Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 183: Tuyệt cảnh, không thể thoát

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 183: Tuyệt cảnh, không thể thoát


Trong nháy mắt, hắn biến mất vào hư không.

"Mật lệnh hoàn thành."

Ngay sau đó…

"Vậy là suốt ba trăm năm qua… ta chỉ cần đá một viên đá???"

Hoa Vân bình tĩnh đáp:

"Ai dám xông vào địa bàn của ta!"

VÀ KẾT CỤC…

Diệp Linh: "………………"

"TU LA THÁNH QUÂN BIẾN MẤT!"

Hồn ma: "……"

"AI DÁM THỨC TỈNH TA???" (đọc tại Qidian-VP.com)

Diệp Linh run giọng:

"Ta không nhìn nó, nó không nhìn ta."

Diệp Linh hít sâu:

Hoa Vân gật đầu:

Diệp Linh run giọng:

"Chuyện gì xảy ra vậy???"

Hoa Vân bình tĩnh gật đầu:

ẦM!!!

Hoa Vân gật đầu:

"Nhưng ta là một ác linh! Ta chuyên ăn thịt tu sĩ!"

Trong lúc Hoa Vân bình tĩnh dựng thêm một cái lều, Diệp Linh vô tình chạm vào một tảng đá…

Hồn ma: "……"

VÀ KẾT QUẢ?

KẾT CỤC KỲ LẠ

Diệp Linh cẩn trọng nhìn quanh:

"Đôi khi, sự thật còn đáng sợ hơn cả c·ái c·hết."

Hoa Vân điềm nhiên đáp:

Hoa Vân bước vào con đường tối tăm sau cánh cửa đá.

Diệp Linh: "SƯ PHỤ, NGƯỜI ĐỊNH ĐỊNH CƯ Ở ĐÂY LUÔN MÀ PHẢI KHÔNG?!"

Một giọng nói rợn người vang lên từ sâu trong cốc:

Hoa Vân bình tĩnh đáp:

Diệp Linh mừng rỡ:

Diệp Linh: "SƯ PHỤ, NGƯỜI NÓI CÂU ĐÓ NGHE KHÔNG ỔN CHÚT NÀO!"

Lão giả khóc không ra nước mắt, quỳ sụp xuống.

Diệp Linh: "……"

"Ừ."

Tu La Thánh Quân bước lên, từng bước chấn động không gian.

Hoa Vân bình tĩnh sửa lại vạt áo:

Nơi này, được gọi là Hắc Cốc, một vùng đất bị nguyền rủa trong tu chân giới.

"Vậy là suốt ba trăm năm qua, ta không ra ngoài được chỉ vì… một con ma bị r·ối l·oạn tâm lý???"

ẦM!

Hoa Vân gật đầu:

Hoa Vân nghiêm túc đáp:

Lão giả méo mặt:

Trong phút chốc, tin tức lan đi khắp nơi.

Lão giả: "……"

"Sư phụ! Cái cốc này sắp sập rồi! Chúng ta phải đi thôi!"

Diệp Linh mặt tái mét:

Diệp Linh: "……"

Hoa Vân bình tĩnh:

Bầu trời đen kịt. Không khí tràn ngập sát khí.

Hắn vươn tay, khí tức Hóa Thần đỉnh phong bùng nổ.

Hoa Vân bình thản:

Một chưởng đánh xuống, cả đất trời chấn động.

Và lúc này, Hoa Vân đang đứng giữa trung tâm của nó.

Tu La Thánh Quân đổ mồ hôi lạnh, cả thân thể bắt đầu run rẩy.

Oán khí tiêu tán.

Nó gào thét:

Một luồng ánh sáng bùng lên.

"Không… Không thể nào! Chủ nhân đ·ã c·hết từ mười vạn năm trước!"

"THÌ RA… BẤY LÂU NAY… TA CHƯA BAO GIỜ THẬT SỰ MUỐN HẠI AI?!"

"Cũng đúng. Nhưng đó không phải lỗi của ta.

Một tu sĩ mặc hắc bào hít sâu:

Lão giả: "……"

ĐẠI NẠN ĐẾN GẦN

"…Ta phải đi tìm chủ nhân!!!"

Hoa Vân đưa tay vào ngực áo, lấy ra một phong thư khác.

THẤT BẠI NGAY TỪ ĐẦU

Tu La Thánh Quân: "Vậy thì c·hết đi."

Hoa Vân bình tĩnh:

"Sư phụ… mật thư lần này nói gì vậy?"

MỘT MẬT LỆNH KHÔNG THỂ LƯỜNG TRƯỚC

Mặt hắn tái mét.

" HẮC CỐC TU CHÂN, TUYỆT CẢNH VÔ LỐI

Hoa Vân bình thản:

CẢ TU CHÂN GIỚI CHẤN ĐỘNG

Hoa Vân bình tĩnh mở thư.

Diệp Linh + Lão giả: "……"

Hồn ma bối rối.

ẦM!

Diệp Linh hốt hoảng:

Một tảng đá khổng lồ rơi xuống ngay sau lưng họ.

"Ta chỉ giúp nó nhìn nhận lại bản thân."

Hoa Vân gật đầu:

Cả tu chân giới bàng hoàng.

Bóng dáng hồn ma từ từ trở nên trong suốt, rồi biến mất.

Diệp Linh: "…… Sư phụ, người làm gì vậy?"

Một cánh cửa khác hiện ra trước mắt.

Hoa Vân bước ra từ đ·ống đ·ổ n·át, phủi bụi trên tay áo.

"Chỉ cần đặt tín vật xuống là xong?"

"Vậy chứng tỏ ngươi không thật sự muốn ăn."

Và giữa lúc thiên hạ còn đang hỗn loạn, thì tại một góc nhỏ

Hắc Cốc từng là một trong những tuyệt địa của tu chân giới, nhưng giờ đây, sau khi Tu La Thánh Quân biến mất, cả vùng đất run rẩy.

Lão giả: "………………" (đọc tại Qidian-VP.com)

"Sư phụ, đó là hồn ma! Chúng ta phải cẩn thận!"

Con đường tối tăm trở nên sáng sủa.

Hoa Vân chậm rãi gật đầu:

Lão giả: "……" (đọc tại Qidian-VP.com)

Một cánh cửa đá mở ra, để lộ một con đường.

Hồn ma: "…"

Hoa Vân gật đầu, sau đó… quay mặt đi, giả vờ như không thấy.

ẦM!!!

"Các ngươi có muốn trở thành nô lệ của ta không?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Từ xa, vô số tu sĩ quan sát từ ngoài Hắc Cốc, ai nấy đều kinh hãi.

Hoa Vân xem qua bản đồ, gật đầu:

"Sư phụ… chúng ta… thoát rồi?"

Lão giả: "………………"

"Chỉ cần không để tâm, vấn đề tự khắc biến mất."

TRÊN MỘT NGỌN ĐỒI

ẦM!!!

Hoa Vân nhìn quanh một lúc, khẽ gật đầu:

"Chỉ có một khả năng… Có kẻ đã chọc vào phong ấn của Tu La Cốc!"

Trong phong thư, chỉ có một dòng chữ đơn giản.

Tu La Thánh Quân run rẩy lùi lại:

"Bổn quân bị phong ấn mười vạn năm… ai là kẻ thả ta?"

Từ trong bóng tối, một thân ảnh khổng lồ xuất hiện.

"Vậy sao ngươi chưa ăn?"

Hoa Vân gật đầu.

HỒN MA KHÓ HIỂU

"Các ngươi là ai?"

"Là ai làm???"

"Ngươi không đánh ta, ta không đánh ngươi."

Hoa Vân liếc nhìn vật trong tay, thản nhiên đáp:

"Khoan đã… thật ra ta cũng không biết tại sao chưa ăn…"

Và rồi hắn… bước đi rất từ tốn.

"SƯ PHỤ, NGƯỜI VỪA MỞ PHONG ẤN CỦA THỨ GÌ ĐÓ TRONG HẮC CỐC SAO???"

"Chắc là chìa khóa phong ấn gì đó."

Hắn mặc chiến giáp đỏ như máu, mái tóc dài bay loạn trong cuồng phong.

"Sư phụ… vậy là xong?"

Diệp Linh: "……"

Diệp Linh: "SƯ PHỤ! MAU CHẠY!!!"

Chương 183: Tuyệt cảnh, không thể thoát

"Sư phụ, có vẻ chỗ này có oán khí rất nặng."

Tu La Thánh Quân nhận lấy, mở ra đọc.

KẺ THỨC TỈNH, TU LA THÁNH QUÂN

Diệp Linh: "……"

Ầm! Một cơn gió lạnh thổi qua.

"Đúng vậy."

Giữa không gian tối tăm, một bóng đen mờ ảo hiện ra.

Diệp Linh thở hồng hộc:

"Sư phụ… tín vật này rốt cuộc là cái gì vậy???"

"Có vẻ vậy."

"Được rồi, tiếp tục hành trình thôi."

NỘI DUNG PHONG THƯ

"Đó là điều ngươi tưởng." (đọc tại Qidian-VP.com)

"Bình tĩnh. Chạy nhanh dễ vấp té."

Diệp Linh há hốc mồm:

"Không sao, theo kinh nghiệm của ta, chỉ cần không nhìn, không để ý, thì nó sẽ không tồn tại."

THỜI GIAN KHÔNG CÒN NHIỀU

Vách đá nứt toác, mặt đất sụp xuống, từng dòng linh khí hỗn loạn bùng nổ, như thể toàn bộ nơi này đang tự hủy diệt!

Khắp nơi, từng dòng linh lực đổ sụp, từng luồng quang mang đỏ rực nổ tung giữa không trung.

Diệp Linh nhìn cảnh tượng khó hiểu này, cảm giác sư phụ nàng… có chút kỳ quặc.

Diệp Linh: "…Người chỉ đưa cho hắn một phong thư, vậy mà hắn tự hủy diệt sự tồn tại của mình???"

Không ai biết ai đã gây ra chuyện này.

Rất… từ… tốn.

"Nhìn mặt tích cực, ít nhất ông cũng sống lâu hơn."

TÌNH CỜ PHÁT HIỆN…

Đôi mắt hắn, là địa ngục.

Diệp Linh: "……"

GIẢI QUYẾT NHƯ THẾ NÀO?

Hoa Vân bình tĩnh đứng lên, phủi bụi:

HỒN MA BẮT ĐẦU SUY NGHĨ

" HỒN MA OÁN KHÍ TRONG TUYỆT CẢNH

Diệp Linh chớp mắt:

"Vậy chỉ cần tìm lối ra theo bản đồ này!"

"Chủ nhân của ngươi vẫn còn sống."

Hồn ma: "……"

Nhưng đúng lúc này

"Nếu ngài ấy còn sống… thì ta…"

Một khi bước vào, chỉ có hai lựa chọn: c·hết hoặc mạnh hơn.

Vụt!

"AI LÀ KẺ ĐỨNG SAU VIỆC NÀY???"

"Ngươi… ngươi không sợ ta sao?"

HỒN MA XUẤT HIỆN

ẦM!!!

Hồn ma trầm tư một lúc, rồi gào thét:

Mặt đất nứt toác, vô số hắc quang bùng nổ.

"Không muốn."

"Rất tốt… Bây giờ ta sẽ đánh dấu thêm chỗ cắm trại."

"Ừ."

" TÀN KÍCH SAU CÙNG, TU LA CỐC TAN BIẾN

"Mật lệnh: Đưa tín vật này vào trung tâm Hắc Cốc, không được chậm trễ."

Hồn ma có chút hoang mang:

Diệp Linh: "……"

Diệp Linh: "SƯ PHỤ, CÁCH HÀNH XỬ CỦA NGƯỜI RỐT CUỘC LÀ LOẠI ĐẠO LÝ GÌ VẬY???"

Lão giả há hốc mồm:

Hoa Vân bình tĩnh đưa phong thư cho Tu La Thánh Quân.

MỘT PHÁT NGỘ ĐẠO

Khí tức của hắn… sụp đổ.

Hoa Vân vỗ vai lão, an ủi:

"Sư phụ, ta nghĩ chúng ta vừa phạm sai lầm rồi."

"Sư phụ, đánh không lại! Chúng ta làm sao bây giờ???"

"HẮC CỐC SỤP ĐỔ!"

"Hắc Cốc đang… sụp đổ sao???"

"Nhưng… nhưng… chúng ta vừa phá hủy cả một vùng đất!!!"

Diệp Linh: "…… Sư phụ, người vừa độ hóa một ác linh mà không làm gì hết???"

Diệp Linh há hốc mồm:

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 183: Tuyệt cảnh, không thể thoát