Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 26: Thập đại tông môn

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 26: Thập đại tông môn


Bởi vì trong lòng hắn, câu hỏi ấy đã ăn sâu, không thể nào xóa bỏ.

Gió nổi lên, mảnh giấy trong tay hắn rời ra, cuốn bay vào không trung.

Nữ tu áo trắng quát lớn:

"Từ nay, tu chân giới chỉ có một đạo duy nhất."

Nhưng giữa hàng ngũ đông đảo ấy, một nam tử trẻ tuổi vẫn im lặng. Hắn cúi đầu, bàn tay nắm chặt như đang che giấu điều gì.

Vọng Nhân Vô Thượng đang viết lại lịch sử.

Một nụ cười mơ hồ hiện lên trên khuôn mặt hắn.

"Thiên đạo không thể bị chất vấn sao?"

Ánh mắt các trưởng lão chợt trở nên lạnh lẽo. Một vị vung tay, quát lớn:

Lần này, hắn không cần đến mảnh giấy nữa.

Thiên Hạ Định Nghĩa Lại

Không ai kinh ngạc.

Tu sĩ trẻ tuổi kia run lên, trong mắt lóe lên hào quang, như vừa nhìn thấy một con đường mới.

Nữ tu áo trắng cắn môi, nhưng cuối cùng cũng không thể chống lại quy tắc của thế giới.

Giả Đạo Tông định nghĩa lại thế giới!

"Bẩm Trưởng lão! Chính đạo tụ họp, đang kéo quân tới tiêu diệt chúng ta!"

"Tu luyện để làm gì?"

Trong điện, vô số tu sĩ khác cũng lâm vào trầm tư.

Hắn nhìn xuống phía dưới núi. Đệ tử Vân Kiếm Tông, những người từng ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao tu chân giới, nay sắc mặt trống rỗng, ánh mắt mờ mịt, như những kẻ đã đánh mất linh hồn.

Trên bậc thang cao nhất, một lão giả khoác áo bào trắng, ánh mắt thâm sâu như biển cả, tay cầm một quyển sách cũ kỹ. Hắn nhẹ nhàng mở miệng: (đọc tại Qidian-VP.com)

"Hạt giống hoài nghi… cuối cùng cũng đã nảy mầm."

Nhưng đúng lúc đó, một đệ tử hấp tấp chạy vào, mặt mày tái mét:

Một kẻ khác cũng thì thầm:

Hắn từng kính ngưỡng thiên đạo, từng tin rằng tu luyện là con đường dẫn đến chân lý. Nhưng giờ đây, mỗi lần tu hành, hắn lại nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu:

Một đạo kiếm khí giáng xuống, sát phạt vô tình, đánh thẳng vào những kẻ vừa lên tiếng. Máu bắn tung tóe, t·hi t·hể ngã xuống lạnh lẽo.

Giữa quảng trường rộng lớn của Hạo Thiên Tông, vô số đệ tử quỳ rạp. Bên trên, một lão giả râu tóc bạc trắng đứng sừng sững, kiếm ý tỏa ra như biển cả, áp chế toàn bộ kẻ dưới.

Một tu sĩ trẻ tuổi hưng phấn: "Nếu quy tắc là giả, vậy thì ta muốn nghịch chuyển sinh tử, có thể không?"

Bởi vì bọn họ đều đã quen với những lời này.

Bầu trời vặn vẹo. Đại địa rung chuyển.

Nhưng rồi, giữa một biển im lặng ấy, một tiếng cười nhẹ vang lên.

Và lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy mình không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa.

Ầm!

Hắn nhìn lên bầu trời âm u.

Trên đó chỉ có một câu duy nhất:

Cả tu chân giới chấn động!

“Chúng ta là ai…? Minh Huyền Thánh Địa là gì…?”

Giả Đạo Tông Thiên Địa Tái Lập

Lão giả cười nhạt: "Nếu ngươi khiến mọi người tin rằng sinh tử có thể nghịch chuyển, vậy thì có thể." (đọc tại Qidian-VP.com)

Ầm!

Cả đại điện rung chuyển. Các đại năng ngồi trong chính điện bỗng cảm thấy một cỗ lực lượng vô hình đang xé toạc căn cơ của bọn họ.

Đệ tử trẻ tuổi kia trân trối nhìn những đồng môn bị g·iết. Một cảm giác sợ hãi tràn ngập trong lòng hắn.

"Chư vị, đạo lý thiên hạ vốn không có thật."

Bất Động Thần Tôn của La Sát Cung hừ lạnh:

“Vọng Nhân Vô Thượng vừa tuyên bố, thiên hạ xưa nay chỉ có Nhất Đạo Tông, chưa từng có cái gọi là Thập Đại Tông Môn! Và… và tất cả tu sĩ đều tin là thật!”

Hắn cúi đầu, bàn tay run rẩy.

Hắn cười.

“Hôm nay chúng ta tập hợp ở đây, không phải để cúi đầu trước cơn sóng giả đạo! Mà là để chứng minh chân lý không thể bị xóa bỏ!”

Ngoài đại điện, mây đen ùn ùn kéo đến.

“Có phải… chúng ta chưa từng tự hỏi?”

Một tông môn cường đại hàng vạn đệ tử lập tức hình thành, mang danh Đệ Nhất Thiên Đạo.

Nụ cười khô khốc, như thể hắn vừa chứng kiến một chuyện cực kỳ hoang đường.

Ầm!

"Tông môn không cần kẻ yếu lòng."

Lẽ nào bọn họ sợ hãi đến mức chỉ một câu hỏi cũng không thể tồn tại sao?

“Không! Chúng ta tồn tại! Chúng ta vẫn ở đây!”

Gió thổi mạnh, cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc.

Vọng Nhân Vô Thượng cười nhạt, giơ tay chỉ thẳng vào hắn:

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một đệ tử lao vào, mặt mày tái mét, quỳ sụp xuống, giọng run rẩy: (đọc tại Qidian-VP.com)

Cả quảng trường chấn động.

Những đệ tử khác mở to mắt, lòng dậy lên những cơn sóng ngầm.

Hắn nhắm mắt, bàn tay khẽ vuốt qua từng trang giấy.

Hắn phất tay.

Trên cao, vị trưởng lão thu kiếm vào vỏ, ánh mắt âm trầm.

Một trưởng lão nhíu mày. "Ngươi cười cái gì?"

Năm đó, Giả Đạo Tông xuất thế, thiên hạ dậy sóng.

Lời vừa dứt, thanh kiếm trong tay vị kiếm tu tan thành tro bụi. Kiếm ý quanh người hắn lập tức sụp đổ, linh căn bị xoá sạch, tu vi Kim Đan lập tức rớt xuống phàm nhân!

Mà vì hắn nhận ra—họ chưa bao giờ được phép đặt câu hỏi.

Hạt Giống Hoài Nghi

"Và nó chính là… Giả Đạo Tông."

Không phải vì c·ái c·hết.

Lão vung tay, một luồng chân nguyên hóa thành chưởng lực, giáng thẳng xuống đệ tử kia.

Những pho tượng tổ sư sụp đổ. Các ngọn núi linh mạch biến mất. Điện thờ nghìn năm hóa thành tro bụi.

Lời tuyên thệ vừa dứt, tiếng hô vang dội khắp núi rừng.

Không phải bị g·iết, mà là chưa từng tồn tại ngay từ đầu.

Hắn vung tay.

Một câu hỏi đơn giản, nhưng từ lúc đọc được nó, hắn không còn yên giấc.

"Nhưng nếu bọn họ không còn tồn tại... thì thiên hạ này, ai định nghĩa đúng sai?"

“Chúng ta… chưa từng tồn tại?”

Trên đỉnh Thiên Đô Sơn, một lão giả khoác đạo bào trắng, đứng giữa trời cao mà cười ha hả. Hắn chính là Vọng Nhân Vô Thượng, tông chủ Giả Đạo Tông, kẻ tự xưng là Thiên Hạ Đệ Nhất Chân Nhân.

Bên dưới, giữa hàng ngũ đệ tử, một giọng nói khe khẽ vang lên.

Dưới chân núi, vô số tu sĩ quần hùng nhìn nhau, có kẻ phẫn nộ, có kẻ hoang mang.

Nhưng khi cát bụi tan đi, tất cả mọi người đều chấn động.

Tất cả tư liệu về Thập Đại Tông Môn trong cổ tịch biến mất. Những truyền thuyết, danh vọng ngàn năm bỗng chốc trở thành hư ảo. Đệ tử bên ngoài đã quên mất bọn họ từng là tông môn mạnh nhất. Ngay cả chính họ cũng thấy ký ức mơ hồ, như thể từ trước đến nay, thứ gọi là “Thập Đại Tông Môn” vốn chưa từng tồn tại!

Nhưng các đệ tử xung quanh nàng đã bắt đầu hoài nghi. Một vài người hoảng hốt:

"Nếu bọn họ tin rằng chúng ta là tà, thì chúng ta là tà. Nếu bọn họ tin rằng chúng ta là chính, thì chúng ta là chính."

“Bẩm chư vị đại nhân! Chúng ta… chúng ta không còn là Thập Đại Tông Môn nữa!”

Nhưng ngay sau đó, một đệ tử khác bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt ngờ vực:

Bọn họ đều là những kẻ kinh nghiệm đầy mình, chiến lực tuyệt luân, nhưng ngay lúc này, một nỗi bất an không thể lý giải len lỏi vào tâm khảm.

Là nam tử trẻ tuổi kia.

Hắn đưa mắt nhìn thiên địa, nhẹ nhàng nói:

Chưởng môn Vân Kiếm Tông Tô Vô Tuyết gằn giọng:

Hắn đưa mắt nhìn theo…

“Nếu Giả Đạo là tà, vì sao bọn chúng không s·ợ c·hết?”

“Không! Không thể nào! Đây là loại tà thuật gì?” Hắn thất thần, toàn thân run rẩy.

Chưởng môn Tô Vô Tuyết nhắm mắt, hít sâu một hơi. Hắn cảm nhận rõ ràng thần hồn của mình đang dao động, tu vi từng chút một mơ hồ. Không phải hắn b·ị đ·ánh trọng thương, mà là đạo lý của thế giới đang thay đổi.

Trên người hắn, không có một v·ết t·hương.

"Ta nói ngươi không phải kiếm tu, từ giờ ngươi không còn là kiếm tu!"

Trước chính điện Thiên Kiếm Tông, một vị trưởng lão toàn thân run rẩy, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn:

Tại Thánh Địa Minh Huyền, một nữ tu áo trắng đứng trên đài cao, ánh mắt sắc bén:

Tiếng quát của nàng như một tia sáng xuyên qua bóng tối. Các tu sĩ Minh Huyền Thánh Địa gật đầu, trong lòng kiên định hơn.

"Không có cái gọi là Minh Huyền Thánh Địa."

Ngày hôm nay, Hạo Thiên Tông sẽ phát động đại chiến, tiêu diệt tất cả dấu vết của Giả Đạo. Nhưng…

Bên trên, trưởng lão Giả Đạo Tông chỉ khẽ cười.

Lời này vừa rơi xuống, toàn bộ điện đường vẫn tĩnh lặng như cũ.

"Hà… ha… ha ha ha…"

Vọng Nhân Vô Thượng đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống đại địa.

Và ngay khoảnh khắc đó, bọn họ biến mất.

Bởi vì trong nhận thức của thiên hạ, Vân Kiếm Tông chưa từng tồn tại. (đọc tại Qidian-VP.com)

Trong một tòa cổ điện hùng vĩ, vô số tu sĩ quỳ sát đất, đầu cúi thấp, thành kính lắng nghe giọng nói vang vọng từ trên cao.

Vọng Nhân Vô Thượng chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:

Hắn mỉm cười.

Đại chiến sắp bùng nổ.

Một giọng nói vang lên khắp không gian: (đọc tại Qidian-VP.com)

“Tất cả im miệng!”

Không ai thấy được, trong lòng bàn tay hắn, một mảnh giấy cũ kỹ được giấu kín.

Khói bụi bốc lên.

Nam tử trẻ tuổi ấy… vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Những lời này như m·ũi d·ao đâm thẳng vào lòng đám đệ tử còn lại. Không ai phản bác. Không ai dám phản bác.

Xác c·hết còn chưa kịp lạnh, ánh mắt bọn họ vẫn còn lưu giữ sự ngờ vực, sự kinh hoàng khi bị chính tông môn mà mình tận trung tận hiếu hạ sát.

Trời đổ cơn mưa rào, từng hạt mưa lạnh buốt rơi xuống đất, nhưng không ai để tâm.

Những lời thì thầm như con sâu nhỏ, nhanh chóng lan tràn trong đám đông.

“Hết thảy đều do ta định nghĩa.”

Nàng cũng đang tan biến.

Một dãy núi hùng vĩ xuất hiện. Một đại lục mới sinh ra.

"Nhưng ngay cả một câu hỏi cũng không thể tồn tại… thì các ngươi có thực sự tin tưởng vào đạo của mình không?"

Một kiếm tu áo xanh bước ra, lạnh lùng nói:

“Cái gì tồn tại, cái gì không tất cả là do ta nói.”

Hắn lật quyển sách cũ kỹ trong tay, nhẹ giọng nói:

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đã không còn sợ hãi.

Nàng nhìn xuống tay mình, thấy cơ thể đang dần trong suốt…

Nhưng không ai dám lên tiếng nữa.

Từ nơi xa, một bóng người bí ẩn đang đứng lặng lẽ nhìn.

“Thứ tà thuyết này nếu không trấn áp, e rằng tu chân giới đại loạn.”

“Không phải ta làm. Chính ngươi đã hoài nghi, chính ngươi đã không tin vào kiếm đạo. Nếu ngươi không tin, thì nó không tồn tại.”

"Chúng sinh các ngươi đều bị trói buộc bởi nhân quả, bởi đạo lý của cổ nhân! Nhưng hôm nay, ta tuyên bố, nhân quả chỉ là trò cười, đạo lý chỉ là xiềng xích! Kẻ nào dám không tin vào lời ta?"

Gió gào thét, cuốn mảnh giấy bay xa. Nhưng nam tử trẻ tuổi không nhận ra rằng, trong khoảnh khắc hắn nhìn theo nó, một tia chấn động đã xuất hiện trong ánh mắt của vài vị trưởng lão trên đài cao.

Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua.

Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ chậm rãi gật đầu, thở dài: "Đạo pháp, công pháp, thiên đạo... tất cả chỉ là những quy tắc do người đời dựng lên."

Không ai biết giọng nói ấy xuất phát từ đâu.

“Giả Đạo Tông là đại họa thiên hạ! Hôm nay chư vị tụ họp, chính là để diệt trừ tận gốc tà thuyết hoang đường của bọn chúng!”

Ầm!

Trưởng lão giận dữ, quát lớn: "Ngông cuồng! Đến lúc này mà còn dám hoài nghi?!"

“Lời dạy của tông môn chúng ta, thực sự là chân lý sao?”

“Ngươi nói cái gì?”

Chương 26: Thập đại tông môn

Không ai phản bác.

Hắn cắn chặt môi.

“Lão thất phu, ngươi nói vậy là muốn chống lại thiên đạo?”

“Hắn có thể thay đổi nhân quả, xóa bỏ tu vi chỉ bằng một câu nói. Kẻ này không thể để yên!”

Ầm!

"Các ngươi bảo Giả Đạo là tà thuyết, là hoang đường, cần phải diệt trừ tận gốc." Hắn chậm rãi nói, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng từng chữ như một mũi kim cắm thẳng vào lòng người.

Một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại như sấm sét giáng xuống trong lòng mọi người.

"Nếu thiên đạo là vĩnh hằng, vì sao kẻ phản nghịch vẫn có thể tồn tại?"

Tại Giả Đạo Tông, trên Thiên Đô Sơn.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 26: Thập đại tông môn