
Lê Hoài Thanh ân cần nói: “Vậy tình hình của em thế nào? Bác sĩ nói sao về tình trạng c·hấn t·hương của em?” (đọc tại Qidian-VP.com)
Thời khắc ấy, Lê Hoài Thanh rời đi cũng không thể nghe được tiếng lòng của Nguyễn Hoàng Đức. Có lẽ sẽ không ai biết một quyết định âm thầm của chàng cầu thủ trẻ 20 tuổi kia chính là một quyết định trọng đại giúp cho đội bóng Thành Phố Hồ Chí Minh có những thay đổi nghiêng trời lệch đất trong tương lai. Một giấc mơ còn chưa trọn vẹn sẽ được chắp cánh nên bởi một người chủ tịch cùng với một người cầu thủ.
Chương 21: Em Sẽ Giúp Anh Hoàn Thành Giấc Mơ (đọc tại Qidian-VP.com)
Chủ tịch Lê Hoài Thanh mặc quần đùi áo số như những cầu thủ khác, tập các bài tập khởi động giãn gân cốt, nhìn thấy Nguyễn Hoàng Đức đang tập chuyền bóng nhận bóng với Nguyễn Xuân Minh thì tiến lại gần chỗ hai người.
Do hắn ở kiếp trước là con cháu cách nhiều đời của vị Hoàng tổ phụ trong truyền thuyết, lại được sinh ra ở tỉnh Sài Gòn cách khá xa kinh thành Thăng Long nên không được đến vườn Thượng Uyển, khu vườn cổ tích trong mơ của những đứa trẻ, vui chơi thường xuyên. Thỉnh thoảng hắn mới được cha mẹ dắt đến vườn Thượng Uyển cho chơi đùa với những đứa trẻ và nghe vị Long Hoàng huyền thoại kể những câu chuyện cổ tích, lồng ghép những câu chuyện nhân sinh trong cuộc sống. Tuy nhiên, những lần ít ỏi mà hắn được đến khu vườn Thượng Uyển ấy lại chính là những kỷ niệm khắc sâu vào tâm khảm, những hồi ức mà hắn vĩnh viễn nhớ mãi trong cuộc đời. (đọc tại Qidian-VP.com)
Huấn luyện viên Hamza Guillaume có vẻ rất chú trọng những pha t·ấn c·ông b·ằng kỹ thuật căng ngang bóng từ hai biên. Với lối chơi một tiền đạo cắm ở trên thì các pha t·ấn c·ông căng ngang thường được câu lạc bộ sử dụng khi lên bóng. Với lối đá dốc biên, các cầu thủ sẽ sử dụng kỹ thuật t·ấn c·ông nơi hành lang cánh rồi sau đó đưa bóng vào trong bằng những cú tạt hoặc căng ngang, do vậy đội bóng cần một tiền đạo cắm to cao, bởi thế mà đội tuyển Thành Phố Hồ Chí Minh luôn lựa chọn những tiền đạo vượt trội về chiều cao như Nguyễn Hoàng Đức hoặc Adilson Borges.
“Tốt lắm, em có tinh thần trách nhiệm cao như thế khiến cho anh rất mừng. Anh tin em sẽ trở thành một cầu thủ trụ cột của bóng đá Việt Nam trong tương lai. Hãy cố lên, chúc em nhanh chóng hòa nhập với đội bóng.” Lê Hoài Thanh nở nụ cười với Nguyễn Hoàng Đức rồi rời đi nói chuyện với cầu thủ khác. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nguyễn Hoàng Đức đá trái bóng lăn về phía Nguyễn Xuân Minh, gật đầu chào Lê Hoài Thanh, cười đáp: “Chào anh Thanh, em cảm thấy rất khỏe rồi ạ, ngay bây giờ em đã có thể trở lại thi đấu ngay được luôn đấy ạ. Không cần phải nghỉ ngơi thêm đâu anh.”
“Anh Thanh à, bằng vào tình cảm chân thành quan tâm đến các cầu thủ của anh, em sẽ giúp anh hoàn thành giấc mơ của mình.” Nguyễn Hoàng Đức nhìn theo bóng lưng của con người tuy không to cao nhưng có một trái tim tràn đầy nhiệt huyết ấy, trong tâm của Nguyễn Hoàng Đức còn tự nói với lòng thêm một câu.
Vị Hoàng tổ phụ trong truyền thuyết cũng rất thích bóng đá. Nền bóng đá ở thế giới kia là một tay vị Hoàng tổ phụ thúc đẩy mà phát triển vô cùng mạnh mẽ, cũng trở thành môn thể thao vua, môn thể thao số một hành tinh giống như ở thế giới này vậy. Nói không ngoa rằng, vị Hoàng tổ phụ đã hình thành nên nhân cách của hắn, vị Hoàng tổ phụ cũng đã ươm mầm đam mê bóng đá vào trong hắn ngay từ khi hắn còn ấu thơ. Và từ niềm đam mê được gieo trồng vào trong tim từ lúc nhỏ ấy, hắn đã dần trưởng thành, mạnh mẽ, vươn cao, vươn xa để vỗ cánh bay lên, trở thành một cầu thủ siêu sao, một siêu tiền đạo ở thế giới ấy.
Dẫu sao kiếp trước của Nguyễn Hoàng Đức cũng đã 34 tuổi, không còn ở cái tuổi bốc đồng của tuổi trẻ nữa. Hắn không phải là thanh niên 20 tuổi. Càng không phải là thanh niên mới ra đời. Ở thế giới kia, bản thân hắn không những là một cầu thủ ngôi sao bóng đá tiếp xúc nhiều với đủ mọi tầng lớp, mà hắn còn là người Hoàng tộc được giáo d·ụ·c đầy đủ về cách hành xử, cách giao tiếp với tất cả mọi người. Người Hoàng tộc giống như hắn ở thế giới kia, khi ra đời hòa nhập vào tầng lớp bá tánh bình dân thì cư xử hòa đồng với bá tánh bình dân, khi gặp gỡ giới cao tầng thì thực hiện đầy đủ lễ nghĩa với người trong giới cao tầng không hề sai sót. Đó chính là những chuẩn mực làm người mà hắn được dạy dỗ đàng hoàng từ nhỏ cho đến lớn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nguyễn Hoàng Đức cảm nhận được tình cảm quan tâm chân thành của Lê Hoài Thanh, không hề có sự giả dối qua loa, đây chính là sự quan tâm thật lòng của một người chủ tịch câu lạc bộ giành cho cầu thủ của đội bóng, nên hắn cũng chân thành đáp tạ, cười nói: “Cảm ơn ngài chủ tịch, em sẽ cố gắng hết sức mình, em sẽ nhanh chóng hòa nhập trở lại với các anh em trong câu lạc bộ thôi mà.”
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.