Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 32: Vân tiêu tông
"Suỵt."
Hắn không còn nhớ mình là ai.
Từ đó về sau, trong tu chân giới truyền lưu một lời răn
Lão trưởng lão cảm thấy da đầu tê rần, nhưng vẫn gượng giữ bình tĩnh.
Ông ta cau mày, tay lật mở từng trang giấy:
Dấu chân không người nhìn thấy.
Trưởng lão nhìn kỹ, ánh mắt khẽ biến: “Đừng động vào hắn.”
Nhưng vẫn có một người nhớ.
Đêm đó, không ai ngủ.
Cái bóng không có mắt.
Tại quảng trường nội môn, đệ tử tông môn xếp hàng luyện tập như thường lệ. Không ai nhắc đến trưởng lão đã quên đi mọi thứ, bởi vì… không ai nhớ đến ông ta nữa. (đọc tại Qidian-VP.com)
Và ngày hôm sau, không còn ai nhớ đến gã quét rác nữa.
Dưới ánh nến leo lắt trong thư phòng, một vị trưởng lão ngồi trầm tư.
Nó vẫn giữ nguyên hình dáng của ông, nhưng… có một điểm khác biệt
Từ đó, danh tiếng của Vân Trạch vang vọng tu chân giới. Mà hắn... chỉ là một kẻ bình thường chưa từng cầm qua kiếm.
Ngọn nến vẫn đứng yên.
Gương mặt của hắn ta trống trơn.
Lời thì thầm trong đêm khuya.
Chúng đệ tử kinh hãi quỳ xuống.
Hắn không tiến vào.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Chỉ là một khoảng trống nhợt nhạt.
“Lẽ nào ta nhớ nhầm.”
Gã quét rác vò đầu bứt tóc. Hắn không phải tu sĩ, chỉ là một phàm nhân già nua quét rác trong tông môn hơn ba mươi năm. Nhưng hôm nay, hắn cảm thấy…
Bên kia là Tiêu Mộ, một kẻ vô danh, không ai biết hắn từ đâu đến, chỉ biết hắn ngồi đó, nhàn nhã uống trà.
“Ngươi là ai.”
Có một điều kỳ quái.
Vân Tiêu Tông, trước đại điện.
Sau khi kẻ áo xám biến mất, bậc thềm trước đại điện lại trở nên bình thường như trước. Đệ tử vẫn đi lại, trưởng lão vẫn nghị sự, mọi thứ dường như chưa từng có gì xảy ra.
Chưởng môn lặng người, giọng khàn khàn: “Quên đi.”
Dấu chân đã biến mất. (đọc tại Qidian-VP.com)
Đệ tử gác đêm mơ thấy một người không tồn tại.
Toàn bộ pháp lực của Trần Thanh như bị nghiền nát, hắn phun máu, lảo đảo quỳ xuống.
Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh. Từ tông môn cho đến đệ tử, tất cả đều bình thường. Quá bình thường.
Và từ đó, không ai còn nhắc đến kẻ áo xám, cũng không ai còn bàn về dấu chân.
"Chớ đắc tội kẻ uống trà."
“Có thật đã từng có người đứng dưới bậc thềm.”
Có thứ gì đó không đúng.
Rồi hắn giơ một ngón tay lên
Chưởng môn Vân Tiêu Tông chính thức xuất quan, đại trận phong hộ bật mở, toàn bộ tông môn tập trung vào bậc thềm.
Bậc thềm dẫn vào chính điện cao đến tám trăm bậc, đại diện cho tám trăm năm truyền thừa của tông môn. Hôm nay, dưới bậc thềm, một kẻ áo xám đứng lặng lẽ.
Những kẻ nhạy bén trong tông môn dần cảm thấy… khiến người khác quên đi sự tồn tại của mình, đây chẳng phải là một cảnh giới đáng sợ sao.
Kẻ Đứng Dưới Bậc Thềm
Không mắt, không mũi, không miệng.
Trong Vân Tiêu Tông, có một góc trà lâu nhỏ, nơi các đệ tử thường tụ họp luận đạo. Hôm nay, nơi đó lại trở thành chiến trường của hai thế lực lớn.
“Kỳ lạ…”
Hắn nhớ rõ ràng hôm qua ở chỗ này, trưởng lão vẫn còn đứng đây, quát mắng đám đệ tử. Nhưng sáng nay, cả tông môn không ai nhắc đến ông ta.
Lão trưởng lão mở bừng mắt.
Kẻ áo xám ngẩng đầu, ánh mắt như mây mù che phủ: “Ta chỉ đứng đây, chưa từng bước lên.”
Một gã quét rác đứng lặng ở góc sân. Hắn nhìn đám đệ tử luyện kiếm, rồi lẩm bẩm:
Trần Thanh hừ lạnh, khí tức bùng nổ. Nhưng ngay khi hắn vừa bước tới một bước
Nam tử đó không có gì đặc biệt, chỉ có một điểm duy nhất làm gã quét rác rùng mình:
Vân Tiêu Tông, tháng thứ hai sau sự kiện dấu chân.
Trên bàn, hàng chồng thư tịch chất cao, tất cả đều là ghi chép về những sự việc kỳ quái gần đây trong tông môn.
Đệ tử gác cửa hoảng sợ, lập tức báo lên trên.
Gã quét rác chầm chậm lùi lại, định rời khỏi quảng trường. Nhưng vừa quay lưng
Tiêu Mộ thản nhiên. "Ngươi tự cho rằng ta là kẻ mạnh, vậy ta chính là kẻ mạnh."
Hắn sợ hãi. "Ngươi… rốt cuộc là ai.."
Như thể một trang sách đã bị xé đi, mà không ai nhận ra sách thiếu mất một trang.
Đệ tử lắc đầu: “Không biết. Nhưng hắn không bước lên, cũng không chịu rời đi.”
Hắn vẫn sống, nhưng…
“Dấu chân của ai.”
“Quên đi.”
Nhưng từ hôm đó trở đi, không một ai dám bước lên bậc thềm vào lúc rạng sáng
Cái bóng không trả lời.
Sáng hôm sau, đệ tử mở cửa thư phòng, chỉ thấy vị trưởng lão vẫn ngồi đó, mắt nhắm nghiền, không hề nhúc nhích.
Một vị trưởng lão đi ngang qua, cau mày hỏi: “Hắn là ai.”
Đặt lên môi mình.
Dấu chân chỉ có một hướng, từ dưới đi lên. (đọc tại Qidian-VP.com)
Ông ta nhắm mắt, vận linh lực, suy nghĩ sâu hơn…
Bởi vì không ai biết hắn là ai, cũng không ai dám thừa nhận rằng hắn có mặt.
Ngọn nến không tắt, ánh sáng vẫn còn, nhưng bóng tối đã nuốt chửng mọi thứ.
Đến ngày thứ hai mươi, dấu chân đã lên đến bậc thứ bảy trăm.
Tiêu Mộ đặt chén trà xuống. "Ta chỉ uống trà, từ khi nào lại thành cản đường ngươi."
Nhưng cái bóng… vẫn đang chuyển động.
Đệ tử gác cửa quát: “Ngươi là ai. Không có lệnh bài, không được bước lên.”
Từ đó về sau, một câu hỏi lưu truyền:
Ngày thứ mười, tông môn ra lệnh phong tỏa, nhưng…
Và rồi, ngày thứ ba, kẻ áo xám vẫn đứng dưới bậc thềm.
Dấu Chân Không Ai Nhìn Thấy
Người Không Tên
Ngày thứ hai mươi hai, dấu chân đã gần đến cửa đại điện.
Ngày thứ hai mươi mốt, bậc thứ bảy trăm năm mươi.
Các trưởng lão cúi đầu.
Trưởng lão vô cớ quên mất sự kiện xảy ra ngay ngày hôm trước.
"Quả nhiên là kiếm đạo chí cảnh. Không rút kiếm, đã khiến địch nhân tự diệt."
Vân Tiêu Tông, ngày thứ mười một.
Lời vừa dứt, Trần Thanh bỗng nhiên như mất đi toàn bộ tu vi.
Hắn nhớ rõ đêm qua, cái bóng này từng khẽ động dù không có gió.
Chương 32: Vân tiêu tông
Như thể ông ta chưa từng tồn tại.
Một nam tử áo đen, đứng từ bao giờ, lặng lẽ nhìn hắn.
Cái Bóng Dưới Ánh Đèn
Và rồi, một giọng nói khẽ vang lên:
Không ai trả lời.
Hắn nhìn thấy một người.
Không, không phải chuyển động. Nó đang bước ra khỏi tường.
Nhưng đúng lúc ấy
Nam tử áo đen khẽ nghiêng đầu.
Bất giác, hắn nhìn xuống chân mình.
Bóng của hắn, vẫn nằm yên dưới ánh mặt trời.
Kẻ áo xám đã biến mất.
Mỗi sáng sớm, khi ánh mặt trời chiếu rọi, trên bậc thềm đá xanh lại xuất hiện dấu chân.
Một Chén Trà Định Càn Khôn
Gã quét rác há miệng muốn hét lên, nhưng âm thanh không thoát ra được.
Đệ tử cau mày. Đứng trước cửa tông môn, không tiến cũng không lui, chẳng phải đang khiêu khích.
Nhưng…
Lão trưởng lão đứng bật dậy, tay kết ấn muốn đánh ra một chiêu. Nhưng đúng lúc ấy, cả căn phòng tối sầm lại.
Một bên là Trần Thanh, đại trưởng lão của Cửu U Môn, kẻ nổi danh với tu vi Hóa Thần, một tay có thể diệt một tông môn nhỏ.
Mọi người đều hành xử như thể vị trưởng lão kia chưa từng xuất hiện.
Ngày thứ bảy, chưởng môn kinh động.
Không phải dừng lại, mà là không còn ai có thể nhìn thấy nữa.
Lời vừa dứt, Lục Huyền tái mặt, thân hình run rẩy, miệng trào máu.
Nhưng trong đêm, rõ ràng không ai nhìn thấy ai bước lên cả.
Không có gió.
"Không thể nào. Ngươi... chỉ đứng đó, không hề vận chuyển kiếm ý. Vì sao ta lại bị phản phệ.."
Một vị trưởng lão xuống kiểm tra, ánh mắt trầm xuống. Ông ta dùng linh lực quét qua, nhưng dấu chân vẫn ở đó, không tan biến, không phai mờ.
Bóng của ông trên tường khẽ động. (đọc tại Qidian-VP.com)
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ âm thanh trong thế giới biến mất.
ẦM.
Vân Tiêu Tông, ngày thứ ba sau sự kiện cái bóng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng
Đến ngày thứ năm, tông môn bắt đầu xôn xao.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng…
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.