Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 194: Tìm cho ta
“Ngươi muốn đối đầu chính đạo, ta lại để ngươi trở thành trụ cột của tu chân giới.”
Hắn chính là Hoa Vân.
Ở một nơi khác, Hoa Vân cũng nhấp một ngụm trà, mỉm cười nhàn nhã.
Hắn không còn là Ma Tôn.
Chương 194: Tìm cho ta
Hoa Vân, Minh Chủ chính đạo, đột nhiên tuyên bố thoái vị!
Ma đạo không còn hoành hành, chính đạo cũng không còn thanh trừng. Mọi tông môn đều sống trong cảnh “hòa bình” nhưng ai cũng biết, hòa bình này đến từ nỗi sợ hãi.
Tên ma đầu vẫn ngồi trên vị trí của mình.
Hắn lặng lẽ ngồi trên ngai vàng, nhìn xuống thiên hạ.
Hắn hiểu rồi.
Tên ma đầu gằn giọng: “Nói.”
Chính đạo xôn xao, ma đạo chấn động, toàn bộ tu chân giới đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn không muốn thừa nhận, nhưng hắn biết…
Một tháng sau.
“Hoa Vân, ta thật sự là Ma Tôn, hay chỉ là một con cờ của ngươi?”
“Ngươi đang làm cái gì vậy?”
Tại Ma Cung.
Hoa Vân nhàn nhã uống trà: “Hỏi đi.”
Nhưng hắn biết rõ…
“Ngươi là Ma Tôn.”
Không có chính đạo hay ma đạo, chỉ có một trật tự tuyệt đối dưới sự cai trị của Ma Tôn.
Hắn hiểu rằng…
Sau trận chiến cứu Minh Chủ, tên ma đầu lặng lẽ trở về lãnh địa.
Hoa Vân: “…”
“Năm xưa, ngươi muốn xưng bá thiên hạ, nhưng ta lại khiến ngươi ổn định lãnh địa.”
“Ngươi nói đúng. Ta chưa bao giờ là Minh Chủ.”
Tên ma đầu khoanh tay, lạnh lùng nhìn Hoa Vân: (đọc tại Qidian-VP.com)
Trong một đêm yên tĩnh, hắn nâng ly rượu, lẩm bẩm:
Hoa Vân ung dung đáp: “Bởi vì ta không còn cần thiết nữa.”
Hắn là trụ cột.
“Ngươi là trụ cột của thời đại này.”
Tên ma đầu dẫn quân xông vào, sát khí bùng nổ:
Hoa Vân bình thản đáp:
“Thả hắn ra, ta cho các ngươi c·hết toàn thây.”
“Đến cuối cùng, ngươi đã tự bước vào con đường này, chứ không phải ta ép ngươi.”
Hắn trầm mặc suốt ba ngày, không nói câu nào.
Từ đó về sau, ai ai cũng biết…
Tên ma đầu siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy phức tạp.
ẦM!!
Nhưng rồi…
Hắn không còn là Minh Chủ, không còn quyền lực, không còn vướng bận.
Ngay lúc đó, một t·iếng n·ổ kinh thiên động địa vang lên.
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Hoa Vân lại nói tiếp:
Mười năm sau, hắn vẫn là Ma Tôn… nhưng không thể rời đi.
Trận pháp vỡ nát, ánh sáng ngập trời.
Không có Hoa Vân, ma đạo vẫn không thể b·ạo l·oạn, vì hắn đã quen với việc duy trì trật tự.
Quả nhiên, chưa đến một tuần sau, một bóng đen xuất hiện trước mặt hắn.
Thuộc hạ lo lắng hỏi:
“Chẳng phải ngươi đã quen với việc bảo vệ trật tự rồi sao?”
Hoa Vân chậm rãi đặt chén trà xuống, mỉm cười:
Không biết từ khi nào, hắn đã trở thành kẻ đứng trên tất cả.
“Các ngươi thật sự nghĩ rằng bắt ta thì có thể làm loạn tu chân giới sao?”
Hắn bị bỏ lại một mình.
Mỗi ngày, hắn chỉ uống trà, ngắm mây, nghe chuyện thiên hạ từ những kẻ qua đường.
“Mẹ nó… Ngươi tính toán thật giỏi.”
Hắn ung dung uống trà, nhìn kẻ b·ắt c·óc mình, mỉm cười:
“Ta chưa bao giờ là chính đạo.” "
Bởi vì bây giờ, cả tu chân giới đều nằm trong tay hắn.
“Ta là Ma Tôn, vậy mà phải bảo vệ Minh Chủ chính đạo?”
Cùng lúc đó, tại Ma Cung.
Hắn hiểu rằng thế giới này không cần một Ma Tôn, mà cần một kẻ giữ vững trật tự.
Hắn cảm thấy…
Hắn thở dài, đặt chén trà xuống, lẩm bẩm:
“Một kẻ từng là Minh Chủ chính đạo, đã biến mất ba năm nay.”
“…Nhưng nếu ngươi rời đi, tu chân giới sẽ sụp đổ.”
Tên ma đầu gằn giọng: “Không còn cần thiết? Ngươi có biết chính đạo đang hỗn loạn không?”
Tên ma đầu siết chặt nắm đấm, sát khí bùng nổ:
“Hoa Vân… Ta không biết ngươi là chính đạo hay ma đạo nữa.”
Nhưng bây giờ, hắn không còn khao khát chinh chiến như xưa.
Chỉ còn một kẻ bảo hộ cho Minh Chủ chính đạo mà thôi. "
Một ngày nọ, trong đại điện của Minh Chủ.
Một biến cố bất ngờ xảy ra.
Ở một nơi xa, Hoa Vân cũng nhấp một ngụm trà, nhàn nhã nói:
Có gì đó không đúng.
“Ai?”
Tên ma đầu đứng trên bậc thềm cao nhất, nhìn xuống hàng ngàn thuộc hạ đang quỳ lạy dưới chân mình. (đọc tại Qidian-VP.com)
Cuối cùng, trận chiến kết thúc.
“Nghe nói Ma Tôn đang tìm kiếm một người.”
“Mười năm qua, rốt cuộc ta là gì?”
“Đại nhân, ngài ổn chứ?”
Ba ngày sau.
Trong đêm tối, hắn cười khẽ một tiếng, nâng ly rượu, lẩm bẩm:
Trưởng lão chính đạo xung quanh đều căng thẳng, lén rút pháp bảo.
Không có Hoa Vân, chính đạo vẫn không thể làm loạn, vì hắn đã quen với việc kiểm soát.
“Ta thoái vị.”
Hoa Vân nhàn nhã ngồi dưới một gốc cây, uống trà, ngắm mây.
Tên ma đầu đứng trước mặt Hoa Vân, nhìn hắn chằm chằm, trầm giọng nói:
Tên ma đầu cứng họng.
Hoa Vân nhìn hắn, mỉm cười nhàn nhã: (đọc tại Qidian-VP.com)
Tên ma đầu đứng lặng trong đại điện.
“Tên này lại muốn gì nữa?”
Tại một ngọn núi hoang.
Tên ma đầu quay trở lại Ma Cung, không còn truy tìm Hoa Vân nữa.
Không có Hoa Vân. Không có Minh Chủ. Không có bất kỳ ai ngoài hắn.
Bởi vì…
“Người thật sự thống trị tu chân giới… là ngươi.”
Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng.
“Vậy nếu ta muốn rút khỏi tất cả, ngươi có ngăn ta không?”
Tại một quán trà nhỏ ở Bắc Hoang.
Hoa Vân lắc đầu: “Không, ngươi nhầm rồi.”
“Ta có tính toán gì đâu? Ta chỉ muốn uống trà thôi mà.”"
Nhưng Hoa Vân chỉ mỉm cười, bình tĩnh nói:
Tên ma đầu cười lạnh: “Vậy thì ta…”
“Ngươi muốn biết sự thật?”
Hắn mới là người quyết định tất cả.
Tên ma đầu: “…”
Tên ma đầu: “…Mẹ nó, ta từ Ma Tôn thành hộ vệ của ngươi từ lúc nào vậy?”
Hoa Vân được giải cứu.
Tên ma đầu hít sâu, chậm rãi nói:
Nhưng giờ đây, hắn không còn mâu thuẫn nữa.
Hoa Vân xoay người, ánh mắt thâm sâu:
Là kẻ không thể rời đi.
Bất cứ kẻ nào dám p·há h·oại trật tự này, sẽ c·hết.
Tên ma đầu siết chặt nắm đấm, cả người run rẩy.
Sau khi thoái ẩn, hắn không còn vướng bận chuyện tu chân giới nữa.
Mười năm trước, hắn là Ma Tôn, muốn phá hủy thế giới. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hoa Vân thản nhiên: “Không phải ngươi đang kiểm soát sao?” (đọc tại Qidian-VP.com)
“Không.”
Lần đầu tiên sau mười năm, hắn cảm thấy…
Tu chân giới thái bình.
Nhưng rồi một hôm, có một tin tức khiến hắn không khỏi nhướng mày.
“Tìm Hoa Vân cho ta.
Hoa Vân đứng dậy, chắp tay sau lưng, nhìn bầu trời ngoài đại điện, chậm rãi nói:
Tên ma đầu: “…”
“Mười năm qua, ngươi không còn là Ma Tôn nữa.”
Hoa Vân mỉm cười, thản nhiên đáp:
Tên ma đầu siết chặt nắm đấm: “Ma Tôn cái quái gì? Một kẻ chỉ biết duy trì trật tự? Một hộ vệ của chính đạo?”
Ma Đạo không còn một Ma Tôn.
Tên ma đầu ngồi trên ngai vàng, ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nhìn xuống thuộc hạ.
Hắn cười lạnh:
“Ta có một câu hỏi.”
Tên ma đầu sẽ không để yên.
Hắn vẫn là Ma Tôn.
“Ta là kẻ đứng đầu ma đạo, vậy mà cả tu chân giới gọi ta là hộ vệ của Hoa Vân?”
Ba tháng sau.
“Hoa Vân nói rằng hắn đã hoàn thành sứ mệnh, từ nay về sau sẽ không còn nhúng tay vào bất cứ chuyện gì nữa.”
Tin tức chấn động tu chân giới lan truyền khắp nơi:
Hoa Vân đặt chén trà xuống, mỉm cười:
Hoa Vân nhìn thẳng vào hắn, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sắc bén:
Hoa Vân nói đúng.
Kẻ b·ắt c·óc cười lạnh: “Không phải sao? Không có ngươi, chính đạo và ma đạo sẽ rơi vào hỗn loạn.”
Ba năm sau.
Tên ma đầu lập tức phái người điều tra, nhưng câu trả lời nhận được chỉ có một:
Tên ma đầu nhíu mày: “Tại sao?”
“Ngươi muốn làm Ma Tôn, ta lại để ngươi thành lãnh chúa.”
“Ngươi còn dám m·ất t·ích lần nữa không?”
Tu chân giới tiếp tục thái bình.
Hắn nhận ra…
Một người đàn ông mặc áo vải thô sơ, gương mặt hiền lành, đang ngồi uống trà.
“Nếu ngươi rời đi, tất cả sẽ sụp đổ.”
Tên ma đầu trực tiếp bước vào, nhìn thẳng vào Hoa Vân, trầm giọng nói:
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.