Thiên La
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 424: Tây tiến
- Đến đó rồi biết.
Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.
- Tiểu tử ngươi có ý gì ?
Lâm Phong nhìn yêu nữ bước đi liền đuổi theo.
- Các ngươi không đuổi theo thật sao ?
Hà Thanh trưởng lão đi đầu, tiếp theo là Linh Mộng, Lâm Phong lủi thủi đi phía sau, vừa bước tới cửa động hắn lén lấy ra một cái ma trận ném vào một gốc của căn phòng.
- Ăn một đao của lão tử.
- Nhất định là bên trong cung điện có nguy hiểm.
Trong lúc hai bên sắp v·a c·hạm Lâm Phong cảm giác bộ bạch cốt này thật sự tồn tại chứ không phải là ảo cảnh của trận pháp.
Dựa vào cách bố trí bên trong cung điện, lão đầu đoán nơi đây có thể ẩn chứa một cái mê trận, nếu là thời điểm cung điện vẫn còn hoàn chỉnh thì ngay cả vương giả cũng bị vây khốn.
Vừa đi được một lúc, Lâm Phong để ý một căn phòng đã bị phá hỏng.
Sau khi đám người Lâm Phong tiến vào cung điện, một lão đầu đứng bên ngoài nhịn không được hỏi. (đọc tại Qidian-VP.com)
- Đợi chút.
- Nói nhảm.
- Kỳ lạ. (đọc tại Qidian-VP.com)
- ẦM…
Hà Thanh trưởng lão nhíu mày.
- Liên quan gì đến ta.
- Lão phát hiện được thứ gì hả ?
- Hình như đã có người tiến vào nơi này.
Đám người tiếp tục tiến sâu vào cung điện, trên đường đi bọn họ gặp phải không ít cấm chế bị phá giải, một số đạt đến thiên cấp.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua vài lần cuối cùng dừng lại trên người một hồng y nữ tử, hắn hướng về phía nàng đi đến.
Giọng nói lão đầu lại truyền đến.
- Lão tử không tin tà, ăn thêm một đao của lão tử.
Linh Mộng ném cho hắn một ánh mắt xem thường.
- Ngươi tới chậm. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn mặt kệ yêu nữ, ánh mắt quan sát tòa cung điện tàn tạ phía trước, cửa lớn đã đổ nát, không phải do bị phá mà là vì nơi này đã tồn tại quá lâu.
- Tiểu tử đi bên phải.
- Thú vị, đáng tiếc lão tử không có thời gian chơi với ngươi.
- Không ngờ còn có địa đạo, có nên tiến vào không ?
- Ngươi sợ ?
Sau khi quan sát một lúc, Lâm Phong cảm giác có chút thất vọng, nếu đã có người tiến vào trước thì bảo vật nơi này có lẽ đã không còn.
Lâm Phong lại thu đao, hắn lấy vài vài viên bạo đơn, kết quả vẫn không thay đổi, chỉ cần thứ hắn có thì đối phương cũng có.
- Không ngờ chỉ một trận pháp đơn giản lại cầm chân được thiên tài trận đạo.
- Nơi này từng được bố trí trận pháp.
Lâm Phong đi thêm một lúc thì thoát khỏi đám sương trắng, phía trước hiện ra một cái cung điện, bên ngoài hơi tàn tạ gần như sắp trở thành phế tích.
Trong số đám người đứng trước cung điện có vài thanh niên nhìn thấy Lâm Phong muốn tiếp cận mỹ nữ liền cười lạnh.
Lần này Lâm Phong thi triển phá tam đao, uy lực và tốc độ đao khí tăng lên gấp mấy lần.
Đại đao chém tới, đao khí phá không bay đi.
Lần này Lâm Phong bình yên vô sự còn bộ bạch cốt thì dần tan biến.
Lâm Phong vừa bước tới thì nghe được giọng nói mỉa mai của yêu nữ.
Lúc nãy có một tên trêu chọc nàng kết quả là b·ị đ·ánh bay, nếu không có cường giả ngăn cản không chừng đã bị đ·ánh c·hết.
Trước cửa cung điện có mười mấy người đang đứng, có già có trẻ, y phục không đồng nhất, có lẽ không cùng một thế lực.
Lâm Phong nhìn đám người gần đó, vẻ mặt mờ mịt, nơi này không có trận pháp, đại môn đã mở sẵn, sao đám người này lại không vào ?
Bộ bạch cốt giơ tay lên, một thanh đại đao xuất hiện, hình dáng y đúc đại đao của Lâm Phong.
- Lão nghĩ một tên tôn giả có thể vượt qua ?
Ba người Lâm Phong tìm một lúc vẫn không thấy thứ gì đáng giá, xem ra bảo vật bên ngoài đã bị lấy hết, bây giờ chỉ có thể tiến vào bên trong.
Bạch cốt biến mất, không gian tiếp tục thay đổi, sương trắng lại xuất hiện.
Lần trước bọn họ tiến vào nơi này có hai vị tôn giả và mười mấy tên vương giả vẫn bị chặn lại.
Hắn thử bước qua bên trái, bộ bạch cốt lập tức làm theo, hắn lùi lại phía sau, bộ bạch cốt cũng lùi bước.
- Người không thấy lạ sao, tại sao bọn họ chỉ đứng bên ngoài mà không vào ?
Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, khi hắn vừa động thủ thì nhìn thấy bộ bạch cốt cũng vun đao, hơn nữa còn chém ra đao khí tương tự như hắn.
- Lão muốn thì cứ đi, bọn ta không ngăn cản. (đọc tại Qidian-VP.com)
Lâm Phong dùng đại đao chạm vào bạch cốt, đối phương cũng làm tương tự chỉ là kết quả hoàn toàn khác biệt.
Chương 424: Tây tiến
Hắn lấy ra cốt đao cầm trên tay sau đó bước tới bên cạnh bộ bạch cốt.
- Thì sao ?
Linh Mộng vừa dứt lời liền bước về phía cung điện, nếu không phải đợi Lâm Phong thì nàng đã tiến vào từ lâu.
- Xem ra thật sự đã có người đến trước.
Lúc đó không nhờ hai vị tôn giả ra sức bảo vệ thì có lẽ mười mấy tên vương giả đã m·ất m·ạng.
Lâm Phong lấy ra một thanh đại đao cầm trên tay, xem ra chỉ có thể chiến một trận.
Linh Mộng lạnh lùng liếc hắn một cái, đã đi đến nơi này rồi có thể không tiến vào sao. (đọc tại Qidian-VP.com)
- Nếu nơi này không có bảo vật thì đám người ngoài kia đã sớm rời đi.
Ánh mắt hắn nhìn về phía giữa căn phòng, nơi đó có một cái thông đạo dẫn xuống bên dưới lòng đất.
- Đi thôi.
Bộ bạch cốt vẫn đứng đó, bộ dáng vẫn ngon lành.
- Lão còn sống hả ?
Lâm Phong nhìn mà tiết hùi hụi, phải hắn đến sớm một chút không chừng đã kiếm được vài kiện thiên cấp bảo vật.
Ánh mắt Linh Mộng lạnh dần, trong lòng xuất hiện một cảm giác không tốt, hi vọng là giải dược của sư phụ vẫn chưa bị lấy đi.
Lâm Phong thu lại đại đao, hắn lấy ra Đồ Long Đao cầm trên tay, khí tức linh giả b·ạo đ·ộng, long uy ẩn hiện.
- Không hẳn.
Khói bụi tan biến, bạch cốt vẫn đứng im, hoàn toàn không chút tổn hại.
Lâm Phong đi theo chỉ dẫn của lão đầu tiến vào bên trong một căn phòng, nơi này cũng giống như mấy căn phòng khác đã sớm bị càn quét.
- Người sợ thì cứ đứng ở bên ngoài.
Lâm Phong nhìn hỏa ảnh ẩn hiện trên người yêu nữ thì biết nàng sắp rơi vào trạng thái chiến đấu, hắn liền chỉ đám người gần đó.
Nhưng hắn chưa kịp xuất thủ thì nhìn thấy bạch cốt cũng lấy ra một thanh hoàng kim đại đao, hình dáng không khác gì Đồ Long Đao.
- Ta chưa ngán ai bao giờ.
Từ vết tích để lại có thể đoán được là một cái tụ linh trận cỡ nhỏ, vấn đề là cái trận pháp này chỉ vừa bị phá trong thời gian gần đây.
Nàng nói xong thì bước đi, Lâm Phong đuổi theo, ánh mắt hắn nhìn đám người gần đó vẫn bất động, hình như không có ý muốn ngăn cản, xem ra bên trong thật sự có vấn đề.
- Đậu xanh.
- Tạm biệt.
Bên trong cung điện tan nát không thua gì bên ngoài, gần như không có chỗ nào còn nguyên, một vài nơi có dấu vết bị đào móc.
- Thật ?
- ẦM…
- Lỡ bọn họ xông vào nơi đó thì sao ?
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.