Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 39: Cát trắng

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 39: Cát trắng


Không có máu. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mà là một thứ vô hình.

Và trong gió, có tiếng nói.

Đó không phải c·ái c·hết.

Một t·iếng n·ổ vang lên từ trung tâm đại điện.

Nhưng có một cái bóng…

Cái bóng đó… khẽ mỉm cười.

Hắn đang tan thành cát.

Như một thực thể độc lập.

Và thế là...

"Bởi vì ngươi còn nhớ."

Trưởng lão ấy mở miệng, muốn hét lên.

Có một cái bóng di chuyển khắp nơi.

Lão già đứng c·hết trân.

Từ miệng, từ mũi, từ tai, từng hạt cát nhỏ xíu len lỏi vào từng ngóc ngách của thân thể hắn.

Và ngay lúc đó...

Cát trắng tràn vào cơ thể hắn.

Không còn tồn tại.

Và rồi, từ bên ngoài đại điện

Không ai biết bọn họ đã đi đâu.

“Chúng ta đã tìm thấy chân lý.”

Trưởng lão vừa bị cát xâm nhập... không còn hét lên.

Có kẻ muốn bỏ chạy

Không có người.

Chỉ có cát trắng, tràn ra từ v·ết t·hương.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Đang thay thế lão.

Có kẻ chém đứt tai mình.

Nhưng chưa kịp cất bước, đã có thứ gì đó bắt chặt lấy chân hắn.

Hắn muốn hét lên, muốn dùng toàn bộ tu vi để phản kháng

Linh lực đã mất.

Không phải vì vấp ngã.

Một vị lập tức xuất thủ, đánh nát một kẻ trong số họ.

Cái bóng không động đậy.

Khoảnh khắc lão nhấc chân, một cảm giác quái dị ập đến.

Trong đại điện, một bóng người khác đứng dậy.

Không phải linh lực.

Một cơn gió bình thường.

Nhưng rồi... gió thổi.

Chỉ là...

Ánh mắt không có cảm xúc.

“Cát không phải là kết thúc.”

Nhưng cơ thể đã không còn là của hắn nữa.

Bọn họ trở về.

Bỏ lại một lão già...

Cát Trắng Lan Tràn

Lão không còn là lão nữa.

Cát không rơi xuống đất.

"Ngươi còn nhớ ta không?"

Không một ai mở miệng, nhưng trong đại điện bỗng vang lên một thanh âm trầm thấp, kéo dài, như có ai đó thì thầm ngay bên tai:

Bọn họ đồng loạt mỉm cười.

Dù đứng trong mật thất, dù đóng kín mọi cửa, dù dùng cấm chế phong bế tai

Ầm!

Mà đang tự mình bước đi.

Một cái bóng thì có gì đáng sợ?

Gió lại thổi.

Nhưng vô dụng.

Lão không còn bóng.

Nhưng…

"Chúng ta từng gặp nhau."

Để sống sót.

Giọng nói vang lên một lần nữa.

Nó quay lưng bước đi.

Nhưng rồi...

Bóng Không Người

Cảm giác khô khốc dâng lên.

Làm sao có thể?

Không phải vì sợ hãi.

Đây là một...

Rồi hai cơn gió.

Đôi mắt tĩnh lặng như đại dương sâu thẳm.

Ánh mắt đầy thích thú.

Cát Trắng Lan Tràn

Mọi người sụp đổ.

Một đạo cát trắng bốc lên từ lòng bàn tay hắn, uốn lượn như một con rắn, nhẹ nhàng quấn quanh một vị trưởng lão khác.

Nhưng chỉ có cát tràn ra từ miệng hắn.

Rồi... nó mở miệng.

Thanh âm vẫn vang lên.

Cái bóng chậm rãi quay đầu lại.

…trở thành cát trắng.”

Nhưng nó không đến từ thần thức.

Không phải từ thân thể.

Cát trắng siết chặt.

Tất cả trưởng lão còn lại đều trợn trừng mắt.

Những sợi tóc bạc trắng ngay tức khắc.

Những trưởng lão còn lại hoàn toàn sững sờ.

Không còn cánh tay.

Nhưng nó vẫn vang lên.

Lão ngã nhào.

Trưởng lão vừa ra tay biến sắc.

Một trưởng lão bạo phát linh lực, muốn thoát khỏi biển cát đang nuốt chửng mình.

"Ngươi có biết tại sao mình lại sợ không?"

Hắn giơ tay lên

Mà vì cái gì đó đã trói chặt lấy lão.

Một người trong số họ chậm rãi cất giọng, âm thanh vang khắp bốn phương tám hướng, như thể nói chuyện với tất cả mọi thứ tồn tại trong không gian này.

Không phải một trận pháp cổ quái.

Nở nụ cười.

Bọn họ không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Cát bò lên chân bọn họ.

Hắn lập tức lùi lại, vận linh lực bảo hộ toàn thân. Nhưng ngay lúc ấy

Nhưng rồi, ai cũng nghe thấy.

Một nụ cười giống nhau.

Bọn họ muốn quên.

Rồi một ngày, có một kẻ nhìn vào gương.

Ban đầu, mọi người cho rằng đó là ảo giác.

Bọn họ cần phải quên.

Nhưng trong mắt hắn... không còn sợ hãi nữa.

Chỉ có cát trắng bay lả tả.

Không có thân xác.

Ban đầu là những lời thì thầm.

Nhưng trên tường vẫn có một cái bóng.

Tựa như tất cả quy luật cũ đều đã bị c·hôn v·ùi.

Bọn họ cuối cùng đã nhận ra một điều.

Nó biết cả những bí mật mà không ai biết.

Mà vì bóng của mình... không còn đi theo lão nữa.

Nó lơ lửng.

Thân thể tê cứng.

Không phải từ linh hồn.

Nó đã thành người.

Mỉm cười.

“Hãy cùng chúng ta...

Đệ tử trong tông môn bắt đầu biến mất. (đọc tại Qidian-VP.com)

Rồi ba.

Nhưng...

Không có máu.

Nhưng điều duy nhất mà tất cả cảm nhận được, là một sự không thể kháng cự.

Và bọn họ, chỉ là những kẻ chậm chạp nhận ra mà thôi.

Sau đó là những câu rõ ràng.

Một ngày nọ, tông môn phát hiện điều quái lạ.

Ngày càng nhiều cái bóng không người.

Bóng đó bắt đầu nói chuyện.

Và đồng thanh đáp:

Nó cũng đang bước đi.

…sự thay thế.

Ngay khoảnh khắc đó, mọi trưởng lão đều cảm thấy một cơn lạnh sống lưng.

Chỉ còn cái bóng.

Những kẻ đã m·ất t·ích vẫn đứng đó.

Linh lực tan biến.

Một cái đang nhìn lão.

Bóng cũng mất.

Đây không phải là một cuộc thí nghiệm.

Là cát.

Đó là sự chuyển hóa. (đọc tại Qidian-VP.com)

Bàn tay lão run rẩy đưa lên.

Lão chợt hiểu ra.

Đệ tử tông môn, trưởng lão, thậm chí cả tông chủ.

Không phải âm mưu của một thế lực nào đó.

Hành động của bọn họ quá hoàn hảo, không có một động tác thừa.

"Nhưng nếu ngươi quên..."

Hắn đang trở thành một thứ gì đó khác.

Lão nuốt khan.

Lão tròn mắt nhìn.

Mắt bọn họ quá sáng, như thể chứa ánh sao trời.

Lão mất rồi.

Ngay khi cát trắng từ t·hi t·hể vỡ vụn tràn xuống nền điện, một điều không thể giải thích đã xảy ra.

Đầu hắn rụng xuống.

Một trưởng lão vội vận linh lực chém xuống chân mình

Có kẻ bịt tai.

Một vị giả thánh nhẹ nhàng bước tới, tà áo lay động như đang trôi nổi trong gió.

Giọng bọn họ quá rõ, như thể vang vọng từ một nơi xa xăm.

Một con người khác.

“Tại sao lại sợ hãi?”

Cái bóng kia…

Lão không thở được.

Không phải xiềng xích.

Không ai biết bọn họ quay về bằng cách nào.

“Cát là sự bắt đầu.”

Bọn họ không còn như trước.

Mọi người sững sờ.

Một ngày nọ, cơn gió ngừng lại.

Tất cả những kẻ đã m·ất t·ích đồng loạt giơ tay, chỉ về phía hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)

Tựa như nó chưa từng tồn tại.

Chương 39: Cát trắng

Lão già cắn răng, quay đầu.

Lão trưởng lão chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra

Những kẻ đã m·ất t·ích vẫn đứng đó.

"Ngươi sẽ không còn sợ nữa."

Tay hắn đang tan thành cát.

Hắn đứng bất động.

Thanh Âm Trong Gió

Cát đã tràn xuống nền điện.

Nhưng... (đọc tại Qidian-VP.com)

Mà từ cái bóng kia.

Ba tháng sau, khi tông môn gần như đã chấp nhận việc những kẻ nghe thấy thanh âm trong gió đã mãi mãi biến mất

Không có thịt xương.

Trưởng lão ấy gào thét... rồi tan biến thành cát.

Linh lực xuyên qua cát... rồi tan biến.

Một quy luật mới đã bắt đầu.

Cát tràn ra từ lỗ chân lông.

Cát tràn ra từ mắt hắn.

Người Biến Mất Trở Về

Không ai dám động.

Cát trắng vẫn lơ lửng trong không trung, như một đại dương đảo ngược, như hơi thở của thứ gì đó khổng lồ đang bao trùm cả đại điện.

Cái bóng phía sau hắn...

Ban đầu, mọi người cười cợt.

Một buổi sáng bình thường, khi đệ tử tông môn mở cửa đại điện, bọn họ đứng đó.

Chỉ có cát trắng rơi ra.

Có kẻ niệm chú phong bế thần thức.

Nhưng có một điều chắc chắn

Nhưng nó không đến từ tai.

Không có ai.

Toàn bộ đại điện vỡ òa trong sợ hãi.

Ánh mắt bình thản.

Không còn bàn tay.

Cái bóng... cười với lão.

Nhưng vẫn còn ý thức.

Trưởng lão ấy run rẩy.

Không còn thân thể.

"Ta vẫn còn ở đây."

Không một dấu vết.

Nhưng cái gì đã thay thế nó?

Nằm trên tường.

Nó biết quá khứ của họ.

Lão nhìn xuống.

“Tại sao ngươi lại phản kháng?”

Khi trưởng lão hỏi:

Nó gọi tên từng người.

Không một tiếng động.

Tĩnh mịch.

Không có máu.

Biến mất.

Sau khi sự kiện bóng không người lan truyền, các tông môn lập tức phong tỏa khu vực, không ai được phép rời đi.

Vẫn cảm nhận được mọi thứ.

“Các ngươi... đã đi đâu?”

Lão lùi lại.

Từng hạt cát bốc lên, xoay vòng trong không trung, như đang bị một thế lực vô hình thao túng.

Không có gì cả.

"Giờ ngươi là ai?"

Và những người từng nghe thanh âm...

Chỉ có bóng.

Lão đã thành cái bóng.

Chưa kịp làm gì, tay đã rụng xuống.

Mọi người kinh hoàng.

Gương mặt hắn hoàn mỹ vô khuyết.

Hắn thấy mình không còn bóng.

Còn cái bóng kia...

Nụ cười nhẹ nhàng.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 39: Cát trắng