Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 38: Cái Bóng
Giống như… bóng đã tự tách ra khỏi hắn.
Không thể nào.
Cái đầu nghiêng sang một bên, như đang quan sát hắn.
Kẻ áo choàng đen nhìn lão một lúc lâu.
Mà là bóng của hắn.
Khi đối diện với một kẻ không có bóng,
Hắn há miệng muốn hét lên.
Trước mặt lão, chỉ còn một chiếc bóng đen kỳ dị trải dài trên bàn.
Nhưng không nói được gì.
Kẻ áo choàng khẽ gật đầu, tựa như hài lòng với câu trả lời đó.
Không nhanh, mà rất chậm.
Không có ai.
Bình trà trên bàn run rẩy, nước nóng tràn ra.
Rồi hắn mỉm cười.
Hắn vẫn còn ở đây.
Giọng nói kia lại vang lên.
Mà là một loại quy tắc.
“Nhưng có một điều ta thắc mắc.”
Lão già lẩm bẩm.
Kẻ không có bóng… cuối cùng đã có bóng.
Không thể trả lời.
Nhưng không thể.
Ngoại trừ một lão già với mái tóc bạc trắng, đôi mắt đục ngầu như thể đã chứng kiến quá nhiều điều kinh khủng.
Một cái miệng.
Nhưng lão lại không dám trả lời.
Chỉ cần không phản ứng.
Mồ hôi thấm đẫm lưng áo.
Không phải nhìn chằm chằm.
Lão già cảm thấy họng mình khô khốc, bàn tay dưới bàn bất giác run lên.
Nó không vọng lại từ bất kỳ đâu.
Người Không Có Bóng
Ngay sau lưng mình.
Không có ai ở đó cả.
Một thứ tối đen.
"Rất tốt. Ngươi hiểu quy tắc."
Kẻ đó nhấc chung rượu lên, nhẹ nhàng uống một ngụm.
Chỉ được phép hỏi một câu.
Và cái bóng kia…
Không còn ở đó nữa.
Nó đã thay đổi.
Một luồng khí lạnh đến tận xương tủy.
Mà là…
Một kẻ khoác áo choàng đen, lặng lẽ ngồi trong góc khuất nhất. (đọc tại Qidian-VP.com)
Lão biết dù trả lời “có” hay “không” cũng đều là sai.
Và đặt một thỏi linh thạch thượng phẩm lên bàn.
Như thể đang thử nghiệm… đang kiểm soát.
Kẻ không có bóng…
Và không ai sống sót sau khi nhắc đến.
Không có bóng.
Nhưng kẻ áo choàng đen không phản ứng.
Kẻ áo choàng đen đã biến mất.
Kẻ không có tên,
Như thể ai đó đang dùng dao rạch toạc khóe miệng nó ra.
"A, ngươi vẫn không nhớ ta thật sao?"
Những kẻ không có bóng.
Nhưng có một thứ lão chắc chắn.
Lão đã biết quá nhiều điều.
Đây không phải ảo giác.
Không bao giờ được nhắc đến.
“Ngươi đã bao giờ thấy… một kẻ giống ta chưa?”
Rồi nó cử động.
Hắn lại hỏi tiếp.
Một nụ cười không có chút hơi ấm.
Bởi vì...
Không phải thuật pháp quỷ dị.
Người trong quán rất ít.
Hắn vẫn chưa rời đi.
Nhưng hắn chỉ được phép hỏi một câu.
Không phải chỉ là một nụ cười đơn thuần nữa.
Rồi nghe thấy một giọng nói
Nó vẫn đứng nguyên đó.
Nhưng khi lão nhắm mắt lại…
Lão già không dám cử động.
Lão già cố gắng không run.
Một cơn lạnh xuyên thấu xương tủy.
Nhưng có bóng.
Trong quán chỉ còn tiếng gió len lỏi qua khe cửa, mang theo hơi lạnh từ bóng đêm bên ngoài.
Nó không còn chỉ ở trong đầu hắn nữa.
Một cái miệng đang mở rộng.
Nhưng hôm nay...
Trần Tịch xoay phắt người lại.
Nhưng không dám bỏ chạy.
Và nó đang tiến lại gần.
Bóng của mình biến mất.
Nếu không trả lời, liệu có thể sống sót?
Lại nữa sao?
Sâu hơn.
Trần Tịch lùi lại.
Nó đã nhập vào chân hắn.
Không có lực cản.
Nhưng vô dụng.
Hồi lâu, kẻ áo choàng đặt chén rượu xuống, giọng nói vẫn bình thản. (đọc tại Qidian-VP.com)
Chấn động.
Nhưng…
“Lần này, đến lượt ngươi không có bóng.”
Một cái gì đó đang chặn lại.
Mà là vang vọng.
Giọng nói đó vang lên lần nữa.
Và một người khác.
Hơi rượu lặng đi.
Bóng đen trên bàn biến mất.
"Ta có một câu hỏi."
Bóng Cười
Lão đã sống trong tu chân giới cả trăm năm.
Lão cảm nhận được một ánh mắt…
Hơi rượu bỗng chốc trở nên cay độc như dao cắt vào cổ họng.
Cái bóng vẫn tiến tới.
Nó không thuộc về thế giới này.
Không.
Bàn tay kia.
Không nên biết cảm xúc của người khác.
Lão già cảm thấy da đầu tê rần.
Lão già khẽ rùng mình.
Chỉ là
Không phải vì linh thạch.
"Bây giờ… ngươi nhớ ra ta chưa?"
Nhưng không thể.
Lão già chỉ kịp giật mình.
Lão già nuốt nước bọt, run rẩy lắc đầu.
Không nên có danh tính.
Bóng đen trên mặt bàn vẫn ở đó, rõ ràng như thật.
Cái Bóng Không Biến Mất
Không có thân xác.
Bởi vì...
“Ngươi là một kẻ biết điều.”
“Tại sao ngươi lại run rẩy?”
Chỉ cần cử chỉ.
Leo lên cơ thể hắn.
Lùi thật xa.
Lão cảm thấy tim mình như muốn vỡ ra.
Không phải bóng của lão.
Nhưng lão không quan tâm.
Nhưng chân của hắn không hề nhúc nhích.
Rồi lẳng lặng lùi lại.
Trần Tịch cứng đờ.
Kẻ Không Có Tên
Hắn nâng chung rượu lên lần nữa, chậm rãi uống.
Đã biến mất.
Hắn đã biết.
"Ngươi có vẻ sợ hãi."
Dù có hay không.
Câu hỏi thứ ba.
Và rồi… nó thì thầm.
Một thứ đang bò lên đến tận môi hắn.
Chỉ cần không nhìn.
Chỉ có thể im lặng nhìn.
Kẻ áo choàng đen đặt nhẹ tay lên bàn, ánh mắt vẫn bình thản.
Lão muốn hét lên.
Hắn chỉ đưa tay lên.
Lão già ngậm chặt miệng.
Câu hỏi của kẻ áo choàng đen vẫn lơ lửng giữa không trung.
Một câu hỏi đơn giản.
Lão già hít thở gấp.
Mà đang quan sát.
"Tên của ngươi là gì?"
Lão già há hốc miệng.
Chương 38: Cái Bóng
Nhưng lão già lại cảm thấy tủy sống lạnh buốt.
Nhưng không thể.
Chưa từng thấy thứ gì… đáng sợ như thế này.
Nhưng điều đáng sợ là
Bởi vì trả lời... là c·hết.
Lão già cắn răng, cố gắng giữ cho mình không run.
Không cần lời nói.
Lạnh.
"Ngươi đã bao giờ thấy... một kẻ giống ta chưa?"
Vậy mà...
Trong lòng lão vang lên một suy nghĩ duy nhất.
"Ngươi sợ sao?"
Kẻ áo choàng đen nhẹ nhàng đặt chung rượu xuống, đầu khẽ nghiêng như đang quan sát phản ứng của lão.
Bởi vì quy tắc chỉ có một.
Như thể muốn nuốt chửng hắn.
Trần Tịch sững người.
Giọng nói không nhanh không chậm.
Nhưng nụ cười kia không biến mất.
Bàn tay run rẩy rót một chung rượu, đặt trước mặt kẻ áo choàng.
Lão già cứng đờ.
Lão già cố nén hơi thở, bàn tay vô thức siết chặt tà áo, như thể chỉ cần một chút sơ suất là mạng sống sẽ lập tức tan biến.
Nhưng khi lão nhìn xuống chân mình…
Có thứ gì đó vừa chạm vào cổ lão.
Không gian trong quán trà như bị đóng băng.
Ngay bên tai hắn.
Cái bóng của lão
"Vậy thì, ta sẽ hỏi câu thứ hai." (đọc tại Qidian-VP.com)
Câu Trả Lời Không Được Nói
Khi lão vừa cử động,
Nhưng không dám.
Như một dòng chất lỏng chảy ngược.
Như thể đang chờ xem lão sẽ làm gì.
Lão đã thấy quá nhiều chuyện.
Bởi vì bóng đen kia bắt đầu chuyển động. (đọc tại Qidian-VP.com)
Thậm chí... gần như không có ai.
Lần này, nó không còn nhẹ như hơi thở nữa.
Kẻ không có bóng,
Kẻ mất bóng… sẽ trở thành gì?
Dần dần…
Bóng của hắn… đang cười.
Một thứ nhầy nhụa.
Bóng đó đang cười.
Nhưng…
Lão già hít một hơi thật sâu, rồi từ từ lắc đầu.
Chỉ có thể đứng im và nghe.
Mà ở ngay sau lưng hắn.
"Tửu quán này sắp đóng cửa rồi."
Lão cố gắng vận chuyển linh lực.
Không có gì đáng sợ trong giọng nói ấy.
Và nó đang di chuyển.
Một kẻ như vậy đã xuất hiện ở đây.
Có lẽ nó sẽ rời đi.
Hắn đã biết.
Nhưng bóng của hắn không lùi.
Bóng của hắn… nhấc chân lên.
Lão không biết.
Mà vì...
Hắn đã vượt qua quy tắc.
Nhưng hắn biết.
Không có trói buộc.
Nhưng...
Hắn chớp mắt.
Lần này, nó gần hơn.
Nhưng hơi thở lạnh lẽo vẫn còn đó.
Như thể ai đó đang nói ngay bên trong đầu hắn.
Trần Tịch bật người về sau.
Như thể…
Linh lực của lão… không còn thuộc về lão nữa.
Thậm chí… nó còn rộng hơn.
Nụ cười của nó ngày càng lớn, ngày càng méo mó.
Như thể...
Lão mở bừng mắt.
Nó chưa biến mất. (đọc tại Qidian-VP.com)
Tại một góc tối trong Hắc Nguyệt Thành, một tửu quán tồi tàn vẫn còn sáng đèn.
Lão muốn chạy.
Kẻ Không Bóng
Lão già bắt đầu thở dốc.
Lão già há miệng.
Lão già muốn đứng dậy bỏ chạy.
Một quy tắc mà lão chưa từng nghe qua.
Giọng nói kia không có âm vang.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.