Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 28: Ngọn đèn lồng

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 28: Ngọn đèn lồng


Nhưng khi mở trang cuối cùng, chỉ có một dòng chữ duy nhất:

Không khí bỗng nhiên trở nên yên lặng.

Ngay cả chính hắn, cũng không chắc mình có từng c·hết hay không.

Chỉ còn lại hư vô.

Nhân Gian Đại Hội Không Một Ai Biết Mình Đến Đây Để Làm Gì

Mọi thứ trở nên vô danh.

Một môn phái cổ xưa sở hữu một quyển kinh thư ghi chép về toàn bộ lịch sử tu chân giới.

"Vậy rốt cuộc có đại hội không?"

"Kết thúc rồi." Giọng hắn bình thản vang lên.

Sông núi không còn là sông núi.

Bọn họ trao đổi những lời vô nghĩa, đưa ra những quyết định không có thực, rồi cuối cùng đứng dậy, rời đi.

“Không! Ta đã thấy tận mắt! Một tông môn hùng mạnh bị xóa sổ, không còn ai nhớ đến! Ta thề, ngày hôm qua ta vẫn còn giao đấu với trưởng lão của bọn họ, nhưng hôm nay ta hỏi lại… chẳng ai biết tông môn đó từng tồn tại!”

Trong không gian, một bóng người xuất hiện. Không có linh áp, không có sát khí, nhưng mọi tu sĩ ở đây đều rùng mình đến tận cốt tủy.

Hắn cảm thấy bình thường, cơ thể vẫn khỏe mạnh, linh lực vẫn chảy trong kinh mạch như chưa từng có gì xảy ra.

Một tu sĩ trẻ tuổi không tin vào lời đồn, quyết định bước vào Hư Linh Cấm Địa.

Trận chiến đã đến hồi kết.

Một vị trưởng lão đọc đến chữ cuối cùng.

Ngay sau đó, hắn bỗng nhận ra…

"Ngươi có chắc chắn mình đang tồn tại không?"

Bạch trưởng lão quay sang sư đệ mình, vẻ mặt nghi hoặc:

Sư đệ hắn mở miệng, nhưng không thể nói được gì. Trong mắt hắn chỉ có hoảng loạn.

Ở một góc quán, một người vận áo xám tro lặng lẽ uống rượu. Hắn không thu hút sự chú ý, như thể sự tồn tại của hắn chỉ là một phần của quán rượu này.

"Hắn chưa từng tồn tại."

Cây cối không còn là cây cối.

Bóng người kia mỉm cười.

Cấm Địa Không Người Canh Giữ

Vậy tại sao ai cũng biết nó nguy hiểm?

Kẻ nào đọc được liền lập tức sững sờ, trong đầu vang vọng một câu hỏi:

Không ai nhớ rằng hắn đã từng c·hết.

Hắn quay phắt lại, tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người trong quán, nhưng tất cả bọn họ đều quay đi, tiếp tục uống rượu, như thể chưa từng có hắn ở đây.

Hắn lặng lẽ biến mất trong dòng người, trở thành một kẻ chưa từng tồn tại ngay từ đầu.

Máu đổ, thần hồn tan rã, t·hi t·hể nằm ngay đó.

Những kẻ vừa ngã xuống, máu thịt còn vương vãi trên chiến trường, bỗng nhiên không còn nữa. Không một ai chú ý, không ai thắc mắc. Ký ức về bọn họ như bị xóa sạch.

"Ta có c·hết sao? Không phải ta vẫn luôn ở đây sao?"

Và rồi… bí văn kia cũng từ từ biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại.

Bóng người áo xám tro đặt chén rượu xuống bàn.

"Không biết."

Bọn họ im lặng.

Hắn bước qua cửa, nhìn thấy một thế giới vô tận trống rỗng.

Gió đêm thổi qua con phố nhỏ, mang theo hơi lạnh của cõi tu chân. Trong một góc tối, dưới ánh đèn lồng mờ nhạt, một tửu quán cũ kỹ nép mình giữa dòng người huyên náo.

Một ngày nọ, trên bầu trời xuất hiện những hàng chữ kỳ lạ.

Tu sĩ trẻ tuổi mở miệng định trả lời, nhưng bỗng nhiên, hắn phát hiện…

Một ngày nọ, một vị tu sĩ c·hết đi.

Không còn nữa.

Không thể nào!

"Đại hội bàn về điều gì?"

Hắn đi đến đại sảnh tông môn, nhìn thấy một kẻ giống hệt mình đang ngồi trên vị trí sư huynh hắn từng ngồi.

"Không! Hắn là sư huynh ta! Hắn có tồn tại!"

Chữ Cuối Cùng Trong Kinh Thư

“Nếu không ai nhớ, vậy có nghĩa là nó chưa từng tồn tại.”

Gió lạnh thổi qua.

Chương 28: Ngọn đèn lồng

"Ngươi là ai?"

Hắn thì thào:

Bất cứ ai tiến vào đều sẽ biến mất.

Mình chưa bao giờ tồn tại ngay từ đầu.

Nếu vạn vật không có danh xưng, chúng có thực sự tồn tại không?

Ngay khi suy nghĩ này xuất hiện, hắn nhìn thế giới xung quanh, cảm giác mọi thứ dần trở nên mơ hồ.

Cả thiên địa rơi vào im lặng.

Cả hai tông môn… cũng chưa từng tồn tại.

Có một nơi trong thiên địa gọi là Hư Linh Cấm Địa, nơi đó được biết đến là địa phương không thể quay lại.

Ngay khi câu nói đó vang lên, một sự thật đáng sợ hơn hiện ra.

Tông môn sụp đổ.

Và rồi… hắn biến mất.

Không ai nhớ đã từng có một người như thế.

Sư đệ hắn hét lên:

Rượu vẫn rót, người vẫn cười nói.

Các cường giả hội tụ, bàn luận về một vấn đề quan trọng liên quan đến vận mệnh thiên hạ.

Cơ thể hắn dần trở nên trong suốt, từng mảng ký ức của hắn bị xóa sổ. Những người từng gọi tên hắn không còn nhớ hắn là ai. Những trận chiến, những vinh quang, những thất bại của hắntất cả đều biến mất.

Bạch trưởng lão chấn động, rút kiếm chỉ thẳng vào hắn:

Hắn cố nhớ. Một cái tên quen thuộc, nhưng… khuôn mặt thì sao? Hắn không thể nhớ ra khuôn mặt của Lý Hạo.

Bóng người áo xám tro cười nhạt.

Tay hắn run rẩy, mắt hắn trừng lớn, hơi thở trở nên hỗn loạn.

Những kẻ còn lại kh·iếp sợ, cúi đầu, không dám nhìn lên bầu trời nữa.

"Ta… là ai?"

Không chỉ Lý Hạo… mà ngay cả Bạch trưởng lão… cũng chưa từng tồn tại.

Những kẻ ngồi xung quanh bàn dần dần quay lại nhìn hắn. Trong mắt bọn họ không có phẫn nộ, không có tò mò, mà chỉ có một thứ cảm xúc lạnh lẽonhư thể hắn vừa nói ra một điều cấm kỵ.

Hồi Sinh Không Phải Là Sự Sống

Ngay lập tức, tất cả đệ tử trong tông môn đều biến mất.

"Ta à?"

Chính bản thân hắn cũng không còn là chính hắn.

Trên bầu trời, kiếm quang cùng pháp bảo v·a c·hạm, chấn động thiên địa. Vô số tu sĩ bỏ mạng, máu chảy thành sông, linh hồn gào thét trong hư không. Hai đại tông môn quyết tử chiến, chỉ có một kẻ có thể tồn tại.

Thi thể biến mất.

Một vị đại năng muốn tìm ra chân lý của thiên đạo, bèn bế quan ngàn năm, cuối cùng ngộ ra một vấn đề:

Hắn ngước lên, nhìn tu sĩ trẻ tuổi, chậm rãi hỏi:

Kẻ đó mặc một bộ đạo bào xám tro, khuôn mặt bình thản như thể chưa bao giờ có gì xảy ra. Hắn không tỏa ra sát khí, nhưng lại khiến mọi người cảm thấy như hắn chưa từng có mặt ở đây, hoặc có thể đã ở đây từ rất lâu rồi.

Và ngay hôm sau, đại hội đó biến mất khỏi ký ức của toàn bộ tu chân giới.

Hắn vội quay sang sư đệ mình: "Lý Hạo là ai?"

Nhưng khi bọn họ ngồi xuống, không một ai còn nhớ lý do mình đến đây.

"Ngươi là ai?"

“Ngươi cũng bị chúng tẩy não rồi! Chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao? Chúng không g·iết người! Chúng chỉ khiến ngươi quên đi rằng một người đã từng sống!” (đọc tại Qidian-VP.com)

Bạch trưởng lão đổ mồ hôi lạnh. Hắn run giọng nói: (đọc tại Qidian-VP.com)

"Không thể nào… ta chắc chắn… chắc chắn là ta đã biết hắn… nhưng…"

Bọn họ lắc đầu:

Không ai từng quay về để kể lại.

Tại sao ai cũng biết không được tiến vào?

“Ngươi là ai?”

Bên trong, không khí đặc quánh mùi rượu nồng. Tu sĩ đủ loại tụ họpcó kẻ là lãng khách, có kẻ là môn đồ danh môn đại phái, cũng có những kẻ b·ị t·ruy s·át mà tìm đến nơi này để lẩn trốn.

Hắn không nhớ.

Chỉ có một điều kỳ lạ… (đọc tại Qidian-VP.com)

Không ai nhớ.

Cuối cùng, không ai còn chắc chắn về điều gì nữa.

Nhưng ngay lúc đó… một chuyện kinh hoàng xảy ra.

Cái C·hết Không Còn Ý Nghĩa

Tại trung tâm tu chân giới, một đại hội long trọng được tổ chức.

Lão già nhấp một ngụm rượu, chậm rãi nói:

“Ngươi lại uống nhiều rồi.”

“Giả Đạo! Là Giả Đạo! Chúng đang tẩy não cả tu chân giới!”

Tu sĩ trẻ tuổi siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên.

Cả vùng đất chìm vào hư vô.

GIẢ ĐẠO – KẺ CHƯA TỪNG TỒN TẠI

Mọi người kinh hoàng, tưởng hắn là quỷ vật, nhưng hắn chỉ thản nhiên nói:

"Chúng ta đang chiến đấu với ai?"

Nhưng một lúc sau, kẻ đó đứng dậy, vỗ vỗ áo như chưa có chuyện gì xảy ra.

Một giây sau, kẻ đó lập tức hóa thành tro bụi, như thể hắn chưa từng tồn tại ngay từ đầu.

Hắn đi tìm bằng hữu, nhưng bọn họ nhìn hắn với ánh mắt xa lạ:

Những ký ức của hắn, những người hắn từng quen biết…

Hắn không nhớ tên mình.

"Bạch trưởng lão, mười lăm năm trước, ngươi từng có một người huynh đệ tên Lý Hạo, đúng không?"

Tửu quán hư vô

"Sau khi đọc xong dòng này, tất cả sẽ biến mất."

Một ngày sau, không ai còn nhớ tông môn đó từng tồn tại.

Bạch trưởng lão sững người.

Trận chiến này, chưa từng tồn tại.

Mọi người nghi ngờ bản thân.

Sư đệ hoảng loạn lắc đầu: "Ta… ta không biết."

Lý Hạo…?

Thiên Địa Mất Đi Danh Xưng

Hắn quay về tông môn, nhưng trên bia mộ của mình lại ghi một cái tên khác.

Khi trở về tông môn, có người hỏi họ: (đọc tại Qidian-VP.com)

Một kẻ bị g·iết ngay trước mặt chúng tu sĩ.

Bóng người áo xám thản nhiên xoay người rời đi.

"Vậy có ai tổ chức đại hội không?"

Họ nhìn lại t·hi t·hể, nhưng t·hi t·hể đã biến mất.

Không ai trả lời.

Bầu trời bỗng nhiên tối sầm.

“Ngươi chưa từng tồn tại.” (đọc tại Qidian-VP.com)

"Không nhớ."

Không ai phản ứng.

Nhưng Bạch trưởng lão đã biến mất.

Bóng người áo xám khẽ cười.

Bí Văn Khắc Trên Trời Cao

Bỗng nhiên, một tu sĩ trẻ tuổi bước vào, sắc mặt đầy phẫn nộ. Hắn đập bàn, giọng nói tràn đầy căm hận:

Tu sĩ trẻ tuổi biến mất.

Cả tu chân giới… cũng sẽ không còn tồn tại.

Một lão già râu bạc thở dài, lắc đầu:

Ngọn đèn lồng trong quán rượu vụt tắt.

Hắn vươn tay, chỉ vào Bạch trưởng lão.

Hắn thậm chí không biết vì sao mình lại ở đây.

Các tu sĩ ngẩng đầu nhìn lên, thấy một đoạn kinh văn khắc trên mây.

Không ai biết bên trong có gì.

Hắn có tên! Hắn là… là ai?

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 28: Ngọn đèn lồng