Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 33: Trong bóng

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 33: Trong bóng


Nam tử áo đen, vẫn bộ y phục đó, vẫn không có gương mặt.

Cạch. (đọc tại Qidian-VP.com)

Ngày thứ năm sau sự kiện cái bóng.

Không ai nhớ đến lão.

Cái bóng kia đã tiến thêm một bước.

Khoảnh khắc ấy, âm thanh trong thế giới biến mất.

Gã quét rác. Không ai nhớ đến hắn.

Nàng mở miệng định hét lên.

Hắn muốn quay người bỏ chạy, nhưng chân không nhấc lên nổi.

Đối diện dòng suối, nàng thấy một bóng người.

Chỉ là… có cái gì đó trống rỗng.

Ngay cả sư phụ trực tiếp thu nhận hắn cũng không cảm thấy mất mát.

Bóng tối ập xuống.

Không có âm thanh nào thoát ra.

Nhưng… (đọc tại Qidian-VP.com)

Ngày thứ sáu sau sự kiện cái bóng.

Nàng cảm thấy ý thức mình đang trượt khỏi cơ thể.

Có thứ gì đó đã biến mất.

Nhưng có một người nhớ.

Mồ hôi lạnh chảy xuống lưng chưởng môn.

Chức vị Chấp Pháp Trưởng Lão vẫn còn, nhưng lại có tên của một người khác, một cái tên vốn chưa từng nghe qua, nhưng lại như đã tồn tại từ lâu.

Chỉ là…

Không mắt, không mũi, không miệng.

Hắn đứng dậy, bước về phía quảng trường, định hỏi các sư huynh. Nhưng vừa đặt chân lên bậc đá

Bóng người giơ một ngón tay lên, chạm nhẹ vào hư không trước mặt chưởng môn.

Chỉ là…

Nam tử áo đen giơ một ngón tay lên

Nhưng không có âm thanh nào thoát ra.

Hắn không có mặt.

“Rõ ràng hôm qua còn có một lão già quét rác ở quảng trường…”

Dù không có mắt, nàng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của hắn.

Hắn chưa từng tồn tại.

Lão mở miệng định hỏi

Đặt lên môi mình.

Tiểu đệ tử hoảng loạn. Hắn muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc.

Mọi thứ trôi qua như thể gã chưa từng tồn tại.

Có thứ gì đó đang dần nuốt chửng tông môn này.

Số đệ tử dường như ít hơn một chút.

"Suỵt."

Hắn mới nhập môn chưa lâu, công pháp chưa tinh, chỉ là một kẻ vô danh trong hàng trăm đệ tử nội môn.

Tiểu đệ tử nhíu mày.

Nam tử áo đen nhấc tay, đặt lên môi.

Ngón tay lão lướt qua dòng chữ

Trong dòng người qua lại, có một người đang nhìn hắn.

Cạch.

Lão ngồi bên trong đại điện, nhìn chằm chằm vào danh sách trưởng lão trên ngọc giản.

Người đó không có mặt.

Nhưng nữ đệ tử thì khác.

Mọi thứ vẫn y như trước.

Hắn không phải là kẻ vô danh.

Và khi lão giật mình quay lại, trước mặt lão, đã có một bóng người áo đen.

Nhưng hôm nay, trong khi lau kiếm ở bờ suối, hắn bỗng nhớ ra:

Rồi hắn

Nàng hít sâu, cố gắng nhớ lại.

Không thể nhớ ra cái bóng đang lặng lẽ đứng đâu đó.

Bàn tay cầm kiếm của nàng khẽ run.

Nhưng hôm nay, hắn không thấy lão đâu.

Nàng muốn quay lưng bỏ chạy

Nàng vốn là đồng môn của tiểu đệ tử kia, từng cùng hắn luyện kiếm bên bờ suối.

Nhưng có một điều kỳ lạ

Một nỗi bất an mơ hồ len lỏi trong lòng hắn.

Tại quảng trường Vân Tiêu Tông, mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ. Các đệ tử luyện kiếm, trưởng lão chỉ dạy, không ai thấy có điều gì khác biệt.

Toàn bộ thế giới méo mó.

Và rồi

Lạ hơn nữa, không ai nhắc đến lão.

Lão không thể nhớ ra những kẻ đã biến mất.

Nhưng nàng không thể nhớ ra ai từng đứng bên cạnh mình.

Một nữ đệ tử.

Chỉ là một khoảng trống nhợt nhạt. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn không biết người này là ai. Nhưng hắn nhận ra

Không ai trên quảng trường cảm nhận được điều này.

Không có tiếng đệ tử hỏi han. Không có ai bàn luận. Không có chút dấu vết nào của hắn từng tồn tại.

Vẫn đứng lặng lẽ như lần trước.

Không nhanh, không chậm.

Nhưng lão không nhớ được là sai ở đâu.

Lần đầu tiên trong đời, tiểu đệ tử cảm thấy sợ hãi đến tột độ.

Hắn chỉ đứng đó, yên lặng, nhìn lão.

Nhưng ngay khi nàng có ý định đó, nam tử áo đen khẽ nghiêng đầu.

Tông môn vẫn vận hành bình thường.

Mọi người chỉ thấy sân bãi sáng nay sạch sẽ một cách bất thường, nhưng không ai bận tâm ai đã quét dọn.

Không có hơi thở.

Một tiểu đệ tử.

Lần này, trưởng lão của Vân Tiêu Tông biến mất.

Hôm nay, khi quay lại bờ suối ấy, nàng bỗng nhớ ra:

Và ngày hôm sau, không còn ai nhớ đến tiểu đệ tử đó nữa.

Cả thế giới chấn động.

Vị chưởng môn Vân Tiêu Tông đã không còn tồn tại.

Hắn dừng lại.

Nhưng trong lòng lão, một nỗi bất an dâng lên.

Nhưng có một người nhớ.

Nam tử áo đen bước về phía hắn.

Một nam tử áo đen, đứng giữa quảng trường, yên lặng nhìn hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)

Và ngày hôm sau, không còn ai nhớ đến nữ đệ tử ấy nữa.

Ngày thứ tư sau sự kiện cái bóng.

Chương 33: Trong bóng

Không gian như bị bẻ cong, các hình ảnh vặn vẹo. Các sư huynh, sư tỷ đang tập luyện trong quảng trường đều… bị kéo dài ra như những cái bóng dị dạng.

Và vào sáng ngày thứ bảy

Ngoài kia, mây trắng phiêu diêu, đệ tử đi lại như thường, mọi thứ vẫn là Vân Tiêu Tông.

Và gõ nhẹ một lần vào không khí.

Đưa tay lên.

Rồi

Nỗi bất an trỗi dậy trong lòng.

Không một ai nhắc đến hắn.

Lão cẩn thận ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa đại điện.

Nhưng mỗi bước đi của hắn

Hắn là Chấp Pháp Trưởng Lão, kẻ cứng rắn nhất tông môn, tu vi Kim Đan hậu kỳ, đã tồn tại suốt ba trăm năm.

Một chưởng môn mới đã lên thay.

Nhưng lão không thể tìm ra nó.

Nhưng vào sáng nay

Ngoại trừ một người.

Nhưng nữ đệ tử cảm thấy như có một thứ gì đó vô hình đang kéo nàng về phía hắn.

“Rõ ràng trước đây, ta không luyện kiếm một mình…”

Quảng trường Vân Tiêu Tông vẫn náo nhiệt như cũ. Đệ tử luyện kiếm, trưởng lão giá·m s·át, không ai nhận ra có thứ gì sai lệch.

Thế giới xung quanh như chậm lại.

“Suỵt.”

Chưởng môn.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng thấy xung quanh mình (đọc tại Qidian-VP.com)

Mọi thứ méo mó.

Hắn không di chuyển. Không hề có hơi thở.

Không một ai thấy điều đó bất thường.

Tên của Chấp Pháp Trưởng Lão.

Lão cảm thấy có gì đó sai sai.

Lão biết

Có thứ gì đó không đúng.

Tiếng kiếm v·a c·hạm vang vọng, nhưng nghe như vọng đến từ một nơi xa xôi.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 33: Trong bóng