Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 27: Ký ức
Ở một nơi nào đó, một người vừa nhớ lại được tông môn cũ của mình, nhưng trước khi kịp phản kháng
Hắn quên mất mình là ai, từ đâu đến, đã từng tu luyện bao lâu.
Tu sĩ kia sững người. Rõ ràng hắn vừa mới nhắc đến Hư Không Chân Nhân, một tuyệt thế cường giả, nhưng... cái tên này sao lại trống rỗng trong trí nhớ?
Nhưng giờ đây, không còn ai nhớ rõ điều đó nữa.
Quên đi những gì từng thuộc về mình.
Bọn họ đã quên hết quá khứ.
"Bẩm chưởng môn! Chúng ta đã tìm thấy kẻ còn nhớ về những tông môn cũ!"
"Xóa đi."
“Ngươi sai rồi. Ngươi chưa từng là trưởng lão của Thiên Kiếm Tông.”
Và tất cả những gì đã từng tồn tại, sẽ chưa từng tồn tại ngay từ đầu.
"Không có mặt trời, không có thiên địa, không có quá khứ. Chỉ có Giả Đạo."
Tại trung tâm thế giới, trên Thiên Đô Sơn.
"Giả Đạo? Đó là gì?"
Lão giả trợn mắt, mở miệng định phản bác, nhưng trong khoảnh khắc đó
Những ký ức về tông môn cũ, về sư phụ, về con đường tu luyện dần dần bị thay thế.
Khi hắn mở ra, dòng chữ đầu tiên hiện lên:
Không ai nhớ.
Cả đội tiếp tục đi tìm kiếm, mà không nhận ra số lượng người trong đội đang ngày một ít dần.
Thiên Hạ Chỉ Còn Một
Nhưng theo thời gian, ánh mắt hắn dần trống rỗng.
"Thiên đạo sao? Cái gọi là thiên đạo rốt cuộc có tồn tại không?"
Sau khi câu nói ấy vang lên, toàn bộ thiên địa run rẩy.
Bọn họ chỉ nhớ một điều duy nhất: Giả Đạo là tất cả.
Hắn giơ tay, ngữ khí bình thản:
Bên cạnh hắn, một thanh niên mặc áo bào xanh lạnh nhạt lên tiếng:
"Ngươi nói ai?"
Cả người tu sĩ dần dần trong suốt, như thể hắn chưa từng tồn tại ngay từ đầu.
Môn chủ lẩm bẩm:
Một tu sĩ bị trói chặt, bị ép phải nghe bài kinh.
Thiên Đạo Cũng Quên Chính Mình
Nhưng không một ai xuất hiện.
Hắn đã quên.
"Ngươi lại nghĩ linh tinh rồi. Làm gì có ai tên Hư Không Chân Nhân chứ?"
Mà là nó chưa từng tồn tại ngay từ đầu.
Hắn chỉ còn biết một điều duy nhất:
Khi một tu sĩ vô tình nhấc lên một tấm bảng hiệu cũ, hắn chợt thấy bên dưới có một hàng chữ mờ nhạt:
Không phải bị che khuất.
"Vì sao… ta nhớ rõ nơi này từng có một mặt trời?"
Hắn quay đầu lại, hoảng hốt.
Tại một nơi nào đó, một đệ tử hoảng hốt nhìn lên bầu trời.
Một ngày nọ, một giọng nói kỳ bí vang lên giữa thiên địa: (đọc tại Qidian-VP.com)
Không có trận chiến.
Ban đầu, hắn gào thét:
Thiên đạo? Đó là gì?
Các tông môn quay trở về như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một tông môn cổ xưa quyết định chống lại Giả Đạo. Các trưởng lão hội tụ, mười vạn đệ tử giương kiếm, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử.
"Ngươi là ai?"
Không có máu đổ. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Đây chính là quy tắc.”
Thanh niên áo bào xanh khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
Trí nhớ của lão bị sửa đổi.
Ngay khi hắn đọc được câu này, tất cả ký ức về bản thân bị xóa sạch.
Bài Kinh Vọng Thiên Tẩy Não Hoàn Toàn
Các tông môn khắp thiên hạ tụ họp tại một đại hội. Ngày đầu tiên, tất cả đều bàn luận sôi nổi về một kẻ địch bí ẩn, về một đại họa sắp giáng xuống.
Bọn họ quay về tông môn, tiếp tục tu hành, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không có kẻ địch.
"Ta sẽ không khuất phục! Ta sẽ không quên đi bản thân mình!"
Vọng Nhân Vô Thượng sẽ là thiên hạ đệ nhất, duy ngã độc tôn.
Từ đó về sau, bất cứ ai ngẩng đầu nhìn trời, trong đầu bọn họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
"Không! Ta chắc chắn! Ta nhớ rõ đã từng có một mặt trời"
Quán trà yên tĩnh.
"Phải rồi... sao ta lại nghĩ đến một thứ không tồn tại chứ? Làm gì có mặt trời…"
“Chỉ có Giả Đạo Tông.”
Hắn lẩm bẩm:
Chỉ có một thanh niên áo đen lạnh lùng đứng dậy, khẽ lẩm bẩm:
Giả Đạo là con đường duy nhất.
Đột nhiên, có người trong nhóm bỗng dưng biến mất mà không ai hay biết.
Giả Đạo Tông sẽ là tông môn duy nhất.
Các tu sĩ khắp nơi lập tức cảm nhận được một cỗ uy áp khủng bố.
Ngay khi câu hỏi này vang lên, thiên địa bỗng dưng rung chuyển.
"Không thể nào… rõ ràng chúng ta đang đối đầu với Giả Đạo…"
“Ta… ta nhớ rõ ràng ta từng là trưởng lão của Thiên Kiếm Tông… nhưng vì sao… không ai còn nhớ?”
Hắn đưa tay ôm đầu, cảm giác một mảnh ký ức đã bị tước đoạt mà không thể phản kháng.
Trên đỉnh Thiên Đô Sơn, trước thềm đại điện Giả Đạo Tông.
"Chúng ta đã từng tồn tại."
Hắn quỳ rạp xuống, nước mắt giàn giụa:
Bên cạnh hắn, bằng hữu thở dài, vỗ vai hắn:
Hàng vạn tu sĩ cúi đầu, trong mắt không còn do dự.
Và rồi thiên địa trở lại tĩnh lặng, như thể chưa từng có ai hỏi câu đó ngay từ đầu.
Một lão giả run rẩy cầm chén trà, giọng nói khản đặc:
Không ai biết.
Bầu trời đột nhiên trở nên trống rỗng, không còn ánh sáng, không còn nhật nguyệt, không còn khí tức của đạo vận.
Thanh niên áo đen thu tay lại, nhẹ giọng:
"Ngươi nhớ sai rồi."
Vọng Nhân Vô Thượng đứng yên lặng nhìn xuống hàng ngàn hàng vạn đệ tử quỳ bái.
Nhưng đến ngày thứ hai, không ai còn nhớ chính xác họ đang bàn về điều gì. (đọc tại Qidian-VP.com)
Cuộc Chiến Không Có Đối Thủ
Một đệ tử đứng dậy, giọng đầy quyết tâm:
Nhưng vào khoảnh khắc bọn họ xông lên, toàn bộ kẻ thù đã biến mất.
Một tu sĩ tìm thấy một quyển sách cổ trong một tàn tích.
Vọng Nhân Vô Thượng đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống vô số tu sĩ quỳ lạy dưới chân.
Vọng Nhân Vô Thượng mỉm cười.
Một ngày nọ, có kẻ ngẩng đầu lên trời, cười lớn:
Và đại hội đó, chưa từng tồn tại ngay từ đầu.
Đại Hội Tông Môn Không Ai Nhớ Vì Sao Hội Này Tổ Chức
Chương 27: Ký ức
“Không có Thiên Kiếm Tông. Không có bất cứ tông môn nào.”
Chỉ một câu nói, thiên địa run rẩy.
Hắn ngơ ngác lẩm bẩm:
Không phải b·ị đ·ánh bại. (đọc tại Qidian-VP.com)
Thành Phố Không Người
Một đội tu sĩ lạc vào một tòa thành kỳ lạ. Nơi này có nhà cửa, có đường phố, có chợ búa, nhưng không có lấy một bóng người.
Nhưng một đệ tử bên cạnh hắn đã khẽ cau mày:
Ký Ức Biến Mất, Người Cũng Biến Mất
Chưa kịp nói hết câu, ánh mắt hắn bỗng trở nên trống rỗng.
“Ta… ta đã sai… ta chỉ là một phàm nhân.”
Đến ngày thứ tư, đại hội bỗng tan rã.
Thiên Hạ Không Còn Gì Ngoài Giả Đạo
Vọng Nhân Vô Thượng khẽ mỉm cười. (đọc tại Qidian-VP.com)
Tất cả ký ức về mặt trời biến mất.
Vào một ngày nào đó, khi toàn bộ thế giới chỉ còn nhớ đến Giả Đạo.
Bất cứ ai nghi ngờ Giả Đạo sẽ bị đưa vào Vọng Thiên Điện, nơi có một bài kinh vang vọng bất tận.
Thay vào đó, trong tâm trí hắn, bầu trời từ trước đến nay luôn là màu xám tro.
Trong tâm trí bọn họ bây giờ, chỉ còn một niềm tin duy nhấtGiả Đạo Tông là đệ nhất thiên hạ.
Ngày thứ ba, mọi người bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Mở sách ra và đọc tiếp.
Thay vào đó, lão bỗng nhớ rằng mình cả đời chỉ là một tiểu nhị trong quán trà, không biết tu hành, không có thân phận gì cả.
Trước mắt bọn họ chỉ là một ngọn núi trống không, hoàn toàn yên lặng.
Những tông môn từng tồn tại ngàn năm, những thánh địa bất diệt, những gia tộc tu chân từng hùng bá một phươngtất cả lập tức trở thành hư vô.
Mỗi người ở đây, đều từng là thiên kiêu của những tông môn cường đại. Đều từng có ký ức, từng có lịch sử, từng có thân phận.
Có kẻ hét lên: "Là ai?! Rốt cuộc người là ai?!"
"Thiên hạ này có ai mạnh hơn ta?"
Nhưng không có ai trả lời.
Vị Đại Năng Không Tồn Tại
Bọn họ cảm nhận được hơi thở của sự sống, thậm chí thức ăn trong các quán trọ còn nóng hổi.
Ký ức về Thiên Kiếm Tông trong đầu lão… biến mất.
Bí Điển Không Người Đọc
Hắn run rẩy lẩm bẩm: "Không… ta vừa mới nhớ rõ mà…"
Một tu sĩ đang nói chuyện với bằng hữu của mình về một vị đại năng đã từng tồn tại. Nhưng ngay sau khi nhắc đến cái tên ấy, đồng bạn của hắn bỗng lộ vẻ hoang mang:
Mà là chưa từng tồn tại ngay từ đầu.
Chân trời vốn rực sáng ánh dương quang. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn lại một màu xám tro, như thể ánh sáng của thiên đạo đã bị bôi xóa.
Hắn quỳ xuống, giọng run rẩy:
Hắn không cần nói gì cả.
Thiên Đô Sơn sẽ là ngọn núi duy nhất.
Không phải bị hủy diệt.
Không phải bị hủy diệt.
Dù sở hữu thực lực chấn động thiên địa, dù từng tung hoành vô địch, nhưng nếu thiên hạ không ai nhớ đến hắn, vậy thì hắn còn tồn tại hay không?
Và đến khi hắn đứng dậy rời khỏi Vọng Thiên Điện, hắn chỉ còn biết một điều duy nhất:
Một giây sau, toàn bộ ký ức về cuộc khởi nghĩa biến mất.
“Các ngươi vốn dĩ chưa từng là người của những tông môn kia. Các ngươi từ trước đến nay luôn là đệ tử của Giả Đạo Tông.”
"Ta đã sai… xin được giác ngộ Giả Đạo."
Tại một góc tối của thế giới, trong một quán trà cũ kỹ.
Ngay khi câu nói này vang lên, một điều khủng kh·iếp đã xảy ra.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.