Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 35: Hàn vũ

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 35: Hàn vũ


Nếu nói "không"...

Chính hắn đang cười.

Hàn Vũ cảm thấy cổ họng khô khốc.

Không có gì đáng nghi cả.

Từng lời nói, từng suy nghĩ, từng chút một… hắn đều ghi nhớ.

Hắn nhíu mày, cố nhớ lại

Một cảm giác trống rỗng trào lên trong tâm trí.

Không.

Một bóng tối vô tận mở ra bên dưới hắn, như một vực sâu không đáy, nuốt chửng lấy tất cả.

Vị sư thúc gật đầu, rời đi.

Hơi nhíu mày.

Rồi, một giọng nói vang lên, dứt khoát, không chút do dự.

Câu hỏi vẫn vang vọng, không vội vã, không ép buộc, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy.

"Ngươi có muốn quên không."

Có những thứ không đúng. Có những thứ… sai.

Những kẻ không mặt vẫn lặng lẽ đứng đó. Không tiến lên, cũng không lùi lại.

Không ai nhớ hắn từ đâu đến.

Một luồng kiếm khí vô hình xuyên qua ngực hắn.

Hắn ngẩng đầu.

Bởi vì hắn biết, một khi lời hoài nghi được thốt ra, đồng nghĩa với án tử.

Hắn không tin vào giả đạo. (đọc tại Qidian-VP.com)

Lạnh lẽo. Trống rỗng.

Dương Mục thở dài một tiếng.

Nhưng đầu óc trống rỗng, như thể có thứ gì đó đã bị xóa mất.

Hắn cảm nhận được tiếng cười phát ra từ cổ họng mình, nhưng không phải hắn cười.

Một lúc sau, một đệ tử nhỏ giọng đáp:

Hắn nuốt khan, định mở miệng nói gì đó, nhưng khi vừa phát ra âm thanh đầu tiên, hắn bỗng quên mất mình định nói gì.

Mọi người vẫn chào hắn như thường lệ.

Như thể nó chưa từng tồn tại.

Không phải ảo giác.

Hắn không còn mặt.

Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trong đại điện bỗng như bị bóp nghẹt.

Hắn muốn mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc.

Và thế là, một người vốn không tồn tại…

Trưởng lão cười.

Chúng không có miệng, nhưng hắn có thể nghe thấy tiếng cười.

“Hàn Vũ.” Một giọng nói vang lên, lạnh lùng như lưỡi kiếm đặt trên cổ.

Không.

Không có tên. Không có quá khứ. Không có thân phận.

Trưởng lão gật đầu, lại hỏi:

Nhưng ngay khi hắn nói ra, kẻ không mặt khẽ nghiêng đầu, như đang đánh giá hắn.

Nếu nói "có" ngày mai tỉnh dậy, hắn sẽ lại là một kẻ bình thường, sống trong thế giới yên ổn này, không còn nghi ngờ, không còn bất an.

Đường Lui Không Còn

Hắn chỉ là một cái bóng.

“Rất tốt. Các ngươi đã hiểu rồi.”

“Vậy, nếu một kẻ không tin vào giả đạo thì sao.”

Trong một đại điện cổ kính của tông môn, một vị trưởng lão tóc trắng, ánh mắt thâm sâu đang giảng đạo.

Hắn từng có bằng hữu.

Trưởng lão mỉm cười, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Nhưng hắn không còn miệng.

Hàn Vũ khẽ run, nhưng cố trấn tĩnh.

...

Chương 35: Hàn vũ

Ký Ức Bị Đánh Cắp

"Ngươi đã tự chọn lấy con đường này."

Kẻ này không phải Hàn Vũ.

Hắn đã mất đi tên của mình.

Bọn họ đứng đó. Không ai lên tiếng.

“Hắn là dị đoan.”

Bên dưới, hàng trăm đệ tử lắng nghe, vẻ mặt nghiêm túc.

Không ai biết vì sao hắn lại có mặt ở đây.

Chờ đợi.

Có lẽ, từ trước đến nay, hắn vẫn là một phần của tông môn.

Không.

“Nếu tất cả đều tin, thì nó chính là chân đạo.”

Hắn chưa từng tồn tại.

Không còn gì cả.

“Quả nhiên…”

Hắn bỗng nhận ra

Tiếng cười vang vọng khắp nơi, như hàng ngàn hàng vạn âm thanh hòa làm một, ngân nga thành một bản hùng ca méo mó, chào đón một kẻ mới gia nhập hàng ngũ.

Hắn có gương mặt giống Hàn Vũ, dáng điệu cũng không khác biệt, ngay cả giọng nói cũng y hệt.

Nhưng hắn biết... bọn họ đều đang nhìn mình. (đọc tại Qidian-VP.com)

Sáng hôm sau, tại chính con đường nơi Hàn Vũ gục xuống, một đệ tử khác đã đứng vào vị trí của hắn.

“Ngươi có tin vào giả đạo không.”

Hắn cắn răng, dùng hết sức ép buộc bản thân phải nhớ ra. Hắn là ai. Hắn từ đâu đến. Hắn đã từng làm gì.

Còn hắn, chỉ đứng đó, lặng lẽ lắng nghe.

Đúng vậy. Hắn vẫn luôn ở đây.

“Vậy… nếu cả thiên hạ tin vào giả đạo, thì nó còn là giả không.”

Nhưng ngay khi hắn vừa chạm vào cái tên ấy, nó lập tức vỡ nát, tan biến thành hư vô.

Ý niệm đó vừa xuất hiện, hắn bỗng cảm thấy cực kỳ hoảng loạn.

Không có lối thoát.

Hắn đang rơi xuống.

Hắn ngẩng đầu, nhìn những kẻ không mặt trước mặt mình.

Hắn đột nhiên nhận ra... bóng của mình không còn.

Kẻ không mặt vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng.

Trước mặt hắn không còn là căn phòng quen thuộc nữa.

"Không muốn quên."

Kẻ Không Tên

Ký ức của hắn, từng đoạn, từng đoạn một, bị xóa đi.

Hắn chậm rãi khép mi mắt, tựa như muốn trốn khỏi bóng tối bao trùm.

Hắn mỉm cười đáp lại, tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Đạo là con đường chân lý, là quy tắc vận hành vũ trụ.”

Nhưng không ai nhận ra…

Chúng đang cười nhạo hắn.

Không. Không thể nào.

Tay hắn vung loạn trong không trung, cố bám víu vào thứ gì đó

Hắn lảo đảo lui lại, nhưng lại va phải một bức tường vô hình.

Và ngày mai, sẽ không ai nhắc đến Hàn Vũ nữa.

Mỉm cười.

Hắn từng có sư phụ.

Một tràng cười khe khẽ vang lên, không phải tiếng cười của con người, mà là âm thanh méo mó như đến từ một nơi xa xôi nào đó.

Hắn mở mắt.

Bàn tay hắn run rẩy giơ lên, sờ lên mặt

Tên của hắn là gì.

Các sư huynh sư đệ vẫn trò chuyện, vẫn tập luyện, vẫn tranh luận về những điều vĩ đại trong đạo pháp.

“Ta không tin.”

Nhưng chẳng còn gì cả.

Trưởng lão cười lớn, ánh mắt tràn ngập sự hài lòng.

Trưởng lão chậm rãi cất giọng:

Lặng lẽ lắng nghe.

Từ giờ trở đi

Một nỗi sợ không thể diễn tả bằng lời dâng trào trong lòng.

Từ đó về sau, không còn ai trong tông môn đặt câu hỏi về giả đạo nữa.

Hắn cũng là một trong số bọn họ.

Hắn không nói ra, nhưng trong lòng hắn hiểu. Hắn nhìn những người xung quanhtừng ánh mắt, từng cử chỉ, từng câu chữ thốt ra đều bị giả đạo bao trùm.

Hắn có thể nói dối.

“Ta vẫn luôn ở đây.”

Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực.

Một cái tên mơ hồ lướt qua trong tâm trí.

"Ta... không muốn quên."

Dương Mục chậm rãi tiến lên một bước.

Một người lên tiếng:

“Giả đạo là con đường của kẻ lừa dối, là nghịch thuyết, là con đường sai trái.”

“…Ngươi là ai.”

Nhưng hắn không ngờ, bản thân đã bị lộ.

Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.

Đám đệ tử sững lại.

Không khí như đông cứng.

“Các ngươi, có biết đạo là gì không.”

Hàn Vũ không kịp phản ứng.

Cả người hắn cứng đờ.

Trong một góc hẻo lánh của tông môn, một đệ tử trẻ tuổi lặng lẽ bước đi giữa màn đêm. Hắn không giống những kẻ khác.

“Vậy, giả đạo là gì.”

Trưởng lão Dương Mục, cùng ba sư huynh đồng môn.

Trong một góc của tông môn, lại có thêm một cái xác.

Không ai trả lời ngay. Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.

Hắn tiếp tục đứng đó.

Từ giờ trở đi...

Một cơn gió lạnh lướt qua, khiến ngọn đèn dầu trong phòng chập chờn, bóng tối lay động.

Suy nghĩ một chút.

Sau đó, bàn tay lão nhẹ nhàng giơ lên.

Trước khi cơ thể hoàn toàn gục xuống, hắn cười khẽ:

Một ngày nào đó, trong một góc tông môn, một kẻ vô danh lặng lẽ đứng giữa đám đông.

Không phải một tiếng cười duy nhất, mà là vô số tiếng cười trùng điệp lên nhau, vang vọng khắp không gian này.

Không ai nhớ hắn là ai.

“Vậy các ngươi sẽ làm gì.”

Nhưng kỳ lạ thay, không ai thắc mắc về điều đó.

Nhưng giây phút này, trong lòng hắn bỗng có một suy nghĩnếu cả thế gian đều giả dối, vậy hắn còn sống để làm gì.

Một đệ tử đứng dậy, chắp tay cung kính:

Chờ đợi điều gì.

Hắn hoảng loạn tìm kiếm, cố gắng bám víu vào chút gì đó quen thuộc

Hắn vội vàng nắm bắt lấy nó

Bóng tối nhấn chìm hắn hoàn toàn.

Khi hắn rẽ vào một con đường nhỏ, bốn bóng người chờ sẵn.

Hắn có thể quỳ xuống, thề thốt trung thành.

Hắn run rẩy, cố gắng lùi lại, nhưng cơ thể cứng đờ như bị đóng đinh vào thực tại méo mó này.

Một vị sư thúc đi ngang qua, nhìn thấy hắn.

“G·i·ế·t.”

Hắn không biết mình lấy dũng khí từ đâu để thốt ra câu đó. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn từng là ai đó.

Một đệ tử khác mạnh dạn đáp:

Mất Tên

Mà là một khoảng đất hoang vắng, tràn ngập những kẻ không mặt.

Lời Dạy Của Trưởng Lão

Nhưng hắn không dám lên tiếng.

Hắn thấy căn phòng mờ đi, thấy sàn nhà dần biến mất dưới chân mình.

"Chào Hàn sư huynh."

Một Kẻ Không Tin (đọc tại Qidian-VP.com)

Những kẻ không mặt vẫn đứng yên, nhưng tiếng cười của chúng ngày càng rõ rệt hơn.

“Sư tôn gọi ta có việc gì.”

Cả đại điện chìm vào im lặng.

Tất cả đều biến mất.

“Tốt. Ít ra, ngươi không giả dối.”

Hắn lảo đảo lùi lại, máu chảy xuống mặt đất, đôi mắt tràn ngập sự bình thản.

Cảm giác lạnh buốt chợt bùng lên từ lòng bàn chân, lan thẳng đến đỉnh đầu.

Trưởng lão gật đầu, nhìn khắp đại điện.

Có lẽ, ngày hôm qua, hắn đã đứng ở chỗ này.

Đã trở thành một phần của thực tại.

Vị sư thúc sững lại.

Không, không đúng.

Hắn muốn hét lên.

Người Thay Thế

Không.

Hắn ngẩng đầu, giọng trầm ổn:

Hắn run rẩy đứng dậy, đôi chân dường như không còn là của mình. Cát bụi mịt mù bao trùm lấy không gian, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, vặn vẹo. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng không có gì cả.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 35: Hàn vũ