Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 114: Sát thư không thể xóa
Ở một căn phòng khác trong Thiên Huyền Tông, một đệ tử nội môn tên Lý Hạo đang toát mồ hôi lạnh.
Một tia chớp xé nát không gian, bổ thẳng xuống người hắn!
Lý Hạo bị t·hiêu r·ụi ngay tại chỗ, không kịp thốt ra lời cuối cùng.
Không có tên, không có mục tiêu cụ thể, không có người ra lệnh.
Gió nhẹ thổi qua.
"Không thể nào… Chẳng lẽ… chỉ cần ghi tên lên đó, kẻ đó sẽ c·hết thật sao?"
Không có dấu vết g·iết chóc.
"Là ai? Ai đã viết sát thư?"
Bình lặng đến rợn người.
Bỗng nhiên…
"Ngươi… muốn tiếp tục không?"
Hắn gào thét, nhưng trong vòng ba hơi thở, chỉ còn lại một vũng máu tanh tưởi.
Nhưng hiện tại, một dòng chữ trên tờ giấy lại tự động hiện lên!
Hắn quay cuồng trong sợ hãi. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Ta không tin! Chỉ là một mảnh giấy c·hết tiệt, làm sao có thể g·iết ta?!"
Bên trong, chỉ có một dòng chữ duy nhất:
Một kẻ mặc áo choàng đen nhìn xuống danh sách sát thư mới được ghi lại.
Hắn nhẹ nhàng lướt tay qua, cười lạnh:
Mạc Kình không chấp nhận c·ái c·hết!
Ở một nơi bí ẩn, trong một đại điện u tối.
Một tờ giấy trắng từ hư không trôi nổi, rơi xuống đất.
"Chỉ cần còn kẻ muốn g·iết, Sát Đạo Tông… sẽ luôn tồn tại."
Vì nếu không g·iết… thì kẻ c·hết sẽ là hắn!
Tờ giấy lại tự động tái hiện nguyên vẹn trước mắt hắn!
Chỉ có Trác Thiên Hành từ xa nhìn thấy cảnh tượng này, khẽ nhắm mắt, thở dài một hơi.
Lý Hạo mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy.
Không ai đưa tới.
Không ai dám nhìn thẳng vào nhau.
Một cái tên mới xuất hiện trên danh sách.
Tối hôm qua, khi nhận được sát thư, Trác Thiên Hành đã đích thân động thủ!
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong bóng tối: (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn cười nhạt, giọng nói vang vọng khắp đại điện:
Sát thư!
Trên đó… một cái tên từ từ xuất hiện.
"Lại thêm một kẻ vô tri muốn chơi đùa với quy tắc."
Sát thư tự động bay lên, nhẹ nhàng dán vào ngực hắn.
Hắn cười gằn, nhưng chính bản thân hắn cũng không thể che giấu nỗi sợ hãi.
"KHÔNGGGGGG!!!!"
Nhưng nó ở đó, như thể vốn dĩ đã tồn tại từ lâu.
Giọng nói này… chính là của Tông chủ Trác Thiên Hành!
Hắn mặt mày tái mét, trong lòng không ngừng run rẩy:
"Nhưng ngươi không thể xóa bỏ bản chất con người."
Mạc Kình cứng đờ, cả người run lên.
"Lý Hạo phải c·hết."
"Chúng sinh đều có d·ụ·c vọng, kẻ mạnh không muốn nhượng bộ, kẻ yếu không muốn cam chịu."
Và một mạng người đã bị lấy đi.
Ở một nơi bí mật.
Trên bãi đất trống, chỉ còn lại mảnh giấy sát thư nằm im lìm, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không ai biết ai là h·ung t·hủ.
"Sát Đạo Tông… là bóng ma không thể xóa bỏ."
Chương 114: Sát thư không thể xóa
"Không… không thể nào! Ta chưa c·hết! Ta chưa c·hết!"
"Chỉ cần còn những kẻ muốn g·iết, Sát Đạo Tông… sẽ vĩnh viễn bất diệt."
Một người run rẩy lên tiếng:
Cãi lệnh diệt tông!
Hắn không thể chống lại.
Bỗng nhiên, một phong thư màu đen xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu nhàn nhạt.
Cả đám sững người.
Ở một nơi nào đó, một bóng người đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thế gian.
"Nếu các ngươi muốn sống, từ giờ không ai được nhắc đến chuyện này nữa!"
Tại đại điện Thiên Huyền Tông.
Hắn vận hết tốc lực, liều mạng chạy khỏi tông môn, trốn vào Huyết Hồn Sơn Mạch nơi ngay cả Nguyên Anh lão quái cũng không dám tùy tiện xâm nhập.
Một bóng người ngồi trên bảo tọa, nhìn xuống sát thư vừa được gửi đi.
Hắn sững sờ.
Đêm qua, hắn đã định viết sát thư để loại bỏ một đối thủ trong tông môn.
Không có bất kỳ giao tranh nào.
Tại một góc khuất trong hậu viện, một nhóm trưởng lão bí mật tụ họp.
Nhưng Trác Thiên Hành biết, ai đó trong tông môn này sẽ c·hết.
Hắn đốt nó bằng linh hỏa, nhưng nó không cháy.
Chỉ đơn giản là một c·ái c·hết tĩnh lặng như đã định trước từ lâu.
Hắn biết mình đã bị viết tên vào sát thư.
Hắn gào thét, vứt cuốn sách xuống đất, bỏ chạy thục mạng!
Bởi vì tất cả đều biết rõ quy tắc của Sát Đạo Tông:
Cả tông môn kinh hãi đến cực điểm.
Nhưng chưa kịp đến nơi…
"Không thể nào… ta… ta bị nguyền rủa rồi sao?"
Đêm khuya, trong đại điện, tông chủ Trác Thiên Hành đang phê duyệt sự vụ.
Hắn chậm rãi đặt bút xuống.
Trong bóng đêm, một bóng người lao điên cuồng qua từng dãy núi, mỗi bước chân đều mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.
Tông chủ Trác Thiên Hành đọc lướt danh sách sát thư mới nhất.
Hắn không thể không nghe theo.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai hắn: (đọc tại Qidian-VP.com)
Ngoài trời, sấm chớp nổi lên, báo hiệu một cơn giông bão đang kéo đến.
Đại trưởng lão Vân Tiêu Chân Nhân c·hết bất đắc kỳ tử ngay trong đêm!
"Không! Ta không muốn c·hết!"
Dưới ánh trăng mờ nhạt, một thứ gì đó quỷ dị đang theo sát phía sau hắn.
Một lúc lâu sau, hắn run rẩy mở ra.
"Sát thư… một khi đã viết xuống, không thể hối hận."
"Lại thêm một kẻ nữa sắp phải c·hết rồi…"
Hắn không cần mở ra cũng biết đây là gì.
Hắn hoảng hốt chạy ra khỏi phòng, lao thẳng đến đại điện, gào thét:
Một mạng người… lại sắp bị lấy đi.
Bất luận hắn đốt đi, xé nát, hay dùng linh lực phá hủy, sát thư vẫn như một lời nguyền bất diệt, không thể xóa bỏ.
Ngoài trời, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo hơi thở của t·ử v·ong. (đọc tại Qidian-VP.com)
"KHÔNG! Ta chưa viết! Ta chưa hề viết!"
Hắn chậm rãi bước ra, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người.
Ở đây, không ai có thể đuổi theo hắn!
Đó là Mạc Kình, một trưởng lão của Thiên Huyền Tông.
Không cần biết ai là người viết. Một khi sát thư đã được viết xuống, n·gười c·hết chắc chắn phải c·hết.
Sát thư không có đường lui.
Bởi vì, từ trước đến nay chưa từng có kẻ nào dám kháng lại Sát Thư mà còn sống!
Hắn hoảng loạn xé nát tờ giấy, nhưng…
"Còn gì phải bàn? Người c·hết rồi, chuyện đã xong."
"Ngươi có thể xóa bỏ ký ức…"
Hắn xé nát sát thư, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó lại nguyên vẹn như cũ!
Không ai biết hắn c·hết như thế nào.
Nhưng…
Hắn dùng pháp bảo chém xuống, nhưng pháp bảo b·ị b·ắn ngược ra, bàn tay hắn bị xé toạc!
Nhưng cuốn sách đã biến mất, như chưa từng tồn tại…
Tại một tông môn hạng trung, Thiên Huyền Tông.
Chậm rãi, một cái tên tự động xuất hiện trên đó.
Đệ tử xung quanh hốt hoảng nhìn nhau, không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Hắn phải c·hết."
Nhưng ngay khi nét mực đầu tiên viết xuống, hắn cảm giác có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình.
Sáng hôm sau, một tin tức chấn động toàn tông môn.
Một tờ giấy trắng rơi xuống bàn.
"Thế gian còn người, sát thư còn lưu truyền."
ẦM!
Mạc Kình há hốc mồm, cơ thể hắn bắt đầu tự rữa nát, da thịt bong tróc, từng thớ thịt vặn vẹo trong đau đớn.
Hắn cười nhạt:
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng búng một ngón.
Không ai thấy nó đến từ đâu.
Mặt Trác Thiên Hành tái mét.
Thiên Huyền Tông chìm trong bầu không khí u ám.
Hắn cắn chặt răng, nhìn chằm chằm vào phong thư trước mặt.
Một phong sát thư đã được viết xuống.
Không ai trả lời.
Sợ hãi, hắn vội vã dừng tay.
Trên đó, tên hắn đã được viết bằng máu tươi.
Một mảnh giấy trắng từ từ bay xuống trước mặt hắn.
Sau c·ái c·hết của Đại trưởng lão Vân Tiêu Chân Nhân, không ai dám lên tiếng hỏi nguyên nhân.
Chỉ có t·ử v·ong.
"Tông chủ! Xin hãy cứu ta! Ta không cố ý viết sát thư! Ta không muốn c·hết!"
Hắn đã trốn vào tận tầng sâu nhất của Huyết Hồn Sơn Mạch, nơi có vô số yêu thú cấp cao.
Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Trước mặt hắn, một tờ sát thư chưa hoàn thành vẫn còn đặt trên bàn.
Hắn nhìn đôi tay còn dính máu, lòng dạ trống rỗng.
Mạc Kình ngã quỵ, thở hổn hển.
Nhưng có kẻ biết, và đang cười lạnh.
Nhưng ai cũng hiểu:
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.