Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 36: Gương đồng

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 36: Gương đồng


“Hàn Vũ.”

Hắn ngồi xuống, chậm rãi soi mình vào gương.

"Ngươi là ai."

Chưa từng có Hàn Vũ.

Dương Mục đứng xa xa, nhìn kẻ thay thế nhập vai hoàn hảo, gật đầu hài lòng.

Hắn đã làm việc này suốt nhiều năm, không ai nhớ rõ hắn nhập môn khi nào, cũng chẳng ai nhớ hắn thuộc vị trưởng lão nào.

Hắn múc thêm. Cháo vẫn biến mất.

Một lát sau, ánh nến bùng lên trở lại.

Hắn thử thả một viên đá nhỏ vào, viên đá cũng biến mất như thể chưa từng tồn tại.

Không ai gọi tên hắn.

Hắn nín thở, mắt trợn trừng.

Trên giường thứ mười, chăn đắp hơi nhô lên.

Họ nghe thấy tiếng thở khẽ.

"Ngươi... là ai."

Chiếc Bát Không Đáy

Gió lớn thổi qua, lá rụng bay tán loạn. (đọc tại Qidian-VP.com)

Không ai có vẻ gì là nhận ra điều bất thường.

“Không ai biết. Chúng ta chỉ biết rằng không nên nhắc đến.” (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng khi hắn thử buông tay…

Ba ngày sau, trong một góc yên tĩnh của Thiên Minh Đường, một đệ tử khác vô thức lật mở một cuốn trục cũ.

Hắn im lặng.

Chấp sự chợt hiểu ra điều gì đó. Hắn lùi lại, giọng khẽ run:

Gương đồng trống rỗng.

Gương Đồng Không Phản Chiếu

"Nếu không có ai gọi tên ta... thì ta có thật sự tồn tại không."

Không một dấu vết.

Cái Tên Không Được Nhắc Đến

Ba ngày sau, trong một buổi luận đạo tại Thiên Minh Đường, có kẻ bỗng nhắc đến một cái tên:

Hắn bối rối nhìn quanh. (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ngươi có chắc mình đang tồn tại.”

Gió lạnh lùa qua khe cửa.

Dương Mục đứng đó, nụ cười vẫn ôn hòa.

Sáng hôm sau.

Hôm ấy, một đệ tử mới nhập môn, đói bụng đến mức không chịu nổi, liền bước vào, thấy trên bàn có một chiếc bát gỗ cũ kỹ.

Giống như có ai đó vừa lật người.

Hắn vung tay đánh ra một đạo pháp quyết kiểm tra thân phận, nhưng... không có phản ứng.

Chiếc bát biến mất ngay trước mắt hắn.

Cả phòng chìm vào im lặng.

"Không có tên."

Đệ tử kia sững người. Cái tên này… hắn cảm thấy quen thuộc, nhưng không rõ vì sao.

Hắn là một người khác.

Đệ tử kia cúi đầu, chớp mắt một cái.

Không ai còn nhớ hắn từng tồn tại.

Ngày hôm sau, tông môn tiếp tục vận hành như bình thường.

Tất cả mọi người trong phòng…

Mọi thứ tiếp tục như bình thường.

Không có gì xảy ra.

Đệ tử nọ vẫn cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng:

Đệ tử nọ liền cầm bát múc cháo. Nhưng khi cháo đổ vào, nó cứ thế biến mất.

Tiếng thở ấy nhẹ nhàng, đều đặn.

Không có dấu vết nhập môn.

Mọi thứ vẫn như cũ.

"Không phải bát... cũng không phải người..."

"Ta... là đệ tử Vạn Tượng Môn."

Mọi người trong phòng đều nhắm mắt, nhưng không ai ngủ.

Đêm thứ ba. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mỗi ngày, đầu bếp đều chuẩn bị hàng chục nồi cháo, không ai biết rõ từ khi nào mà nhà bếp này tồn tại, nhưng ai cũng mặc định nó vẫn luôn ở đó.

Đạo đồng tóc bạc lặng lẽ nhìn hắn, rồi khẽ đáp:

Như thể… kẻ vắng mặt chưa từng rời đi.

Lúc này, hắn mới nhận ra sự quái dị.

Tại hậu viện của Vạn Tượng Môn, có một nhà bếp nhỏ chuyên phục vụ đệ tử cấp thấp.

Kẻ Vắng Mặt

“Sư huynh, tại sao giường thứ mười không có ai mà vẫn có dấu vết người nằm.”

Lão giả chợt run lên. (đọc tại Qidian-VP.com)

Không ai báo lên tông môn.

“Ta… ta…” Tu sĩ kia mồ hôi lạnh túa ra. Hắn không hiểu tại sao cái tên đó lại xuất hiện trong đầu mình, chỉ là một khoảnh khắc bất giác buột miệng.

Nhưng lão giả đã biến mất.

Cuối cùng, một sư huynh nhấc chăn lên, đắp lại cho hắn.

Lão giả thở dài, ánh mắt phức tạp:

Gương cũ kỹ, mép viền có những hoa văn kỳ lạ như đang chuyển động.

Mọi người lặng lẽ nhìn nhau.

Gương đồng vẫn nằm yên trên bàn.

Một sư huynh nhíu mày, hạ giọng:

“Không sao cả, có lẽ ngươi nhớ nhầm.”

Khi mọi người mở mắt, hắn vẫn nằm trên giường, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà.

Miệng hơi há ra, như muốn nói gì đó.

Họ chỉ tìm thấy một chiếc gương đồng lạnh lẽo.

Ban đêm, hắn âm thầm không ngủ, mắt mở trừng trừng nhìn giường thứ mười.

Không có gì rơi xuống đất.

"Mọi thứ vẫn như cũ."

Chăn đắp kín đầu, bàn tay nắm chặt bùa chú, nhưng chẳng ai động đậy.

Đệ tử nọ sững sờ.

Mười chiếc giường.

"Hàn Vũ - Nhất kiếm đoạn thiên, thệ bất quy hàng."

"Sư huynh, ta có thể lấy bát này dùng tạm không." – Đệ tử hỏi.

Chăn trên giường hơi động đậy.

Khi đám lá ngừng rơi, đệ tử nọ đã biến mất.

"Tên gì."

Dương Mục mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai hắn.

“Ngươi đang nhìn cái gì vậy.”

Dương Mục đứng dậy, bước chậm rãi về phía hắn, giọng điềm đạm nhưng lạnh lẽo:

Đệ tử trẻ tuổi ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng:

Những đệ tử xung quanh gật gù, như thể tất cả đều đồng ý rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn.

Bên trong tiểu viện có mười giường, nhưng không ai biết vì sao lúc nào cũng chỉ có chín người.

Không có hình ảnh phản chiếu.

Một ngày nọ, có một đệ tử mới nhập môn, vô tình hỏi:

Mọi người gọi nơi này là Tịch Viện, một chỗ ở dành cho đệ tử cấp thấp chưa được phân phái.

Chuyện này chấm dứt ở đó.

Không ai dám soi vào nó.

Cả sân luyện kiếm chìm vào tĩnh lặng.

Một người do tông môn sắp đặt vào thay thế, để che giấu đi dấu vết của một kẻ không tin.

Nhưng ngày hôm sau, kẻ đó đã biến mất.

Không phải của họ.

Không ai nói gì.

"Sư huynh, bát này… bị hỏng sao."

Đệ Tử Không Tên

Chiếc gối hơi lõm xuống, như có ai đó đã gối đầu lên.

Ngày hôm đó, một vị chấp sự đi ngang qua, nhìn thấy hắn liền nhíu mày:

"Ngươi đang nhìn cái gì."

Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tro bụi nhàn nhạt.

Canh tư.

"Đó không phải là bát."

Nhưng hắn vẫn đang đứng đó, quét sân như bao năm qua.

Chỉ có đạo đồng tóc bạc, tiếp tục quét dọn, giọng nói mơ hồ vang lên trong không trung:

Không gian lặng đi một nhịp.

Chăn màn xốc xếch.

Cả gian phòng tối sầm lại.

Bên cạnh có một đạo đồng tóc bạc lặng lẽ quét dọn.

Vị chấp sự lạnh giọng:

Trong một góc vắng vẻ của Vạn Tượng Môn, có một tiểu viện cũ kỹ, cửa gỗ hoen màu, rêu xanh phủ kín bậc thềm.

Sáng sớm, trong một góc sân luyện kiếm của Vạn Tượng Môn, một đệ tử trẻ tuổi lặng lẽ quét lá rụng.

Hắn không có danh tính.

Hắn cúi xuống nhìn thật kỹchiếc bát vẫn y nguyên như cũ.

Lần này, không ai dám nhìn.

Nhưng sai lầm đã xảy ra.

“Ngươi nhớ nhầm rồi. Ở đây không có cái tên đó.”

Không ai còn nhắc đến Hàn Vũ.

Hắn đưa tay chạm vào mặt gương.

Không có bất kỳ chứng cứ nào cho thấy đệ tử này từng tồn tại.

"Có thể."

Trong thế giới giả đạo, chân tướng chưa bao giờ quan trọng.

Kể cả chính hắn.

Sáng hôm sau, đệ tử trong các không thấy hắn đâu nữa.

Chỉ còn lại cây chổi cũ kỹ nằm lặng lẽ trên sân.

Chín người này ăn chung, tập luyện chung, ngủ chung.

Giống như có người vừa xoay người nằm nghiêng.

Sáng hôm sau, đệ tử nọ không thức dậy.

Chỉ cần người ta tin rằng Hàn Vũ chưa từng biến mất, vậy thì hắn vẫn còn sống.

Nhưng không ai dám đến gần.

Như thể hắn vẫn đang ngủ trên giường thứ mười.

Không ai dám quay đầu.

Giường thứ mười trống trơn.

Nhưng… giường thứ chín lại không có ai.

Canh ba.

Ngay lúc này, giọng nói của một sư huynh vang lên:

Không có gì để lại.

Nửa đêm, trong một gian phòng tĩnh lặng của Hư Không Các, một lão giả lặng lẽ đặt một chiếc gương đồng lên bàn.

Thân thể lạnh ngắt.

“Ngươi vừa nhắc đến ai.”

Trên đó, có một dòng chữ mờ nhạt:

Đêm hôm đó, giường thứ mười lại có dấu hiệu bị nằm.

"Nếu điều ta nghĩ là thật... vậy thì, giả thực còn có gì khác biệt."

Nhưng đệ tử nọ không cam tâm.

Tối hôm đó, lại có tiếng thở.

Đệ tử nọ dừng tay, ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm:

Bỗng, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh:

Không ai nhắc đến hắn.

Không ai còn nhớ đến Hàn Vũ.

Cả phòng lặng đi.

Những ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn vào hắn.

Đệ tử nọ giật bắn, quay đầu lại.

Hồi Ức Không Tồn Tại

Hắn giật mình lùi lại, nhưng bàn tay kia không buông.

Chương 36: Gương đồng

Chín người.

Bên trong gương bỗng có một bàn tay vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay hắn.

"Ta chỉ tình cờ thấy cái tên này…" Đệ tử kia đáp, trong lòng bất an.

Nhưng sáng nào tỉnh dậy, giường thứ mười vẫn có dấu hiệu bị nằm.

Không có hồ sơ tu luyện.

Gió lạnh lại thổi qua.

Nhưng

Hắn giật mình, quay lại.

"Ta không biết..."

Bỗng nhiên

Không ai nói gì về chuyện này.

Dương Mục liếc qua, rồi gật đầu, giọng điềm đạm:

Vẫn đang ngủ say.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong gương:

Kẻ nói ra cái tên đó ngơ ngác, như vừa nhận ra mình đã phạm phải điều cấm kỵ.

Khi hắn ngẩng lên, dòng chữ trên cuốn trục đã biến mất.

Vị chấp sự đột nhiên cảm thấy rùng mình.

Đạo đồng ngước lên, ánh mắt mơ hồ:

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 36: Gương đồng