Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 193: Minh Chủ chính đạo

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 193: Minh Chủ chính đạo


Chính đạo và ma đạo bước vào thời kỳ hòa bình chưa từng có.

Hoa Vân ngồi trên ghế Minh Chủ, tay cầm tách trà, chậm rãi nói:

“Thế này cũng tốt.”

Tên ma đầu cắn răng: “…Tốt cái rắm! Ta chỉ muốn làm Ma Tôn, không muốn làm quan thanh liêm!!”"

Tên ma đầu ngồi trong đại điện, nhìn đống văn thư chồng chất trước mặt, đầu óc quay cuồng.

Hắn đường đường là Ma Tôn, kẻ từng làm cả tu chân giới run sợ, vậy mà bây giờ…

Mỗi ngày duyệt tấu chương.

Xét duyệt ngân sách.

Phê duyệt chính sách hỗ trợ ma tu hoàn lương.

Báo cáo thu hoạch vụ mùa.


Tên ma đầu hít sâu một hơi, nghiến răng nói:

“Hoa Vân!! Ngươi hại ta thảm quá mà!!”

Tại đại điện Minh Chủ.

Hoa Vân đang nhàn nhã uống trà thì một trưởng lão bước vào, cung kính nói:

“Minh Chủ, Ma Tôn gửi thư.”

Hoa Vân nhướng mày: “Ồ? Hắn lại than phiền gì nữa?”

Trưởng lão ho nhẹ, mở thư đọc:

“Hoa Vân! Ngươi có âm mưu gì? Vì sao từ khi ngươi làm Minh Chủ, ta lại trở thành ‘Lãnh Chúa Chính Đạo’? Ta muốn làm Ma Tôn, không muốn làm quan thanh liêm!”

Hoa Vân gật gù: “À, hắn quen với cuộc sống an nhàn rồi.”

Trưởng lão do dự hỏi: “Vậy chúng ta có nên để hắn quay lại làm Ma Tôn không?”

Hoa Vân cười nhạt: “Không cần, cứ từ từ tăng bổng lộc, thêm vài mỹ nữ, đảm bảo hắn không bao giờ muốn quay lại làm Ma Tôn nữa.”

Ba tháng sau.

Tên ma đầu nhìn cung điện nguy nga, mỹ nữ vây quanh, rượu ngon đầy bàn, linh thạch chất đống, trầm mặc rất lâu.

Hắn nhớ lại năm xưa, khi còn là Ma Tôn, suốt ngày bôn ba, đánh nhau sống c·hết, ăn không đủ, ngủ không yên.

Giờ thì sao?

Không cần đánh nhau.

Không ai muốn phản bội.

Hàng tháng còn được Minh Chủ chính đạo cấp thêm ngân sách.

Tên ma đầu trầm ngâm một lúc, sau đó thở dài, lầm bầm:

“…Thế này cũng tốt.”

Ba năm sau.

Tu chân giới chính thức bước vào thời kỳ thái bình thịnh thế chưa từng có.

Ma đạo vẫn tồn tại, nhưng không còn c·ướp b·óc.

Chính đạo vẫn mạnh mẽ, nhưng không còn n·ội c·hiến.

Tất cả tông môn đều phát triển, tài nguyên dồi dào, ai ai cũng có lợi.

Hoa Vân ngồi trên ghế Minh Chủ, uống trà, nhìn bầu trời xanh thẳm, chậm rãi nói:

“Thế này cũng tốt.”

Tên ma đầu ngồi trong cung điện, cầm chén rượu, trầm mặc rất lâu.

Hắn nhớ lại năm đó, hắn muốn xưng bá thiên hạ, nhưng giờ…

Hắn không còn động lực nữa.

“Xưng bá để làm gì? Hiện tại ta đã có tất cả rồi.”

Hắn nâng ly, thở dài:

“…Hoa Vân, ngươi thắng rồi.” "

Từ một Ma Tôn khát máu, tên ma đầu giờ đây trở thành một vị lãnh chúa gương mẫu, mỗi ngày xem xét tấu chương, ban hành chính sách, thậm chí còn tham dự các hội nghị chính đạo.

Tu chân giới bước vào thời kỳ hòa bình hiếm có.

Nhưng rồi, một biến cố xảy ra.

Một ngày nọ, trong cung điện của Ma Tôn.

Tên ma đầu đang duyệt tấu chương thì thuộc hạ hớt hải chạy vào.

“Đại nhân! Đại sự không hay!”

Tên ma đầu nhíu mày: “Chuyện gì?”

Thuộc hạ mặt tái mét, đưa ra một phong thư:

“Có một kẻ khác xưng là Ma Tôn! Đang tập hợp ma tu, chuẩn bị phát động c·hiến t·ranh!”

Tên ma đầu: “???”

Hắn lập tức đọc thư, càng đọc sắc mặt càng đen:

“Chính đạo mục ruỗng! Ma đạo bị kiểm soát! Tu chân giới cần một Ma Tôn chân chính để quét sạch tất cả!”

“Ta, Huyết Ma Tôn, sẽ tái lập trật tự, chinh phục thiên hạ!”

Tên ma đầu: “…Mẹ nó, ta còn chưa c·hết mà đã có kẻ muốn đoạt vị?”

Tại đại điện Minh Chủ.

Hoa Vân cầm thư của Huyết Ma Tôn, nhàn nhã uống trà, rồi quay sang trưởng lão chính đạo.

“Sao? Các ngươi thấy thế nào?”

Trưởng lão lo lắng: “Minh Chủ, nếu Huyết Ma Tôn khởi sự, chính đạo và ma đạo đều sẽ hỗn loạn! Chúng ta có nên lập tức tiêu diệt hắn không?”

Hoa Vân mỉm cười: “Không cần vội.”

Trưởng lão kinh ngạc: “Không cần?”

Hoa Vân lắc đầu: “Cứ để hắn làm loạn một chút. Tên ma đầu cũ chắc chắn sẽ không ngồi yên.”

Trong cung điện Ma Tôn.

Tên ma đầu mặt tối sầm, đập bàn:

“Khốn kiếp! Ta khổ sở gây dựng lãnh địa, chưa kịp hưởng thụ, lại có kẻ muốn đoạt ngôi Ma Tôn của ta?!”

Thuộc hạ dè dặt hỏi: “Đại nhân, vậy chúng ta có nên… đánh hắn không?”

Tên ma đầu hít sâu một hơi, rồi nghiến răng:

“Tất nhiên! Lão tử là Ma Tôn chính quy, không phải thứ hàng giả kia!”

Ba tháng sau.

Tu chân giới chấn động.

Ma đạo đại chiến!

Tên ma đầu đem quân tiêu diệt Huyết Ma Tôn, quét sạch phe phái chống đối, một lần nữa củng cố vị thế của mình.

Nhưng điều kỳ lạ là…

Sau khi chiến thắng, hắn không tuyên chiến với chính đạo.

Thay vào đó, hắn gửi một phong thư đến Minh Chủ Hoa Vân:

“Ta đã dẹp loạn. Nhưng lần sau, đừng để chuyện này xảy ra nữa.”

Hoa Vân cười nhạt, thầm nghĩ:

“Ngươi tưởng ta không cố ý để hắn xuất hiện sao?”

Từ đó về sau, cứ mỗi khi ma đạo có dấu hiệu suy yếu, một “Ma Tôn mới” lại bất ngờ xuất hiện, đòi lật đổ tất cả.

Kết quả, tên ma đầu cũ lại ra tay, quét sạch phản loạn, ngày càng ổn định địa vị của mình.

Dần dần, hắn cũng không nhận ra rằng…

Hắn từ một Ma Tôn chinh chiến, đã trở thành kẻ bảo vệ trật tự của tu chân giới.

Mười năm sau.

Tu chân giới thái bình.

Chính đạo hưng thịnh.

Ma đạo ổn định.

Tên ma đầu nhìn bầu trời, tay cầm ly rượu, lòng đầy cảm khái.

Hắn không còn là Ma Tôn năm xưa, cũng chẳng còn là kẻ chinh phạt.

Giờ đây, hắn là trụ cột của tu chân giới.

Hắn nâng ly, thở dài:

“…Hoa Vân, rốt cuộc ai mới là ma đầu?”"

Tên ma đầu đã chấp nhận sự thật.

Hắn không còn là Ma Tôn chinh chiến năm xưa, không còn dẫn quân tàn sát, không còn giương cờ phản loạn.

Hắn bây giờ…

Là lãnh chúa của một thế lực ma đạo ổn định.

Là người bảo vệ trật tự giữa chính đạo và ma đạo.

Là “đối tác chiến lược” của Minh Chủ chính đạo Hoa Vân.

Mỗi khi có một kẻ xưng Ma Tôn nổi lên, hắn liền đem quân đi dẹp.

Mỗi khi có mâu thuẫn giữa chính đạo và ma đạo, hắn lại là người đứng ra hòa giải.

Thậm chí, mỗi năm còn cử đại diện tham gia hội nghị chính đạo, bàn chuyện “phát triển bền vững” của tu chân giới.

…Tên Ma Tôn của năm xưa, rốt cuộc đã thành cái gì vậy?

Một ngày nọ, tại cung điện của Ma Tôn.

Thuộc hạ hớt hải chạy vào:

“Đại nhân! Chuyện lớn rồi! Minh Chủ Hoa Vân… m·ất t·ích!”

Tên ma đầu suýt làm rơi ly rượu: “Cái gì?!”

Hắn lập tức triệu tập toàn bộ cao thủ, điều tra mọi dấu vết.

Ba ngày sau.

Một phong thư bí ẩn được gửi đến.

Nội du·ng t·hư rất ngắn:

“Nếu Minh Chủ Hoa Vân không quay về, tu chân giới sẽ loạn.”

Tên ma đầu siết chặt lá thư, sát khí ngập trời.

Hắn nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra trong mười năm qua.

Hoa Vân, kẻ đã biến hắn từ một Ma Tôn chém g·iết thành một “lãnh chúa hợp pháp” kẻ đã dẫn dắt tu chân giới vào thời kỳ thái bình, kẻ mà dù hắn có ghét cũng không thể phủ nhận…

Là người quan trọng nhất trong cục diện này.

Nếu Hoa Vân thật sự m·ất t·ích, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Tên ma đầu siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói:

“Tập hợp q·uân đ·ội. Ta muốn biết kẻ nào dám động đến hắn!”

Ba tháng sau.

Tu chân giới chấn động.

Lần đầu tiên trong lịch sử, Ma Đạo phát động đại chiến… để cứu Minh Chủ chính đạo!

Tên ma đầu dẫn quân t·ấn c·ông khắp nơi, truy tìm tung tích của Hoa Vân.

Cuối cùng, sau vô số cuộc chiến, hắn cũng tìm ra được tung tích của Minh Chủ.

Tại một khu vực bí ẩn.

Hoa Vân bị giam cầm trong một trận pháp phức tạp.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 193: Minh Chủ chính đạo