Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 103: G·i·ế·t, một chiêu tuyệt sát

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 103: G·i·ế·t, một chiêu tuyệt sát


Bụp!


Tên đệ tử ôm ngực, mồ hôi vã ra như suối:

Một t·hi t·hể bị treo trên cột đá!

“Ngươi còn tâm trạng ăn cơm sao?”

Hứa Thạch thở phào nhẹ nhõm.

Trên ngực hắn, vẫn là hai chữ đầy máu:

Một trưởng lão lao vào, hét lên:

Một giọng nói vang lên, lạnh như băng.

Lục Thanh Vân: “???” (đọc tại Qidian-VP.com)

Trong mật thất…

“Thằng nhãi này đắc tội ai mà bị ghi vào danh sách nhỉ?”

Hắn lật sang trang sau, đọc phần ghi chú.

“Lục Thanh Vân, ngươi có biết tội không?”

"Từ khi Tôn Hạo c·hết, ta đã cảm nhận được rồi…"

Sát thủ: “Sát thư đã được viết xuống, không thể sửa.”

Sát thủ gật đầu.

Tần Thịnh, một trong những trưởng lão trẻ tuổi của Vạn Pháp Thánh Tông, lúc này đang đứng trên một ngọn núi cao, đón gió đêm.

Bỗng, một sát thủ xuất hiện trước mặt hắn!

Một cơn gió lạnh buốt quét qua.

Từ nay về sau…

Bỗng nhiên…

Mặt hắn tái mét.

"Ngươi nghĩ ta sẽ quỳ xuống xin tha?" (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ghi chú: Lý do t·ử v·ong lỗi chính tả.”

Trong một tông môn xa xa, một tên đệ tử ngoại môn đang hí hửng đi trên đường.

“Ngươi có biết tội không?”

Lục Thanh Vân, tông chủ Vạn Pháp Thánh Tông, đang run rẩy cầm bút.

Sát Đạo Tông không cần lý do để g·iết người.

“Lệnh đã ban. Người đ·ã c·hết. Hứa Thạch, ngươi có biết tội không?”

Sát thủ đã đến!

Ba giây sau, t·hi t·hể của tông chủ Vạn Pháp Thánh Tông cũng bị treo lên quảng trường.

Một cánh tay hắn đã b·ị c·hém bay!

Xoẹt!

Nhưng…

Toàn bộ trưởng lão Vạn Pháp Thánh Tông tụ tập tại quảng trường.

Từ đó về sau…

Cả phòng rơi vào trầm mặc tuyệt đối.

Bởi vì tất cả đều hiểu rõ…

“Người bị g·iết là Trần Vô Cực chứ không phải Trần Vô Địch!”

Hắn không hề hay biết, từ trong bóng tối, một đôi mắt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Cùng lúc đó, một nơi nào đó trong bóng tối…

“Cái gì mà sát thư, cái gì mà Sát Đạo Tông chứ! Ta chỉ là một kẻ phàm nhân nghèo khổ, có thù oán gì đâu?”

“Cái gì mà gấp thế?”

Hắn cúi xuống nhìn tờ giấy.

“Má ơi! Suýt nữa thì c·hết vì ông nào viết sai chính tả!”

Bóng đêm… nhuốm máu!

…Đúng thật!

ẦM!!!

"Ngươi… rốt cuộc là ai?"

“Người viết sai sát thư xử trảm để làm gương.”

Nhưng sau đó sát thủ lại mở sát thư… và lật sang trang cuối.

Sát thủ lấy ra sát thư, chậm rãi đọc:

"Một ngày nào đó, chính ta cũng sẽ bị đưa lên sát thư."

Tần Thịnh c·hết không kịp ngáp!

Hắn vừa lẩm bẩm vừa cầm bút lên.

Bụp!

“Có sửa chữa.”

Chỉ cần tên ngươi xuất hiện trên sát thư…

“NHƯNG TA LÀ LÝ TIỂU CÁ MÀ!! NGƯƠI G·I·Ế·T NHẦM NGƯỜI RỒI!!”

Sát thủ lôi ra sát thư, đọc:

Một sát thủ rơi thẳng từ trên trời xuống, nắm cổ hắn, lạnh lùng nói:

Sát thủ xé toạc sát thư, thả hắn xuống đất.

Tên đệ tử: “HẢ!?? TA LÀ AI?? TA Ở ĐÂU??”

"Chẳng biết vì sao, ta cảm thấy bất an…"

Hắc y nhân không trả lời.

Cửa mật thất mở tung!

Sát thủ: “…”

“Trưởng lão! Không xong rồi!”

Một tên đệ tử hoảng hốt chạy vào:

Tên của một người xuất hiện:

“Tội danh: Không có.”

Bỗng, giữa không trung… một bóng đen xuất hiện!

Hắc y nhân của Sát Đạo Tông đứng đó, tay cầm sát thư, giọng lạnh như băng:

Một quyền đánh ra, kình lực xé nát không gian!

Tên đệ tử khóc rống lên:

"Tên người cần g·iết?"

Lục Thanh Vân mồ hôi túa ra, cười gượng:

“Khoan đã… hình như có gì đó sai sai…”

Một kiếm chém xuống, máu nhuộm đầy đất.

ẦM!

Bút rơi xuống giấy.

“Tên người cần g·iết: Trần Vô Địch.”

Cả tông môn nhìn nhau:

Ngươi chắc chắn sẽ c·hết! (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn cười khẩy!

Hứa Thạch mặt cắt không còn giọt máu.

"Tần Thịnh."

Một nhát kiếm lóe lên!

Cả đại điện rơi vào im lặng.

Từ lúc nhận được sát thư…

"Tần Thịnh Tội nhân, phải c·hết!"

Một hắc y nhân mở mắt!

"PHẠM QUY!"

Lâm Phong sợ xanh mặt.

“Hôm nay trời đẹp ghê! Không khí trong lành, cỏ cây xanh tốt… Hahaha, đúng là một ngày hoàn hảo để…”

Tần Thịnh ngã quỵ xuống đất, máu phun như suối!

Viết xong, hắn thở dài một hơi, lẩm bẩm:

“Ghi chú: Đối tượng cần g·iết Lâm Phong của Hỗn Nguyên Thần Tông. Không phải Lâm Phong phàm nhân.

Lục Thanh Vân cắn răng.

Tần Thịnh cười thảm!

Xoẹt!

Trên đỉnh Vô Lượng Sơn, Tần Thịnh khoanh tay đứng lặng, ánh mắt xa xăm nhìn về phương xa.

“Tông chủ c·hết vì viết sai sát thư sao?!”

Tần Thịnh xoay người, nhìn thấy một kẻ khoác hắc bào, mặt nạ bạc lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng.

Trong đại điện Bát Hoang Kiếm Tông, trưởng lão Hứa Thạch đang viết sát thư.

Không ai dám hó hé!

Sát thủ biến mất.

Hứa Thạch: “…”

“Tông chủ! Không xong rồi! Tần Thịnh c·hết rồi mà ngài còn ghi tên hắn vào sát thư!”

Vạn Pháp Thánh Tông Mật thất tuyệt đối

Lục Thanh Vân: “HẢ!?”

Trước mặt hắn, một tờ giấy đen tuyền Sát thư của Sát Đạo Tông!

Chương 103: G·i·ế·t, một chiêu tuyệt sát

"Tên người cần g·iết:..."

Thi thể Tần Thịnh treo lơ lửng giữa quảng trường, máu vẫn còn rỉ xuống.

Lý Tiểu Cá đổi tên thành Lý Tiểu Long, chỉ để tránh bị ghi nhầm tên vào sát thư!

Cả tông môn rơi vào tĩnh lặng.

"Tên ngươi phải g·iết: Tần Thịnh."

"Nếu ta đã là kẻ bị định tội… vậy thì cứ tới đây!"

Tay hắn run run viết xuống hai chữ "Tần Thịnh" sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Vạn Pháp Thánh Tông.

“KIẾM XUẤT!” (đọc tại Qidian-VP.com)

Vút!

Từ đó về sau, toàn bộ tông môn dùng thuật chấm chính tả trước khi viết sát thư, không ai dám sơ suất nữa.

Hắn hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.

“Vậy ta không có tội?”

“…Đúng là c·hết vì nghiệp chướng mà!”

Trong bóng tối, một bóng đen xuất hiện!

Lâm Phong: “Ặc! Khoan đã! Ta không biết gì hết mà!!”

“Nhưng… nhưng… ta có làm gì đâu?”

Một bóng đen xuất hiện giữa phòng, tay cầm sát thư, giọng lạnh băng: (đọc tại Qidian-VP.com)

“Trời ạ! Nghe nói hắn bị g·iết ngay trong một đòn! Sát thủ của Sát Đạo Tông quả nhiên đáng sợ!”

"Ngươi có biết tội không?"

"Sát thư… ha ha… Sát Đạo Tông, quả nhiên là các ngươi!"

Không viết, có nghĩa là chính hắn sẽ bị treo xác như Tôn Hạo!

Sát thủ liếc qua sát thư, cau mày:

“…Khoan! Khoan đã! Chuyện này có thể thương lượng mà!”

Là Tần Thịnh!

Hắc y nhân không nói lời nào, đứng dậy.

HẮN LẬP TỨC RA TAY!

“Ngươi… may mắn đấy.”

Một lưỡi kiếm xuyên thẳng qua tim!

“Tên người cần g·iết: Lý Tiểu Ngư.”

Lục Thanh Vân đang ngồi run rẩy, nhìn xuống một chồng giấy sát thư trước mặt.

Lục Thanh Vân: “Ơ…”

Hứa Thạch: “…Ể?”

“ẦM!!”

Sáng hôm sau…

“C·hết rồi à?”

Một thoáng im lặng.

Không ai có thể trốn thoát!

Một đám đệ tử lén lút tụ tập, bàn tán xôn xao.

“Tên người cần g·iết: Lâm Phong.”

Xoẹt!

Hứa Thạch: “HẢ!???”

Lại một lần nữa…

Tại một thôn nhỏ hẻo lánh, Lâm Phong đang ngồi gặm củ khoai, miệng lẩm bẩm:

Hắn còn chưa kịp nói hết câu…

Một giọng nói vang lên từ trong tâm thức hắn:

Trưởng lão: “Tông chủ, nhanh giải thích đi! Nói là nhầm thôi mà!”

Xoẹt!

Hắn chỉ giơ lên một tờ giấy đen, trên đó có viết một dòng chữ đỏ rực:

Cả đám rùng mình, ai nấy ôm chặt bát cơm của mình, cúi đầu ăn như trâu bò, sợ bị ai để ý.

Tần Thịnh còn chưa kịp phản ứng…

Sát thủ lạnh lùng lật sang trang sau của sát thư.

“Thôi xong, ta viết nhầm rồi…”

“Tất nhiên! Không ăn thì mai có khi lại bị ghi tên vào sát thư đó!”

Xoẹt!

Gió đêm thổi tung áo bào.

Bên trong một căn phòng u ám, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét cháy, chiếu sáng bàn đá lạnh lẽo.

Bỗng…

Cuối cùng…

Hắn trừng mắt nhìn sát thủ, cắn răng:

“Đáng sợ cái gì? Ta thấy đáng thương thì đúng hơn! Người ta c·hết rồi mà còn treo ở đây phơi nắng cả ngày, hại ta ăn cơm cũng không ngon!”

“Ha ha, tiền bối, đây là lỗi đánh máy… à không, lỗi viết tay! Chuyện nhỏ thôi, đừng nghiêm trọng hóa…”

Không ai dám tự tiện g·iết người nữa!

Nhưng…

Cả tông môn nén đau thương, cúi đầu viết tiếp sát thư, chỉ sợ viết sai thêm cái nữa thì lại có thêm người đi chầu trời.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 103: G·i·ế·t, một chiêu tuyệt sát