Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 169: Hoang mang

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 169: Hoang mang


"Không quan tâm. Ta chỉ muốn có câu trả lời."

NÓ KHÔNG MUỐN RƠI VÀO CÁI BẪY NÀY THÊM LẦN NÀO NỮA!

Trời đất rung chuyển!

Hoa Vân gật đầu:

Ngay trước mặt hắn…

Nếu "Có" vậy có nghĩa là Thiên Đạo không cần ai nhớ đến cũng vẫn tồn tại?

Trà lâu rơi vào yên tĩnh.

Diệp Linh: "…"

LẦN ĐẦU TIÊN, THIÊN ĐẠO CẢM THẤY BỊ XÚC PHẠM!

Chương 169: Hoang mang

THIÊN ĐẠO BẮT ĐẦU SUY NGHĨ NGHIÊM TÚC?

Hoa Vân bình thản nhấp một ngụm trà:

"Ừ. Dù sao cũng bắt được, không hỏi thì phí."

Thiên Đạo: "…"

Hoa Vân: "Nếu một người bị cả thiên hạ lãng quên, hắn còn tồn tại không?"

Hoa Vân bỏ chén trà xuống, nhàn nhã mỉm cười.

Nếu không trả lời…

"Ta… có nên trả lời không?"

VÀO MỘT NGÀY…

Thiên Đạo: "???"

Lần đầu tiên trong vạn cổ, Thiên Đạo rơi vào trạng thái suy tư sâu sắc.

THIÊN ĐẠO CÓ CẦN TRẢ LỜI CÂU HỎI NÀY KHÔNG?!

NÓ SẼ XÓA SỔ HOA VÂN!

Thiên Đạo muốn trả lời "Có" hoặc "Không" cho xong chuyện…

HOA VÂN NGHIÊM TÚC HỎI!

Thiên Đạo… đang trầm tư suy nghĩ?!

Một kẻ bình thường mà dám kéo Thiên Đạo xuống chỉ để hỏi một câu này sao?!

THIÊN ĐẠO RƠI VÀO TRẠNG THÁI NGHĨ QUÁ NHIỀU!

Hoa Vân quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi:

Diệp Linh: "…"

Thiên Đạo chưa kịp ra tay, thì Hoa Vân đã đứng dậy.

"Ngươi suy nghĩ xong chưa? Ta còn phải đi ngủ."

THIÊN ĐẠO RA QUYẾT ĐỊNH: PHẢI DIỆT KẺ NÀY NGAY!

"Ngươi có biết ngươi vừa làm cái gì không?!"

"Chẳng lẽ hắn không cần ta nữa?!"

"Không thể để hắn tồn tại!"

"Sư phụ… có cái gì đó đang đến gần!"

Nó có nên trả lời không?

"HẮN NGHĨ TA LÀ AI?!"

Nó đến thật!

Bỗng nhiên

Nàng há hốc miệng, không thể tin được những gì vừa xảy ra.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi…

HOA VÂN CHÍNH THỨC ĐƯA THIÊN ĐẠO VÀO THẾ KHÓ!

"Tên điên này… thật sự dám giăng bẫy bắt ta sao?!"

"Nó đến rồi à?"

Không cần g·iết Hoa Vân.

Thiên Đạo chính thức bỏ chạy!

Là Thiên Đạo, nó chưa từng phải trả lời ai cả.

"HẮN KHÔNG THÈM ĐỂ Ý TỚI TA?!"

Thiên Đạo đã quyết định!

DIỆP LINH HOÀN TOÀN CHOÁNG VÁNG!

Thiên Đạo: "..."

Sau một hồi suy nghĩ, Thiên Đạo quyết định nhượng bộ.

"Được rồi, vậy để ta suy nghĩ kỹ hơn một chút!"

Diệp Linh: "Câu gì?!"

Nếu hôm nay nó diệt Hoa Vân…

Là Thiên Đạo chí cao vô thượng, làm sao có thể b·ị b·ắt như thế này được?!

Nó lựa chọn rời đi.

Thiên Đạo: "???"

Vậy hắn có còn tồn tại không?

Hắn chỉ nhìn thẳng vào bóng dáng mơ hồ trước mặt, bình thản mở miệng.

Nó cảm nhận được một trận pháp kỳ lạ bao quanh.

Bọn họ nhìn nhau, hoảng sợ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Một kẻ phàm nhân đặt câu hỏi cho nó.

" THIÊN ĐẠO ĐÃ RƠI VÀO BẪY? HOA VÂN CHÍNH THỨC HỎI!

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của Hoa Vân…

"Cái tên này… hắn thật sự nghĩ rằng bắt Thiên Đạo là chuyện bình thường sao?!"

" THIÊN ĐẠO CHÍNH THỨC ĐƠN PHƯƠNG CHIẾN TRANH VỚI HOA VÂN!

Thiên Đạo: "…"

Trong trà lâu, không khí trở nên vô cùng quỷ dị.

Nhưng ngay khi Thiên Đạo chuẩn bị ra tay…

Là "Có" hay "Không"?!

"Hắn có thể kéo ta xuống chỉ bằng một câu hỏi!"

Hoa Vân không quan tâm đến cảm xúc của Thiên Đạo.

"Chẳng lẽ… ta thật sự bị kéo vào một cái bẫy sao?!"

"Câu trả lời không phải quá đơn giản sao?!"

"Khoan đã, ta còn chưa diệt hắn mà?!"

"HẮN ĐANG BỎ QUA TA SAO?!"

Nhưng…

Bên trong trà lâu, không gian bỗng trở nên mờ ảo. (đọc tại Qidian-VP.com)

LẦN ĐẦU TIÊN, NÓ CẢM THẤY SỢ HÃI!

"Ta chỉ có một câu hỏi."

"Tên này… hắn thật sự muốn bắt ta chỉ để khiến ta đau đầu sao?!"

Diệp Linh… vẫn đang run rẩy.

Một làn sương mù bí ẩn bao phủ toàn bộ trà lâu.

"Rất tốt… ta có chuyện muốn hỏi nó."

Nhưng… vậy bản chất của sự tồn tại là gì?

TẠI CHIỀU KHÔNG GIAN CAO NHẤT…

"Khoan đã, hắn đang nói chuyện với ta?!"

ẦM!

THIÊN ĐẠO CHÍNH THỨC RÚT LUI!

Nó cảm thấy lạnh cả đạo vận.

THIÊN ĐẠO DÁM RA TAY VỚI HOA VÂN SAO?

HẮN BỎ ĐI THẬT SAO?

"Không được! Ta phải diệt hắn!"

Thiên Đạo: "???"

Thì liệu hắn có còn tồn tại không?

Nếu một người bị cả thiên hạ lãng quên…

"HẮN BỎ ĐI TRƯỚC KHI TA KỊP DIỆT HẮN?!"

Cả vũ trụ… vẫn đang đợi câu trả lời.

Thiên Đạo: "…" (đọc tại Qidian-VP.com)

Nó không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

"Hắn… hắn muốn bắt ta chỉ để hỏi câu này sao?!"

Thiên Đạo!

"Chỉ vì câu này mà ngươi bắt ta sao?!"

Thiên Đạo vô cùng hoảng hốt.

THIÊN ĐẠO NGHE ĐƯỢC, CÀNG HOANG MANG HƠN! (đọc tại Qidian-VP.com)

Nó không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. (đọc tại Qidian-VP.com)

Các đại năng, các Thánh Nhân, các Cổ Thần…

Nhưng bây giờ…

Khi suy nghĩ kỹ, Thiên Đạo lại cảm thấy có gì đó sai sai.

Thiên Đạo: "Hắn quá nguy hiểm!"

Thiên Đạo: "…"

Nhưng sự thật là nó đang ở đây.

THIÊN ĐẠO NGHĨ RẰNG MÌNH VỪA RƠI VÀO MỘT CÁI BẪY NGU NGỐC NHẤT LỊCH SỬ?

"Ngươi suy nghĩ lâu quá. Thôi, ta tự tìm câu trả lời vậy."

Diệp Linh chứng kiến tất cả từ đầu đến cuối.

"Ngươi còn đứng đó làm gì?"

THIÊN ĐẠO, TỒN TẠI CHÍ CAO VÔ THƯỢNG, LẦN ĐẦU TIÊN RƠI VÀO CẠM BẪY!"

Nếu một người bị cả thiên hạ quên mất…

Không cần trả lời câu hỏi.

Một bóng dáng mơ hồ dần hiện ra, như một thực thể tồn tại bên ngoài thời gian.

Thiên Đạo vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Diệp Linh ngồi một bên, run rẩy nhìn sư phụ mình.

Nó chỉ vô tình suy nghĩ về câu hỏi của Hoa Vân… rồi đột nhiên xuất hiện ở đây?!

Một cỗ uy áp hùng mạnh từ Thiên Đạo bùng nổ, chấn động cả tu chân giới! (đọc tại Qidian-VP.com)

Vậy nên…

Thiên Đạo lần đầu tiên cảm thấy một câu hỏi có thể khiến nó đau đầu như vậy.

Nó bỗng nhiên cảm thấy vấn đề này không đơn giản như vậy.

"ĐÂY LÀ KHIÊU KHÍCH RÕ RÀNG!"

Đây là chuyện chưa từng có từ khi vũ trụ sinh ra!

Nhưng ngay khi Thiên Đạo chuẩn bị giáng xuống một đạo thiên lôi…

Vì câu trả lời của nó sẽ ảnh hưởng đến bản thân nó.

Thiên Đạo cảm thấy như mình sắp tẩu hỏa nhập ma.

Chỉ cần… coi như chưa từng gặp hắn!

Thiên Đạo: "…"

Diệp Linh đột nhiên cảm thấy có gì đó quái lạ.

Có khi nào Hoa Vân lại kéo nó xuống lần nữa để hỏi không?!

Nhưng ngày mai, một kẻ khác lại xuất hiện và hỏi nó câu tương tự thì sao?!

"Sư phụ… cái này… chẳng lẽ là Thiên Đạo thật sao?!"

Thiên Đạo: "…"

Hoa Vân nhấp thêm một ngụm trà, thản nhiên đáp:

Hoa Vân… vẫn đang uống trà.

Hắn rời đi.

Làm sao có thể để một phàm nhân coi thường như vậy được?!

Nhưng Hoa Vân đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Sư phụ… người thật sự bắt Thiên Đạo chỉ để hỏi câu này sao?!"

Ở một chiều không gian khác, Thiên Đạo vô tình cảm nhận được những gì Hoa Vân nói.

THIÊN ĐẠO, TỒN TẠI CHÍ CAO VÔ THƯỢNG, LẦN ĐẦU TIÊN KHÔNG BIẾT NÊN TRẢ LỜI THẾ NÀO!"

Một cỗ khí tức vô thượng len lỏi khắp nơi, khiến trời đất như ngưng đọng.

"Ừ."

Tất cả bọn họ bỗng nhiên cảm nhận được một sự biến động kỳ lạ trong Thiên Đạo.

Diệp Linh rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nó đường đường là Thiên Đạo chí cao vô thượng!

NÓ KHÔNG CẦN SUY NGHĨ NỮA!

Thiên Đạo: "..."

Hoa Vân bình tĩnh nhìn ra giữa không gian.

Thiên Đạo… vẫn đang suy nghĩ.

Trong khoảnh khắc này, Thiên Đạo chính thức đưa ra một quyết định quan trọng:

"Nếu hắn tiếp tục sống, ai biết ngày mai ta có còn là Thiên Đạo không?!"

Hoa Vân: "Nếu một người bị cả thiên hạ lãng quên, hắn còn tồn tại không?"

"Có chuyện gì mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải suy tư như vậy?!"

Hắn nhíu mày.

"PHẢI DIỆT HOA VÂN NGAY LẬP TỨC!"

Thiên Đạo vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Hoa Vân đặt chén trà xuống.

Thiên Đạo lần đầu tiên trong vạn cổ rơi vào trầm tư.

"Ngươi có biết hậu quả của việc này không?!"

Thiên Đạo bỗng nhiên rơi vào trạng thái bối rối.

Thiên Đạo cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương nghiêm trọng.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 169: Hoang mang