Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 115: Sát thư đã ghi xuống
"Ta."
Mười ba á·m s·át giả mạnh nhất, từng kẻ đều là sát thủ vô hình, rời đi trong hắc vụ dày đặc.
"Chúng ta có thể cầu xin tha thứ không?" Một vị trưởng lão lên tiếng, giọng run rẩy.
ẦM!
Không thể tin được.
Toàn bộ Thanh Vân Tông bừng sáng, uy áp cường đại tỏa ra.
Nhưng lần này…
Không gian đang vặn vẹo đột ngột đình trệ, sát ý tan biến sạch sẽ!
Hắn nhìn thấy cái tên Mạc Kình đã bị gạch bỏ.
Xoẹt!
Một bóng người chậm rãi tiến vào.
Hắn chỉ nhấc một ngón tay, nhẹ nhàng điểm vào sát thư.
Sáng hôm sau, tu chân giới oanh động!
"Đến rồi!"
Chỉ có một dòng chữ duy nhất:
Những kẻ dám chống lại nó, đều c·hết!
Hắn mở ra đọc.
Người này mặc một bộ y phục xám tro, tóc trắng xõa dài, khí tức hờ hững như hư vô.
Bên trong một mật địa thần bí, nơi được đồn đại là tổng đàn của Sát Đạo Tông, một lão giả vận hắc bào đột nhiên mở mắt.
Tại một quán trà nhỏ trong tu chân giới.
"Không thể nào!"
Từ khi Sát Đạo Tông thành lập, chưa một ai có thể chống lại sát thư.
Tòa đại điện đổ sập, những pho tượng tổ sư nứt vỡ, linh khí của tông môn bị hút sạch!
"Kẻ nào không phục, viết tên mình vào sát thư."
Từ bầu trời, một mảnh giấy sát thư từ từ rơi xuống.
"Ai đã viết sát thư này?"
"Không thể nào! Thanh Vân Tông có cửu cấp đại trận, sao có thể bị xóa sổ trong nháy mắt?"
Sát thư vẫn nằm đó, lặng lẽ bay lên, hòa vào hư không như thể chưa từng tồn tại.
Lời vừa nói ra, cả đại điện im lặng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Chỉ sau mười hơi thở, Thanh Vân Tông biến mất khỏi thế gian, chỉ còn lại một khoảng đất trống lạnh lẽo.
Hắn bình thản, ánh mắt như biển sâu không gợn sóng, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
"Vậy nếu có người viết sát thư diệt Sát Đạo Tông thì sao?"
"Ngươi… ngươi điên rồi sao? Chỉ nghĩ đến thôi đã suýt m·ất m·ạng!"
Một đệ tử run rẩy ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy một bàn tay vô hình phủ xuống, nghiền nát toàn bộ Thanh Vân Tông.
Cả tu chân giới r·úng đ·ộng, một sự thật kinh thiên động địa dần dần hình thành:
ẦM!!!
Xoẹt!
Một vị trưởng lão cắn răng, kích hoạt đại trận.
"Chẳng lẽ thực sự là do Sát Đạo Tông?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra trong đêm đó.
"Không ai có thể trốn khỏi Sát Đạo Tông."
"Vô ích!" Một trưởng lão khác quát khẽ. "Một khi sát thư đã viết xuống, chỉ có t·ử v·ong!"
Áp lực tựa như một thế giới đang nghiền ép, muốn xóa sổ kẻ dám viết sát thư!
Tất cả đệ tử hoảng loạn bỏ chạy, nhưng bất cứ ai vượt qua ranh giới tông môn đều ngã gục mà không rõ nguyên nhân.
Người tóc trắng vẫn đứng yên.
"Là ai? Kẻ nào có thể chống lại Sát Đạo Tông?"
"Các ngươi nói xem, nếu ta viết xuống tên một kẻ mạnh như Chí Tôn Huyền Thanh, hắn có c·hết không?"
Bởi vì bọn họ hiểu rõ…
Hắn lập tức triệu tập các trưởng lão bàn bạc.
Tờ sát thư bùng cháy, hóa thành tro bụi.
Các sát thủ ẩn trong bóng tối, tất cả đều cảm thấy hàn khí lan tràn khắp cơ thể.
Nếu sát thư có thể bị hủy, vậy Sát Đạo Tông còn là thứ bất khả x·âm p·hạm sao?
Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối, không mang theo cảm xúc, nhưng khiến cả không gian vặn vẹo.
Chỉ có một mảnh sát thư nằm im lặng giữa không trung, lơ lửng như đang chờ đợi n·ạn n·hân tiếp theo.
Hắn vẫn bình thản, như thể mọi thứ xung quanh không đáng để bận tâm.
Không gian bị xé rách, mười ba bóng đen đồng loạt hiện ra.
"Không thể nào! Đó là luật lệ tuyệt đối!"
Không gian chìm vào yên lặng tuyệt đối.
Tông môn lập tức rơi vào hỗn loạn, tất cả đều cảm nhận được c·ái c·hết đã cận kề.
Bọn họ cười gượng, không ai dám thử.
"Kẻ nào phá sát thư, g·iết!"
ẦM!!!
Tin tức Thanh Vân Tông bị diệt trong một đêm lan truyền với tốc độ kinh hoàng.
Một vị trưởng lão phun máu, cả người run rẩy.
"Hắn điên rồi sao? Viết tên mình vào sát thư?"
Cơ thể hắn lập tức vỡ vụn như tro bụi!
Đột nhiên
Một vài tu sĩ mạo hiểm đến hiện trường.
Tại Thái Hư Đạo Cung, các trưởng lão họp khẩn.
Trong một hắc tháp ẩn sâu trong hư không, không khí đè nén đến cực hạn.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó
Bỗng nhiên, một phong thư bí mật được đưa đến.
"Ta nghe nói… không có ai sống sót!"
Không gian bóp méo, một luồng lực lượng vô hình ập đến, bao trùm lấy người tóc trắng.
Trong đại điện, tông chủ Lâm Chấn Thiên mặt mày tái nhợt, tay run rẩy cầm một bức sát thư.
Tất cả hít sâu, trừng mắt nhìn dòng chữ trên sát thư:
Không một tiếng hét.
Tại Thanh Vân Tông, một tông môn có hơn hai ngàn năm lịch sử, đêm nay lại tràn ngập sát khí.
Hắn cầm lên một tờ giấy, lấy bút viết xuống một cái tên.
Nó là một quy luật, một quy tắc không thể vi phạm!
Trác Thiên Hành cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Chỉ trong chốc lát…
Mọi ánh mắt đổ dồn về bóng người tóc trắng kia.
"Ngươi… không thể sống."
"Có người… phá sát thư?"
"Ta… ta đâu có ngu!"
Không ai biết ai đã viết nó.
Bọn họ trông thấy một vùng đất trống trơn, không hề có dấu vết của tông môn nào từng tồn tại.
"Ngươi thử viết xem?"
"Có người phá sát thư của Sát Đạo Tông!"
Không ai biết nó đến từ đâu.
Sát thư lơ lửng trong không trung, bắt đầu rung động!
Đúng lúc đó…
Lời nói vang lên như sấm sét:
Không một sự chống cự.
"Sát Đạo Tông, nếu thực sự có thể g·iết kẻ được ghi tên, vậy hãy thử g·iết ta."
Nội dung bên trong đơn giản nhưng đáng sợ đến cực điểm:
Nhưng… họ không chấp nhận số phận này!
"Chưa từng có ai dám làm vậy! Liệu hắn có c·hết không?"
Có kẻ viết tên mình vào sát thư, mà vẫn sống sờ sờ?
Sát lệnh ban xuống!
Thậm chí… hủy sát thư ngay trước mặt bọn họ?
Một trưởng lão gào lên, lao về phía sát thư muốn xé nát nó. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Hắn là ai?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Lâm Chấn Thiên toát mồ hôi lạnh.
Cả không gian biến sắc, một lực lượng tà dị bao trùm, phong toả mọi lối thoát.
Bàn tay hắn run rẩy, trong tay vốn đang cầm một tờ sát thư, nhưng sát thư này đột ngột hóa thành tro bụi!
"Sát Đạo Tông mạnh, nhưng chúng ta đâu thể khoanh tay chịu c·hết?"
ẦM!!!
Mục tiêu: Người dám viết sát thư! (đọc tại Qidian-VP.com)
"Không ai biết! Nhưng một khi sát thư đã viết xuống, toàn bộ tông môn đều diệt vong!"
Tin tức nhanh chóng lan ra toàn bộ tu chân giới.
Nhưng ngay khi sát thư chạm đất, toàn bộ tông môn rung chuyển dữ dội!
Không ai dám cử động, không ai dám hít thở mạnh.
Nhưng…
Một nhóm tu sĩ thì thầm bàn tán.
Một lão giả vận hắc bào, khí tức như vực sâu lạnh lẽo, ánh mắt chớp động sát ý ngập trời.
Một cỗ sát ý kinh hoàng bùng lên từ hư không.
"Thanh Vân Tông bất kính với Sát Đạo Tông, toàn tông phải c·hết!"
Một tông môn ngàn năm… bị xóa sổ trong im lặng.
Một tu sĩ tay run rẩy, cố lùi lại nhưng vấp ngã.
Mọi thứ bắt đầu tan rã!
Sát Đạo Tông… không phải không thể g·iết!
Chỉ có một sự thật duy nhất: Thanh Vân Tông đã biến mất.
Bên trên, chỉ còn lại một dòng chữ cuối cùng:
Đêm đó, Thanh Vân Tông bố trí đại trận hộ tông, huy động tất cả tinh anh chuẩn bị nghênh chiến.
Cái c·hết đến nhẹ nhàng như chưa từng tồn tại.
Một giọng nói vang vọng từ hư không, âm lãnh như tiếng quỷ khóc:
Trong quán trà nơi sự kiện kinh thiên diễn ra, tất cả tu sĩ đã rời đi, chỉ còn một bóng người tóc trắng.
Sau khi dòng chữ "Ta." xuất hiện trên sát thư, không gian lập tức trở nên c·hết chóc.
Một lão giả mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Không! Chúng ta không thể c·hết như vậy!"
Từng tông môn sững sờ, từng đại năng kinh hãi.
Sát Đạo Tông không đơn thuần là một thế lực.
"Lại thêm một kẻ muốn phản kháng quy tắc… đáng tiếc."
Chương 115: Sát thư đã ghi xuống
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.