Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 120: Bị kịch tại tu chân

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 120: Bị kịch tại tu chân


Hắn vốn là một tán tu bình thường, chẳng tu luyện gì ngoài mấy pháp môn nhặt nhạnh từ tàng thư cũ. Từ bao giờ mà tu chân giới lại thành ra thế này?!

Tại Tử Vân Tông, Lục Thanh Nhã, nữ đệ tử thiên tài, bị ép làm lô đỉnh.

Nàng cười thảm, giọng nói đầy bi ai:

Lục Thanh Nhã không chịu khuất phục, nàng vùng lên, linh lực bạo phát!

Lục Thanh Nhã ung dung đứng"

"Ta tu luyện lô đỉnh… nhưng ta không có lô đỉnh bên cạnh, làm sao chứng minh?"

Trong đại điện, tông chủ Tử Vân Tông trầm mặc, ánh mắt tránh né, không dám nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của nữ đệ tử trước mặt.

"Trấn!"

“Các vị… thứ này thật sự có thể giúp đột phá cảnh giới sao?”

“Thanh Nhã, đây là đại thế thiên hạ, ngươi chống lại chỉ có đường c·hết!”

Một vị trưởng lão thực nghiệm:

"Không! Ta không cam tâm!"

Đại trưởng lão híp mắt cười:

Chọn lựa thế nào? (đọc tại Qidian-VP.com)

Nàng ta khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đầy căm hận nhưng không thể phản kháng vì linh lực đã bị phong ấn.

Bằng chứng? Bằng chứng thế nào?!

Không ai trả lời.

Hắn cố gắng bình tĩnh, giọng khàn khàn:

Một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, linh lực nàng lập tức bị áp chế.

Tu sĩ nọ sắc mặt tái nhợt, mồ hôi chảy dài, khẽ nói:

Từ chối… là c·hết!

Một đám đệ tử nam trong tông mắt sáng như đèn pha, tưởng bở rằng sắp có cơ hội tốt!

Bỗng nhiên…

"Rất đơn giản. Chúng ta sẽ đưa cho ngươi một nữ đệ tử. Nếu ngươi thực sự tu luyện lô đỉnh, ngươi phải hấp thu linh khí của nàng ngay tại đây!"

Một tu sĩ vô danh, áo vải đơn sơ, đứng giữa quảng trường.

Chính là đại trưởng lão của tông môn, một kẻ đã hoàn toàn quy phục Lô Đỉnh Đạo Tông.

"Thanh Nhã, ngươi là thiên tài, nhưng thiên tài cũng phải phục tùng đại thế." (đọc tại Qidian-VP.com)

Lăng Vô Cực đứng trên đỉnh thiên hạ, cười nhạt:

Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn.

Không có ai ra tay.

Sự im lặng bao trùm quảng trường.

Chống lại Lô Đỉnh Đạo Tông? Sẽ bị hút cạn linh lực!

“Kẻ không tu luyện lô đỉnh… không xứng tồn tại trong tu chân giới.”

"Nói suông không có tác dụng, chúng ta cần bằng chứng!"

“Khoan… sao linh lực ta biến mất?”

Hấp thu linh lực của nàng để sống sót, trở thành một con c·h·ó của Lô Đỉnh Đạo Tông?

Tối hôm đó, Lục Thanh Nhã bị phong ấn linh lực, đưa vào tẩm cung của một thiên tài trong tông môn.

Tu sĩ kia run rẩy, trong lòng gào thét. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nàng nhìn ánh nến lập lòe, nhìn cánh cửa đóng chặt, tuyệt vọng tràn ngập…

“Cái quái gì thế này? Sao ta thấy trong người trống rỗng?!”

Tại một góc xa xôi của tu chân giới, nơi từng là vùng đất của những tán tu tự do, bây giờ đã bị ách thống trị của Lô Đỉnh Đạo Tông bao phủ.

Một cơ hội…

Nhị Trưởng Lão vuốt râu, ánh mắt sắc bén:

Hắn há miệng, muốn phản bác, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của những đệ tử xung quanh khiến hắn hiểu…

Tông chủ nghiêm nghị nói:

Nhưng ngay khi bọn họ tưởng Lục Thanh Nhã sẽ khóc lóc van xin…

“Ngươi từ chối?”

Một luồng khí tức tà dị và bá đạo bùng nổ, trời đất xoay chuyển!

Đại trưởng lão trợn tròn mắt:

Một con đường khác…

“Ngươi có thể làm gì? Chẳng lẽ biến chúng ta thành lô đỉnh chắc?”

“Đúng vậy.”

Mọi người run rẩy.

Bất chợt, trong đầu nàng vang lên một giọng nói xa lạ.

Hay kháng cự, để rồi bị g·iết ngay tại chỗ, c·hết như một con kiến?

Một kẻ trong nhóm cười gằn:

Chương 120: Bị kịch tại tu chân

“Lô đỉnh? Được thôi! Nhưng ai dám động vào ta, có dám chịu hậu quả không?”

Một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống!

Nàng cười lạnh.

Tu sĩ kia tay run run, mồ hôi đầm đìa.

Liệu hắn sẽ phản kháng? Hay đây chỉ là ảo vọng trước khi bị nghiền nát?"

"Ta vì tông môn mà vào sinh ra tử, nay các người lại muốn biến ta thành công cụ cho kẻ khác sao?"

Tu sĩ nọ nắm chặt tay, không cam tâm, không muốn phục tùng!

Xung quanh là một nhóm đệ tử Lô Đỉnh Đạo Tông, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu đầy uy h·iếp.

Lục Thanh Nhã, một nữ đệ tử thiên phú tuyệt đỉnh, từng được coi là hi vọng của tông môn, nay lại bị chính những kẻ đồng môn của mình bắt giữ!

Sự im lặng kéo dài.

ẦM!!!

Hắn không muốn làm điều này! Nhưng nếu hắn không chứng minh mình tu luyện lô đỉnh… hắn sẽ c·hết!

Nàng quỳ gối trên đất, ánh mắt lạnh như băng:

Không có lô đỉnh? Không thể tu luyện!

"Ngươi dám sao?" Nàng rít lên, ánh mắt như muốn g·iết người.

Mọi người chấn động.

"Ngươi! Muốn tồn tại trong tu chân giới này, phải chứng minh ngươi đang tu luyện lô đỉnh!"

Một đệ tử Lô Đỉnh Đạo Tông cười nhạt, phất tay một cái:

Không có kiếm khí, không có ma công, không có dấu hiệu gì của sát khí.

"Các ngươi không xứng gọi là tu sĩ!"

Từ đó về sau, bất kỳ ai trong tu chân giới muốn đột phá cảnh giới… đều phải tìm lô đỉnh!

"Ngươi có thể làm lô đỉnh cho thiên kiêu của tông môn, đây là vinh hạnh!"

"Ta… ta thực sự đang tu luyện lô đỉnh!"

Khi tỉnh lại… tất cả đã trở thành con rối của Lô Đỉnh Đạo Tông.

ẦM!

Tu sĩ kia mặt tái mét, tay chân run rẩy.

Tông môn nào dám phản đối? Sẽ bị diệt môn ngay lập tức!

“Ngươi là nữ nhân, không dùng lô đỉnh tu luyện thì dùng cái gì?”

Phải chăng không ai có thể kháng cự Lô Đỉnh Đạo Tông?

Lục Thanh Nhã b·ị đ·ánh bay, máu tươi nhuộm đỏ y phục trắng.

Một đệ tử Lô Đỉnh Đạo Tông nhướng mày, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.

ẦM!

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ đệ tử nam của tông môn bỗng cảm thấy linh lực trong người chảy ngược!

Trước mặt hắn, một nữ đệ tử bị kéo ra.

“Hừm… thiết kế này có vẻ cao cấp. Hấp thu linh lực từ cả thiên địa, lẫn… đối tượng sử dụng?”

"Nữ đệ tử nào có thiên phú, bắt làm lô đỉnh, nếu chống đối… g·iết!"

Liệu nàng có thể thoát khỏi số phận này? Hay đây sẽ chỉ là một cái tên bị lãng quên trong dòng chảy lịch sử tàn khốc?"

Phải chăng đây là vận mệnh của tu chân giới?

Chỉ là… hắn không tu luyện lô đỉnh, nên hắn c·hết.

Một luồng kiếm quang sắc bén xé toạc hư không, nàng muốn tự mình trốn thoát!

Cả tông môn cười ầm lên:

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh!

Tại một tông môn nhỏ nằm sâu trong Nam Hoang, một t·hảm k·ịch đang diễn ra. (đọc tại Qidian-VP.com)

Tu sĩ nọ còn chưa kịp hét lên… thân thể hắn lập tức nổ tung, hóa thành tro bụi!

Bởi vì mệnh lệnh từ Lô Đỉnh Đạo Tông đã hạ xuống:

Nhưng…

Gió lặng. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về hắn.

Một trưởng lão khác cười nhạt:

Đưa"

“Ngươi nghĩ mình có thể chống lại Lô Đỉnh Chi Đạo?”

Tông chủ hắng giọng, ánh mắt tràn đầy suy tư:

Đại Trưởng Lão vươn tay sờ nhẹ, cảm nhận từng luồng linh lực quấn quanh:

Tu chân giới từ đây bước vào một kỷ nguyên điên cuồng, Kỷ Nguyên Lô Đỉnh!"

Lời nói vừa dứt…

Một số đệ tử nam ánh mắt lóe sáng, tham lam nhìn thiếu nữ trước mặt.

“Lô Đỉnh là thiên đạo! Các ngươi chỉ có thể thuận theo mà thôi!”

Trong phút chốc, toàn bộ nam tu của tông môn bị hút cạn linh lực!

“Ta nghe nói loại lô đỉnh mới này không đơn thuần là công cụ song tu… mà là một pháp bảo có linh trí!”

“Không thể nào! Đây là… Nghịch Chuyển Lô Đỉnh Thuật!!!”

Một trưởng lão áo tím bước ra, ánh mắt lạnh như băng.

"Các ngươi ép ta quá rồi."

Toàn trường c·hết lặng.

Nhưng… không ai để ý đến lời nàng nữa.

Lục Thanh Nhã gật đầu.

Tất cả chỉ vì một lý do: Nàng không chịu trở thành lô đỉnh!

Một vị trưởng lão bước lên, giọng điệu lạnh lùng:

Tại Đại Hoang Thần Tông, các trưởng lão đang tập trung tại đại điện, vẻ mặt nghiêm trọng. Trước mặt họ là một vật thể phát sáng lung linh, hình dạng hoàn mỹ, linh khí bốc lên như sương mù, một kiện lô đỉnh đời mới do Lô Đỉnh Đạo Tông ban phát!

Nhưng… (đọc tại Qidian-VP.com)

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 120: Bị kịch tại tu chân