Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 104: Xé sát thư
Người bịt mặt nhàn nhạt đáp:
Trưởng lão A: “Đệ tử phản bội, không thể tha được!”
Ngay khi nét chữ cuối cùng hoàn thành
Trong bóng tối, kẻ bịt mặt cười nhạt.
Trên bàn đá lạnh lẽo, một tờ giấy vàng nhạt được đặt xuống, tỏa ra sát khí nhè nhẹ.
ẦM!
Tông chủ Sát Đạo Tông đứng trên bậc cao nhất của đại điện, đôi mắt lạnh như băng quét qua các trưởng lão và sát thủ trong tông môn.
"Giá cả còn tùy thuộc vào đối tượng. Nếu là một đệ tử bình thường, ba viên linh thạch trung phẩm. Nếu là trưởng lão, năm viên. Nếu là tông chủ…"
Lão giả cười nhạt, rót một chén trà, giọng trầm thấp:
“Chính ta! Bởi vì ta đã lĩnh ngộ chân lý! Nếu g·iết chính mình, ta sẽ thoát khỏi vòng lặp của số phận, bước vào luân hồi vô tận, đạt đến cảnh giới bất tử!!!”
Cả thân thể trưởng lão nổ tung thành huyết vụ!
Các trưởng lão: “…”
"Đây là… Tông chủ Hoàng Tuyền Ma Cung?"
"Vậy hắn là ai?"
"Người bị xử tử: Lão chủ quán chợ đen." (đọc tại Qidian-VP.com)
Tông chủ bước xuống từng bậc thềm, mỗi bước chân như một nhát đao giáng xuống trái tim mọi người.
"Từ nay về sau, Sát Đạo Tông không còn tuân theo quy tắc cũ!"
Một lát sau, tông chủ Sát Đạo Tông chậm rãi đáp:
Không ai dám hỏi tại sao Sát Đạo Tông xé sát thư mà vẫn tồn tại.
Chương 104: Xé sát thư
“Ghi chú: Không chỉ rõ họ tên đầy đủ, g·iết toàn bộ.”
“Tên người cần g·iết: Trương Thiên.”
"Kẻ này… không thể để sống sót."
Tất cả tông môn, tất cả thế lực đều câm như hến!
Sát thủ xuất hiện!
Là tông chủ của Hoàn Mỹ Đế Triều!
“Tông chủ! Không ai có thể phá vỡ quy tắc của Sát Đạo Tông! Một khi sát thư đã viết, dù là ai cũng phải c·hết!”
Sát thủ: “…À, xin lỗi, g·iết nhầm.”
“Dựa vào sức mạnh.”
HẮN VỪA NÓI DỨT CÂU…
Trưởng lão B cầm bút, viết ngay lên sát thư:
Một ngày nọ, Sát Đạo Tông nhận được một sát thư kỳ quái:
Lão chủ quán trợn trừng mắt, sững sờ:
Một bàn tay xuyên qua lồng ngực hắn!
Tông môn: “…”
Trưởng lão B: “Chuẩn! Viết ngay sát thư! Tên kẻ phản bội là gì?”
Hắn chưa kịp mắng tiếp thì sát thủ đã biến mất như chưa từng xuất hiện.
"Không cần phải trả phí nữa nhỉ?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Trong một mật thất, các trưởng lão của Vô Cực Ma Tông ngồi châu đầu vào nhau, bàn bạc việc g·iết ai tiếp theo.
Lão già hồn phi phách tán, mặt mũi trắng bệch:
Tất cả sát thủ, trưởng lão, hộ pháp đều rụng rời tay chân, quỳ rạp xuống, không ai dám thốt lên nửa lời!
“Nhưng nếu chúng ta g·iết, thì…”
“Từ hôm nay, chúng ta g·iết người để tạo ra quy tắc!”
“Ngươi có biết không? Ta nghe nói có người đã viết sát thư g·iết chính mình… nhưng rồi vẫn sống!”
Một lão ma tu râu dài lạnh lùng nói, tay cầm bút lông chấm mực đỏ.
Hôm nay…
Một tên trưởng lão tái mặt, vội vàng đứng dậy:
Cả tông môn nhìn nhau, run rẩy.
Trên tay hắn, bức sát thư "tiêu diệt Sát Đạo Tông" run rẩy trong gió.
"Phải trả bằng một cái mạng."
“Đó là bởi vì… người viết sát thư là chính hắn, người nhận nhiệm vụ á·m s·át cũng là chính hắn! Hắn nhận sát thư, sau đó bỏ trốn, từ đó về sau không ai tìm thấy hắn nữa.”
Tại một tông môn nhỏ, có một tên đệ tử tự tin bước vào đại điện, cầm bút viết một bức sát thư:
Ba ngày sau…
Trương Đại Ngốc hất tóc cười khẩy:
BỐP!
"Là một kẻ… không nên tồn tại."
Lão già mở túi, chỉ thấy bên trong… một cái đầu người, còn đang nhỏ máu!
Tông chủ Sát Đạo Tông cầm sát thư, toát mồ hôi lạnh:
“Thế cũng được à!?”
Lão chủ quán… bạo liệt ngay tại chỗ!
“Đúng! Không ai được phá vỡ… ngoại trừ ta!”
Bốn lão quái vật ngồi đối diện nhau, ánh mắt sắc bén như đao.
“Ai viết cái này!?”
Tại một khu chợ đen bí mật nằm sâu dưới lòng đất, nơi những kẻ tàn ác, phản đồ, cùng các sát thủ tụ tập.
“Tên này… không phải ngươi sao?”
Cả tám mươi bảy người có tên “Trương Thiên” trong tu chân giới đều bị g·iết sạch! (đọc tại Qidian-VP.com)
Một ngày sau…
ẦM!
Lão già chủ quán, râu tóc bạc phơ, nheo mắt nhìn:
Tông môn: “…”
Một kẻ khác rùng mình, giọng run rẩy:
Tờ sát thư trải ra trước mặt. (đọc tại Qidian-VP.com)
Một người lắp bắp:
Tông chủ đạp một cước, một cường giả Kim Đan bị đạp nát thành tro bụi ngay tại chỗ!
“Sao có thể? Nếu sát thư đã được viết, không ai có thể tránh khỏi c·ái c·hết!”
“Ha ha ha! Đến rồi sao? Ta đã tính trước rồi! Một khi g·iết ta, các ngươi sẽ thấy chân lý mà ta đã lĩnh ngộ!!!”
Lão cười sâu xa:
Cả tu chân giới chấn động.
Tại một mật thất âm u, nằm sâu trong lòng đất của Vô Cực Ma Tông.
“Tông chủ… nếu quy tắc có thể thay đổi… vậy chúng ta dựa vào đâu để tồn tại?”
“Đây có lẽ là bài toán khó nhất trong lịch sử…”
Sát thủ quay lại, ném xác Trương Đại Ngốc xuống đất, trên người hắn viết ba chữ to tướng:
XÉT!
BÙM!
“Trước đây, chúng ta dựa vào quy tắc để g·iết người.
Mọi người kinh hoàng, nhìn lại chỉ thấy tông chủ Sát Đạo Tông tay còn dính máu, mặt không đổi sắc, giọng nói lạnh như đao:
Hắn dứt khoát xé nát sát thư, từng mảnh giấy vỡ vụn bay tán loạn. Linh khí chấn động, sát ý bùng lên, cả đại điện như chìm trong lưỡi dao vô hình!
“Hừ! Đây là sát thư sao? Đây là rác rưởi!”
Tên trưởng lão run rẩy, máu chảy đầy miệng, giọng đứt quãng:
"Đúng vậy! Ta cần g·iết một người!"
"Người bị xử tử: Lâm Vô Địch.
“Sát Đạo Tông, các ngươi có dám g·iết chính mình không?”
"G·i·ế·t một người, ta trả bằng một mạng. Được chứ?"
Kẻ bịt mặt cười lạnh, lấy ra một túi trữ vật:
Một cuộc mua bán đặc biệt đang diễn ra.
Trương Đại Ngốc vừa thấy bóng đen hiện ra đã cười ha hả:
“Bởi vì nếu chúng ta không g·iết, chúng ta vi phạm quy tắc của chính mình.”
Tại một quán trà, một lão giả thần bí thầm thì với người bên cạnh:
Một ngày sau…
Cả tông môn kinh hoàng khi nhận được tin:
Lão chủ quán vuốt râu, cười khà khà:
Từ đó về sau, không ai dám thử trò viết sát thư g·iết chính mình nữa.
Tất cả sát thủ kinh hãi!
Lâm Phong: “XIN LỖI CÁI QUẦN!!!”
Cả tông môn chìm trong tĩnh lặng c·hết chóc.
Một sát thủ quỳ xuống, giọng run run:
Tông chủ lật sát thư, đọc dòng chữ đầy ám ảnh:
Lão già: "..."
Cả đại điện rung chuyển!
"Kẻ nào phản đốig·iết!"
Cả quán náo động!
"Kẻ nào bất mãng·iết!"
Người nghe: “…”
Ngọn đèn u ám chập chờn.
Xoẹt!
“Ta… ta nói… không ai… được phá vỡ quy tắc…”
Kẻ bịt mặt chậm rãi cầm bút lông, chấm mực đỏ, viết xuống trên sát thư:
Cả đại điện lặng ngắt!
ẦM!
Người bịt mặt thản nhiên xếp lại tờ sát thư, bỏ vào tay áo.
"Kẻ nào nghĩ đến chuyện phản đốig·iết!"
"Ta chỉ thử xem sát thư có hiệu lực không thôi."
Ngày hôm đó, Sát Đạo Tông truyền ra một câu tuyên bố:
Ai mới thật sự là kẻ nắm giữ c·ái c·hết?
“Tự mình ngu.”
"Khoan đã! Ta đâu có thù oán gì với ngươi?"
Một bóng người lặng lẽ bước ra…
Kẻ hỏi đã không còn tồn tại!
“Tên người cần g·iết: Sát Đạo Tông.”
"Sát thư à?"
Một chiếc bàn đá lạnh băng.
Trưởng lão A: “Là Trương Thiên!”
Người nghe mắt trừng lớn:
Đây là… nghịch lý chí mạng của Sát Đạo Tông!!!
Toàn bộ chợ đen… lặng như tờ.
“Tên người cần g·iết: Trương Đại Ngốc.”
“Ngươi vừa nói gì?”
Hắn xoay người bước ra khỏi chợ đen, để lại một đám tu sĩ sắc mặt tái mét.
Các trưởng lão nhìn nhau, thắc mắc:
Từ đó về sau, các trưởng lão khi viết sát thư đều phải viết đầy đủ họ tên, ngày sinh, nơi ở, thậm chí còn đính kèm cả hình minh họa!
“CÁI GÌ!?”
Lâm Phong: “…Ặc!??”
Các sát thủ: “…” (đọc tại Qidian-VP.com)
Bởi vì…
Hắn c·hết ngay lập tức.
Người đối diện che mặt bằng một tấm khăn đen, chỉ lộ ra đôi mắt sáng quắc.
Mọi người: “???”
Còn lại Lâm Phong ôm tim, mặt trắng bệch, thề rằng từ nay sẽ đổi tên thành Lâm Bồ Đề, để không bị ghi nhầm vào sát thư nữa!
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.