Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 175: Ngọn lửa và bóng tối
Kẻ đứng đầu của "Đạo Phá Diệt" nhìn thấy những bóng dáng đồng đội của mình rơi xuống như những chiếc lá khô, lòng hắn chùng xuống.
Bóng tối dường như không thể buông tha. Những bóng hình ma quái bắt đầu xuất hiện xung quanh hắn, như thể chúng được sinh ra từ chính những sợi dây vô hình của quá khứ. Những tiếng thở gấp gáp, những tiếng cười quái dị, tất cả bắt đầu vang vọng trong không gian. Nhưng Hoa Vân chỉ cười nhẹ.
Đó là một thế lực mạnh mẽ, và lời nguyền của Hoa Vân sẽ không bao giờ bị phá vỡ.
Không thể tin nổi.
Đột nhiên, khi không gian quay cuồng, những ảo ảnh đó dần tan biến, như một tấm vải bị xé rách, mở ra một lối đi sáng chói. (đọc tại Qidian-VP.com)
Kẻ đứng đầu, một người không rõ tên tuổi, nhưng dường như có quyền năng vô hạn, đưa tay vung lên không khí, và một bức tranh đen tối hiện ra, là hình ảnh Hoa Vân đang tiến vào một thành trì cổ xưa, nơi mà những bí mật lâu đời bị c·hôn v·ùi trong đáy lòng của những người đ·ã c·hết.
Kẻ đứng đầu lại lên tiếng, giọng nói sắc lạnh như dao cắt, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.
Nhưng Hoa Vân chỉ mỉm cười. Nụ cười không hề dao động, không một chút sợ hãi.
Nhưng khi bước vào, hắn không gặp ai.
Những người xung quanh ngừng lại, những bước chân dừng lại, rồi lùi một bước, như thể bị một thứ lực lượng vô hình kéo về.
Một người khác lên tiếng, giọng đầy quyết đoán.
Mỗi từ của hắn phát ra như một lưỡi kiếm sắc bén cắt qua không khí, không cho phép ai cản đường.
Những linh hồn đã bị trói buộc, giờ đây được tự do. Họ quay lại, như một đội quân vô hình, đứng sau Hoa Vân.
"Hắn phải bị chặn đứng."
Hoa Vân không nói gì thêm. Hắn không cần phải nói.
"Ánh sáng vẫn tiếp tục cháy sáng, xuyên qua những tầng lớp bóng tối dày đặc, tạo nên một không gian lạ lùng, nơi mà mọi thứ đều bị tách biệt khỏi thực tại. Hoa Vân vẫn không ngừng bước, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía trước, nơi mà một con đường chờ đón hắn, con đường của sự vô tận. Nhưng sự tĩnh lặng này chỉ là bề ngoài.
"Sự thật là cái mà chúng ta sống trong nó. Không phải mớ hỗn độn mà các ngươi dựng lên, không phải những lời nói dối mà các ngươi đã gieo rắc."
"Ngươi không thể khống chế được tất cả!"
Bóng tối xung quanh càng trở nên dày đặc, mọi hình bóng và âm thanh dần như bị nuốt chửng. Nhưng một thứ khác lại xuất hiện, một luồng sáng đỏ rực, xuyên thẳng vào không gian. Ánh sáng này không phải của thiên đường, mà là của những linh hồn đã từng bị lãng quên.
"Ta chỉ cần những người tin vào ta."
Lối đi của hắn rõ ràng, không một bóng ma có thể làm mờ đi con đường này. Sự thật, quyền lực, và sự thống trị, ba yếu tố đó sẽ là đế chế của hắn.
"Ngươi là người sai."
Và thế giới của hắn bắt đầu thay đổi."
"Ngươi đã thắng rồi."
Một tiếng cười lạnh lùng từ Hoa Vân vang lên. Đó là tiếng cười của sự khinh miệt, của một kẻ đã vượt qua sự giới hạn của bản thân và nhìn nhận thế gian này chỉ là một mớ những mảnh ghép vô nghĩa.
Kẻ đứng đầu, với đôi mắt chớp sáng lên trong cơn giận dữ, không thể tin nổi. Những hình ảnh mà hắn từng tưởng như vĩnh viễn được giữ kín trong lòng đất, nay lại bùng phát trở lại, dưới bàn tay của Hoa Vân.
"Chỉ là ảo giác.
Hoa Vân đứng đó, ánh mắt sâu thẳm không để lộ chút cảm xúc.
Một không gian u tối, nơi mà mọi thứ đều chìm trong bóng tối tăm tối, nơi mà tất cả những gì tồn tại chỉ là sự rỗng tuếch của những linh hồn đã khuất. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không một ai có thể đứng vững.
Với mỗi bước chân, Hoa Vân tiếp tục đi, không dừng lại, không ngoái lại nhìn. Những bóng dáng trong quá khứ, những lời nói dối, tất cả giờ chỉ là bụi bặm trên con đường mà hắn đã chọn. Hoa Vân là kẻ không thể bị ngăn cản, không thể bị thách thức.
Ngày hôm sau, khi những người này chuẩn bị ra tay, Hoa Vân đã có mặt ở chính trung tâm của mọi âm mưu.
Vô Tận Đạo buông tay, và sự bóng tối quanh hắn vỡ vụn.
"Tất cả những gì ngươi dựng lên chỉ là bức tranh vẽ, và ta chỉ cần một nét vẽ cuối cùng để phá vỡ nó."
Một cơn gió thổi qua, và những bóng dáng âm u bắt đầu hiện ra. Họ, những kẻ mang tên "Đạo Phá Diệt" bước ra từ bóng tối, như những con quái vật đã thức tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Bỗng chốc, không khí dường như dãn ra, vặn vẹo, rồi khựng lại như thể bị đè nén bởi một sức mạnh vô hình.
Nơi này, là nơi vương quốc của bóng tối và sự lừa dối tụ họp. Nơi mà quyền lực được trao cho những kẻ mạnh nhất và người yếu phải cúi đầu chấp nhận số phận của mình.
"Ngươi sai rồi."
"Ta đã quay lại để lấy những gì thuộc về ta." (đọc tại Qidian-VP.com)
Chương 175: Ngọn lửa và bóng tối
Vô Tận Đạo không thể hiểu nổi. Sao mọi thứ lại tan vỡ chỉ trong một khoảnh khắc như vậy?
"Không, ta không cần thay đổi thế giới."
"Hoa Vân đã trở lại."
"Hoa Vân, ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi có thể thay đổi thế giới này?"
"CƠN BÃO DẦN ĐẾN
Tất cả đều đang chờ đợi, giương mắt nhìn vào một hình bóng không có gì ngoài sự im lặng.
Lời nói đầy thách thức vang lên.
Hoa Vân không cần dùng đến sức mạnh, bởi vì chính sự hiện diện của hắn đã là đủ để xóa bỏ tất cả những gì không thuộc về chân lý. (đọc tại Qidian-VP.com)
Bóng tối bao trùm mọi ngóc ngách, và những lời đồn về sự trở lại của Hoa Vân ngày càng vang dội.
Và thế giới này… sẽ phải công nhận sự hiện diện của hắn."
Hoa Vân mỉm cười, nụ cười lạnh lùng và không chút cảm xúc.
"Ngươi đã sai. Cái mà ta muốn không phải là sự thay đổi, mà là sự công nhận."
Ngay lập tức, không gian bao quanh Hoa Vân biến đổi, từng ngọn lửa ảo tưởng bắt đầu bao trùm hắn. Những ảo ảnh của quá khứ và tương lai lướt qua mắt hắn như những cơn sóng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hoa Vân không hề quay lại, hắn chỉ đứng lặng yên trong bóng tối, ánh mắt sáng như sao trời, nhưng lại lạnh lùng, không chút cảm xúc. Hắn đứng đó, như một biểu tượng của sự cứng rắn, kiên định trong con đường mà mình đã chọn.
Hắn lại bước đi, mỗi bước chân vang lên như tiếng chuông, từng nhịp điệu hòa vào không gian. Khi hắn đi qua, tất cả những kẻ từng thách thức hắn đều ngã gục. Không có máu, không có thét gào. Chỉ là sự im lặng, như thể họ chưa từng tồn tại.
"Hoa Vân không phải là người mà chúng ta có thể coi thường."
Trong một lâu đài huyền bí, bóng dáng một người bước ra từ bóng tối, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm.
"Chúng ta không thể để hắn tự do nữa."
Vô Tận Đạo tiến lên, đôi tay hắn vung ra, nhưng không phải là một đòn t·ấn c·ông, mà là một chiêu thức che đậy sự thật.
Lời nói của kẻ đứng đầu, tên "Vô Tận Đạo" vang lên như một lời rít qua kẽ răng.
Cơn bão này chỉ mới bắt đầu, và không ai có thể ngăn cản nó.
Hoa Vân, với khí chất của một chân lý bất diệt, bước qua từng kẻ. Và mỗi kẻ, một khi tiếp xúc với hắn, đều cảm nhận được một thứ cảm giác lạnh lẽo, như thể chính bản thân họ đang bị biến mất khỏi hiện thực này.
Hoa Vân không hề di chuyển, nhưng chính những linh hồn đó, những lực lượng đã từng bị dìm xuống dưới bóng tối, đang bắt đầu thức tỉnh.
Hoa Vân không trả lời, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào kẻ đối diện, ánh mắt như xuyên thấu mọi vật.
"Ngươi là một kẻ tồi tệ."
Hoa Vân đứng thẳng người, tay đưa lên không trung.
"Ngươi tưởng rằng chỉ với đôi tay này, ngươi có thể xóa bỏ tất cả những gì chúng ta đã dựng lên?"
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.