Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 174: Bao lâu rồi
"Nếu ngươi là người duy nhất tin rằng ta có thật… thì ta có thật không?"
Tại thế giới bên ngoài.
Không dám hỏi về hắn.
Chương 174: Bao lâu rồi
"Nhưng chỉ cần ngươi tin, ta sẽ luôn ở cạnh."
"Từ giờ trở đi, ngươi phải nhớ."
"Chúng ta phải làm sao? Nếu hắn thực sự là chân lý… thì chúng ta sẽ không còn quyền quyết định gì nữa!"
"Chỉ cần có một người, bất cứ ai tin vào ta, ta sẽ tồn tại."
Diệp Linh cảm nhận được sự thật trong từng lời hắn nói, và trong sâu thẳm, nàng biết rằng mình không thể thoát khỏi sư phụ. Hắn là chân lý mà nàng sẽ phải tin tưởng, dù thế giới này có nghi ngờ hay không.
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ hư vô
"Đừng quên, Hoa Vân là người có thể thay đổi cả thế giới, dù cho chúng ta có là ai."
Một nhóm người đang nhìn vào bóng hình của Hoa Vân qua một tấm gương cổ xưa, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Nó sẽ bảo vệ ngươi khi không có ta bên cạnh."
"Không quan trọng cái gì là thật hay giả."
Ở một nơi xa xôi. (đọc tại Qidian-VP.com)
" GIẢ VÀ THẬT
"Chỉ có thứ mà kẻ khác tin là thật."
Ánh mắt Hoa Vân sâu thẳm như vực tối vô tận.
Một luồng khí tức quen thuộc…
"Hoa Vân… liệu có thực sự tồn tại?"
"Vậy ngươi chọn gì?"
Tại một nơi khác, sâu trong bóng tối,
Không dám thậm chí nghĩ về hắn.
Vậy nên, mỗi ngày, mỗi đêm, nàng đều nhắc nhở bản thân.
Hoa Vân đứng giữa bóng tối vô tận.
Giống như hắn chưa từng tồn tại. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nàng quay đầu.
Không có dấu vết.
Hoa Vân bước lên một bước, nắm lấy tay nàng.
" NGỌN LỬA VÀ BÓNG TỐI
Trước mặt hắn…
"Ngươi có tin rằng ta có thật không?"
Diệp Linh giật mình.
Hoa Vân bước về phía nàng, mỗi bước đi như không chạm đất, lặng lẽ nhưng lại cực kỳ kiên quyết.
Hoa Vân đưa tay ra, một chiếc vòng cổ xuất hiện. Nó được làm từ một loại kim loại kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Tại một nơi không xác định.
Diệp Linh ngước mắt lên, ngơ ngác nhìn sư phụ mình.
Từ ngày đó, Diệp Linh không rời khỏi Hoa Vân nửa bước.
"Thế gian này vốn không có thật hay giả."
ẦM!
Một phiên bản khác, với nụ cười lạnh lẽo.
Diệp Linh cầm lấy vòng cổ, cảm nhận được sức mạnh vô hình từ đó.
Tất cả nhìn về phía một bóng dáng mơ hồ, người đó đang mỉm cười, nhưng ánh mắt lại đầy sát khí.
Mọi người không dám nói về hắn.
Hoa Vân gật đầu.
"Sư phụ, người định đi đâu?" (đọc tại Qidian-VP.com)
"Ta sẽ không thể ở bên ngươi mãi."
Thế giới bên ngoài đang chờ đợi Hoa Vân.
"Diệp Linh."
Những lời cuối cùng của Hoa Vân vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời thề, một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Rồi hắn mở mắt ra, không chút do dự.
"Sư phụ! Người là thật! Người đang ở đây!"
Hoa Vân không đáp.
Ở những nơi xa xôi, có những thế lực không muốn hắn tồn tại. Lũ ma quái, những kẻ đứng ngoài vòng quay của những tông môn vĩ đại, đang chuẩn bị dần dần dâng lên, như bóng tối đang vươn dài trong cõi vô cùng.
Tại một ngọn núi hoang.
"Điều đó không quan trọng."
Từ sau sự kiện tại quán rượu, không còn ai dám nghi ngờ sự tồn tại của Hoa Vân nữa.
HẮN ĐÃ NHẤP NGỤM ĐẦU TIÊN."
Diệp Linh gật đầu, nhưng ánh mắt nàng vẫn còn chút bối rối.
Không phải sợ kẻ khác tìm đến, mà sợ chính sư phụ mình biến mất.
Quay trở lại nơi Hoa Vân và Diệp Linh đang đứng.
"Sư phụ! Ta còn tưởng người đã…"
Diệp Linh ngỡ ngàng.
Khi nàng thức dậy, nhìn xung quanh…
"Ngươi đã hiểu chưa?"
Diệp Linh đứng trước sư phụ mình, ánh mắt phức tạp.
Diệp Linh cắn môi, không biết trả lời thế nào.
"Hắn đã xóa sổ Sát Đạo Tông, không có ai có thể chống lại hắn."
Nhưng Hoa Vân không cảm thấy sợ hãi. Sự thật của hắn đã được định đoạt, và nó chỉ còn một con đường duy nhất: thống trị.
"Ta đã hiểu."
Ngay cả Hoa Vân cũng không biết mình có thật hay không.
"Đây là bảo vật mà ta đã lấy được từ Thánh Nhân."
Hoa Vân đứng đó, như chưa từng rời đi.
"Thì bản thân ta có phải cũng chỉ là một lời nói dối không?"
Nhưng… có một vấn đề.
Có kẻ nhìn vào bóng tối và thì thầm
Diệp Linh siết chặt tay hắn, giọng run rẩy.
Diệp Linh mắt đỏ hoe, lao đến ôm chặt lấy hắn.
"Ta chọn tồn tại."
Hoa Vân nhẹ nhàng bước đi, để lại bóng dáng dài trong đêm, như một huyền thoại mà tất cả phải tin, dù nó có thật hay không.
"Sư phụ vẫn ở đây."
Diệp Linh đứng tại cửa, nắm chặt chiếc vòng cổ, nàng cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ trong lòng, nhưng không thể cản bước chân sư phụ. Sự thật là, nàng biết rằng dù có nguyện cầu đến đâu, cũng không thể thay đổi được sự lựa chọn của Hoa Vân.
Ngay lập tức, gió lạnh buốt, đèn tắt ngóm.
"Ngươi muốn thử không?""
Một người trong nhóm, dáng vẻ cao lớn với khuôn mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào bóng của Hoa Vân.
"Một người…? Sư phụ là người duy nhất tồn tại trong thế giới của ngươi?"
Hoa Vân không trả lời ngay lập tức. Hắn nhìn ra xa, nơi bóng tối đang bao trùm một tòa thành cổ xưa, nơi mà một thế lực ngầm đang âm mưu.
BỞI VÌ…
Hắn đi, nhưng thế giới sẽ không bao giờ quên được hắn."
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm.
"Ta đã xóa sổ Sát Đạo Tông chỉ bằng một lời nói dối."
Diệp Linh bật dậy giữa đêm.
"Sư phụ nói gì vậy?"
Nàng sợ.
Hoa Vân nhắm mắt.
Hoa Vân bước ra khỏi cánh cổng, bước đi như người dẫn lối cho sự tối tăm bao phủ thế gian. Ánh sáng quanh hắn mờ nhạt, nhưng mỗi bước chân như khiến không gian vặn vẹo, như có một sức mạnh vô hình xô đẩy vạn vật xung quanh.
" TỒN TẠI HAY KHÔNG TỒN TẠI (đọc tại Qidian-VP.com)
Không một âm thanh.
Bởi vì Hoa Vân đã nói
"Vậy thì… chúng ta chỉ còn một lựa chọn."
Là chính hắn.
Bản thể đối diện khẽ cười.
Hoa Vân khẽ mỉm cười, đôi mắt không lộ chút dao động.
Những lời này vang lên như một lời cảnh báo, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng.
"Vậy nên, từ hôm nay…"
"Chỉ cần ngươi tin, ta sẽ là tất cả."
Diệp Linh nuốt nước bọt, cảm giác như có một ngọn lửa đang cháy trong lòng nàng, một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Diệp Linh, nàng không nói gì, chỉ nắm chặt chiếc vòng cổ, hiểu rằng sư phụ sẽ không bao giờ bỏ rơi mình.
Không một hơi thở.
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn xuống hai bàn tay mình.
"Nhưng… nếu mọi thứ chỉ là một lời nói dối…"
"Nhưng… nếu một ngày nào đó không ai còn tin vào sư phụ…"
Những lời này như một sợi dây siết chặt tâm trí Diệp Linh, nhưng cũng là lý do khiến nàng cảm thấy an tâm. Nàng đã lựa chọn, và sẽ không bao giờ quay lại.
Hoa Vân khẽ cười.
"Ta sẽ trở thành chân lý." "
"Ngươi đã chấp nhận rồi sao?"
Hoa Vân đứng trước Diệp Linh, đôi mắt hắn thâm trầm, sắc bén như lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ.
"Nếu không ai tin ta có thật, ta sẽ không còn tồn tại."
" CHÂN LÝ CỦA MỘT KẺ VÔ HÌNH
"Sư phụ là thật."
Hoa Vân lặng lẽ nhìn đối phương.
Nhưng rồi một ngày…
Nàng cảm thấy có thứ gì đó.
"Hãy nhớ… Ngươi phải tin." (đọc tại Qidian-VP.com)
"Nhưng nếu có người không tin… sẽ xảy ra chuyện gì?"
"Thì liệu ta có còn tồn tại không?"
"Nếu có người không tin, họ sẽ tự biến mình thành hư vô."
Hoa Vân đã biến mất.
"Vậy sao?"
"G·i·ế·t hắn."
Mắt hắn, sắc bén và thâm trầm, không còn nhìn về phía sau nữa.
"Ta không được quên."
"Nếu một ngày nào đó, cả thế gian này đều tin rằng ta chưa từng tồn tại…"
"Sư phụ…"
Bỗng, một tiếng nói vang lên, rung chuyển không gian.
"Hắn đã xuất hiện trở lại…"
"Chỉ cần có người tin, nó sẽ là thật."
"Ta đã khiến cả tu chân giới tin rằng ta là một ‘bóng ma’ không thể tiêu diệt."
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.