Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 144: Sau sự kiện thiên đạo quỳ xuống

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 144: Sau sự kiện thiên đạo quỳ xuống


Không gian, thời gian, nhân quả…

Hắc Thủy Thú: "..."

Nhưng bỗng…

ẦM!

Một vị đại năng Hóa Thần run rẩy tiến lên.

Rồi từ tốn hỏi:

Ngay lúc ấy…

Diệp Linh nuốt nước bọt.

"Tốt. Nước nóng đâu?"

Nhưng…

Kẻ vừa quỳ xuống chính là

Mọi chuyện đã đi quá xa.

Tu chân giới đã không còn ai dám mở miệng.

Vũ trụ mới hình thành!

Diệp Linh đã không còn cảm xúc.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì.

ẦM!

"Không còn ai… không còn ai nữa…"

ẦM!

Diệp Linh: "..."

BẦU TRỜI NỔ TUNG!

Nàng lẩm bẩm:

BẦU TRỜI RUNG CHUYỂN!

Một luồng ý chí vượt trên tất cả phủ xuống.

Nàng đã quen rồi.

ẦM!

"Ta là thứ tồn tại vượt trên cả Tác Giả?"

Người đọc vẫn quỳ.

Hoa Vân nhìn ông ta, bình thản nói:

Một giọng nói vang vọng hư vô:

Lão già: "..."

"Sau sự kiện Tác Giả quỳ xuống…

Dân chúng: "..."

"Nhân loại… ngươi đến đây tìm c·hết?"

Sau sự kiện Hoa Vân dùng trà thu phục hung thú, Thanh Vân Trấn từ một nơi vô danh bỗng chốc trở thành thánh địa tu chân.

Ba tông môn ra tay mà còn thất bại?

Diệp Linh: "..."

Hoa Vân nhẹ nhàng rót trà.

Một sự thật kinh thiên động địa được xác lập:

Trấn Thanh Vân là một trấn nhỏ nằm ở rìa Nam Hoang, nơi tu chân và phàm nhân cùng sinh sống. Từ trước đến nay, nơi đây luôn yên bình…

Vũ Trụ đã giáng lâm!

Hung thú này khủng bố đến mức nào?

Hắc Thủy Thú trực tiếp quỳ xuống!

Từ nay về sau, không còn ai dám q·uấy n·hiễu Thanh Vân Trấn nữa.

TÁC GIẢ CŨNG ĐÃ QUỲ!

Bởi vì nàng biết…

Nhưng bỗng…

Nhưng ngay lúc ấy…

Bởi vì… (đọc tại Qidian-VP.com)

Diệp Linh nước mắt giàn giụa.

Một ngày sau. (đọc tại Qidian-VP.com)

Tu chân giới hoàn toàn sụp đổ!

Mọi người kinh hãi.

Nhưng bỗng…

Nhưng bỗng…

Một con cự thú khổng lồ lao ra từ bóng tối!

ẦM!

Diệp Linh: "..."

"Hoa đại nhân… xin hãy tha thứ!"

TÁC GIẢ CỦA THẾ GIỚI!

Hoa Vân đã đến.

Nàng không còn thắc mắc.

Mà nơi Hoa đại nhân uống trà…

Kết thúc."

Nơi này là nơi Hoa đại nhân uống trà.

ẦM!

"Nói."

Không ai dám nói.

Nhưng ngay giây tiếp theo…

VẠN VẬT HOÀN TOÀN KẾT THÚC!

Diệp Linh đứng sau lưng sư phụ, cố gắng không run.

ẦM!

Hoa Vân bình tĩnh đặt chén trà xuống.

Dân chúng: "..."

Diệp Linh: "..."

SỰ HIỆN HỮU TỐI CAO GIÁNG LÂM!

Lão già khóc không ra nước mắt.

Diệp Linh kinh hãi.

Một bóng người xuất hiện.

Một tia sáng xuất hiện từ hư vô.

Tin tức lan xa.

Diệp Linh run rẩy, bật khóc:

Người trong trấn kinh hãi nhìn hắn.

Bởi vì…

ẦM!

Nàng hộc máu, ngã xuống b·ất t·ỉnh."

"Trà nguội rồi."

Nhưng bỗng một người run rẩy lên tiếng:

Tại quán trà Thanh Vân.

Một giọng nói vang vọng khắp càn khôn:

Hoa Vân gật đầu.

"Tiền bối! Đừng g·iết ta!"

Chương 144: Sau sự kiện thiên đạo quỳ xuống

Chỉ có thể là thánh địa tuyệt đối!"

(Còn tiếp…)" (đọc tại Qidian-VP.com)

Ánh mắt không dao động.

Tu sĩ áo đen há hốc miệng, nhưng không nói nên lời.

Nàng lén nhìn sư phụ…

HƯ KHÔNG NỨT VỠ!

Tất cả đều tan biến!

Hoa Vân chậm rãi nâng chén trà.

Mình phủ vảy đen, bốn mắt đỏ rực, khí tức tà ác đến mức thiên địa cũng run rẩy!

Hoa Vân đặt chén trà xuống.

Tại một quán trà…

"Vậy thì làm nóng lại."

Cả một biển người đang quỳ.

Không ai dám thở mạnh.

ẦM!

ẦM!

"ĐẠO… cũng đã quỳ!"

ẦM!

Nàng chỉ có thể cúi đầu, kính cẩn hỏi:

Một bóng người đứng giữa trời cao.

Hoa Vân nhấp một ngụm trà.

Hắc Thủy Thú gầm lên:

Diệp Linh: "..."

ĐẠO xuất hiện!

Hung thú hoành hành.

Vạn vật đều sụp đổ.

Đây là chân lý.

"Chẳng lẽ… tiếp theo là Đạo?"

Một gã tu sĩ áo đen hối hả chạy vào, mặt mày tái nhợt.

"Mọi thứ khác đều phải quỳ."

"Hoa đại nhân…

Mặt đất nứt vỡ.

Nàng ngất xỉu, không còn gì để nói."

ĐÓ LÀ,

Nàng không còn hoảng loạn.

Một bóng người xuất hiện từ hư vô!

"NGƯỜI ĐỌC!"

Thời không?

Bởi vì…

"Trà nguội rồi."

"Sư phụ… bây giờ người định làm gì?"

Tại Thánh Nhân Điện.

Một lát sau, hắn thản nhiên nói:

Tình huống căng thẳng đến cực hạn.

Một tiếng rống vang lên.

Bởi vì…

"Trà nguội rồi."

Nàng rơi nước mắt.

"Tiên… tiên trưởng, chuyện gì xảy ra?"

Nhưng bỗng…

Hoa Vân đặt chén trà xuống.

Các tông môn khắp nơi đổ xô đến bái kiến.

Mọi người bàng hoàng nhìn lên.

"Ta… là ai?"

Diệp Linh: "..."

Từ chưởng môn, thái thượng trưởng lão, thậm chí có cả chân truyền đệ tử của Bạch Nhật Thánh Địa.

Một luồng ý chí vượt trên tất cả!

Hoa Vân nhấp một ngụm.

Tin tức lan ra:

Dân chúng: "..."

"Hoa đại nhân là tồn tại duy nhất."

Bởi vì đây là chân lý tuyệt đối.

"Sư phụ… người còn gì để nói không?"

Ánh mắt lạnh lẽo.

Tất cả chỉ vì một lý do

Ánh mắt hắn bình thản, không dao động.

Dù trời có sập, chỉ cần sư phụ có mặt, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.

Diệp Linh bình tĩnh nhìn sư phụ.

"Tiền bối! Xin hãy cứu lấy Thanh Vân trấn!"

Nơi đây là nơi Hoa đại nhân uống trà!

Diệp Linh lẳng lặng nhìn sư phụ.

"Chạy mau! Mau chạy đi! Đại họa sắp giáng xuống rồi!"

Một ngày sau…

Đến cả quy luật tối cao cũng đã quỳ.

"Nước nóng ở đâu?"

Bình thản nói:

Không còn gì tồn tại.

Đã nằm trong dự liệu.

Bất cứ điều gì sư phụ nói ra, đều là chân lý tuyệt đối.

Dư chấn khiến hơn trăm người vỡ nát ngay tại chỗ.

Thế giới đã kết thúc.

"Hoa đại nhân… ta đến để…"

Hắn không nói gì.

"Sau sự kiện Vũ Trụ quỳ xuống…

Một ông lão run rẩy hỏi:

Đến con hung thú cũng phải câm nín.

Chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Tuy nhiên…

Hoa Vân vẫn bình thản.

Hắn lấy chén trà ra. (đọc tại Qidian-VP.com)

Một ý chí mới trỗi dậy.

Diệp Linh rón rén quay sang sư phụ.

"Ta có nên… quỳ không?"

ẦM!

Nhưng…

ĐẠO ĐÃ QUỲ!

Tất cả đều thành kính cúi đầu.

"Hoa đại nhân không cần quỳ."

TẤT CẢ MỌI THỨ HOÀN TOÀN SỤP ĐỔ!

GRÀO!!!

Bởi vì chuyện này…

Việc quan trọng nhất vẫn là chén trà.

Áo trắng phất phơ.

Hoa Vân đặt chén trà xuống.

Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã khác.

Toàn bộ thế gian chấn động cực hạn!

Hắc Thủy Thú dùng nước bản nguyên của mình rót vào chén trà.

"…"

Không quan tâm.

ẦM!

Vì khả năng đó là quá cao!

HOA VÂN ĐÃ ĐẾN.

Thế giới mới chính thức bắt đầu."

Vậy thì còn ai có thể đứng?

"Sau khi thế giới mới bắt đầu…

Ngoài rừng Thanh Sơn.

Tất cả chỉ là chuyện nhỏ.

Dân chúng: "..."

Không dao động.

"Tiền bối! Trà nguội thì có liên quan gì đến chuyện này?"

"Không… không thể nào…"

Trong quán trà.

Diệp Linh: "..."

"Tạm được."

Tại quán trọ.

Vũ trụ run rẩy!

Một vị trưởng lão vội quỳ gối.

Nàng chỉ biết ôm đầu.

Bởi vì…

Một tia kiếm quang xuyên qua hư không, bổ đôi ngọn núi phía xa!

Không ai dám phủ nhận.

"Không cần quỳ."

"Ta đến đây… để bái kiến ngài."

Nhân quả?

Chỉ thấy Hoa Vân bình tĩnh nhấp một ngụm trà.

Thanh Vân Trấn đã được cứu.

Tin tức lan ra:

Yêu Thú Cấp Hóa Thần, Hắc Thủy Thú!

Nhẹ nhàng đáp:

Các đại năng Hóa Thần lần lượt quỳ xuống.

Mọi thứ đều do Hoa đại nhân quyết định.

Cả đại điện chấn động dữ dội.

Một giọng nói vang vọng khắp hư không:

"Hoa đại nhân! Xin nhận ta làm môn hạ!"

Tại quán trà.

Lão già run rẩy:

CẢ VŨ TRỤ CHẤN ĐỘNG!

Lão già: "..."

Diệp Linh bình tĩnh khuấy trà.

"Sư phụ, bên ngoài có rất nhiều người đang cầu kiến!"

Quy luật?

Nhưng với Hoa đại nhân…

Diệp Linh hết hồn khi nhìn ra ngoài.

Vạn giới hoàn toàn hủy diệt!

Không gian vỡ nát.

Vận mệnh của Thanh Vân trấn… sẽ đi về đâu?

Một nhóm chí tôn im lặng nhìn nhau.

Không còn nghi ngờ.

Khí tức như thần linh giáng thế.

Hoa Vân không nói gì.

Trước mặt hung thú.

Ba tông môn diệt vong.

Một lão già từ đâu lao vào quỳ rạp trước mặt Hoa Vân.

Không còn nghi ngờ. (đọc tại Qidian-VP.com)

Dân chúng Thanh Vân Trấn hoàn toàn tuyệt vọng.

Một tồn tại cuối cùng.

Nàng nhìn sư phụ, giọng nghẹn ngào:

"Vũ Trụ… cũng đã quỳ!"

"Có một con hung thú xuất hiện trong rừng Thanh Sơn… Đã có ba tông môn đến tiêu diệt, nhưng không ai trở về!"

Ngoài quán trà.

Tại cổng trấn.

ẦM!

TOÀN BỘ THỜI KHÔNG SỤP ĐỔ!

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 144: Sau sự kiện thiên đạo quỳ xuống