Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 43: Đứa trẻ

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 43: Đứa trẻ


Chỉ có ông lão nhìn theo bóng lưng hai kẻ lạ mặt.

"Quá khứ ư."

Không ai biết

Dấu vết trên mặt đất dần biến mất.

"Nếu đã nhớ ra, còn muốn uống nữa không."

Mọi thứ quay về tĩnh lặng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Một đứa trẻ.

Như thể... chưa từng có ai đến.

Hắn uống cạn.

Ông lão nhìn theo bóng hắn.

Nó quay người.

Không ai biết tên.

"Uống nữa không."

Một giấc mộng hoang đường.

Bước chân kiên định.

Nhưng không tỏa ra khí tức.

Nhưng mỗi lần hạ xuống

Một khoảnh khắc rất ngắn.

Nhỏ bé.

Cái Bóng Biến Mất

Trong thoáng chốc

Chỉ có một người.

Chỉ có một ông lão tóc bạc ngồi sau quầy, rót trà mà không ai gọi.

"Ta không quên..."

- Đệ tử không được trái lời sư tôn.

Một chén màu đỏ.

Nó không bước vào.

Cánh cửa đại điện tự động đóng sầm lại.

Im lặng đến đáng sợ.

Giọng nói mỏng manh như gió.

Một trận gió lạnh thổi qua.

Ông lão lặng im.

Không rõ hình dáng.

Một người lạ mặt xuất hiện.

Bịch.

Người này toàn thân tả tơi.

Cánh cửa lớn của Thiên Huyễn Tông rung lên.

Ông lão không hỏi.

Không nói lời nào.

Hắn bước ra khỏi quán.

"Chỉ là... không còn ai."

Hắn thấy kẻ áo đen không có trái tim.

Chỉ rót một chén trà.

Mặt tái nhợt.

Vẫn còn.

Khí tức bất định.

Chén trà rơi xuống bàn.

Tóc tai rối bời.

Nhưng bỗng nhiên

"Hóa ra... ta từng sống."

Nhưng bia đá cổng tông môn bỗng phát sáng.

Rồi khẽ cười.

Nhưng

Đôi mắt trở lại trống rỗng.

Hắn uống cạn.

Mái tóc ướt đẫm nước mưa.

Nhìn môn quy.

Sau lưng

Nhưng bàn tay khẽ dừng lại.

Áo tro bụi, tóc bạc phơ, mắt không hồn.

Ngày thứ năm.

Bóng lưng biến mất trong bóng tối.

Ông lão vẫn bình thản.

Khách Lạ Uống Trà

Gió nổi lên, bàn ghế rung lắc.

Hắn đứng trước đại điện.

Nhỏ bé.

Kẻ Thứ Ba Xuất Hiện

Mọi thứ

Một màu đen kịt.

Nhưng không ai biết hắn đi đâu.

Không nhanh.

Lẩm bẩm một câu

Không có gương mặt.

"Ta vẫn còn đây..."

Một bóng người lạ mặt chậm rãi bước vào.

"Uống nữa không."

Chỉ có một điều chắc chắn:

Hắn cười khẽ.

Nhìn về phía hai chỗ ngồi trống.

Môn quy vẫn còn.

Quán trà (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng không rời đi ngay.

Ngay lập tức, đôi mắt hắn đổi màu.

Cửa tông lặng lẽ khép lại.

"Để quên."

Nhưng nó... tự mở.

"Thì ra... ta không phải kẻ đầu tiên."

Không ai chạm.

"Trà Huyếtquên đi nhân tâm."

Không ai quỳ bái.

"Không được phản bội tông môn."

Ông lão thở dài.

Chỉ đi thẳng về phía trước.

Hắn đứng dậy.

Rồi đứa trẻ mở miệng.

Cái bóng... đã biến mất.

"Lại thêm hai kẻ lạc lối."

Môn Quy Còn Đó, Người Đã Mất

Như một khoảng không hư vô.

"Cái bóng thứ tư... cũng đã xuất hiện."

Hắn quên đi ân oán. (đọc tại Qidian-VP.com)

Áo quần dính sát vào người.

"Ta muốn một chén trà."

Không chậm.

Bất chợt.

Một chỗ có dấu vết bạch y.

Tí tách.

Lại rót thêm hai chén.

"Đệ tử không được trái lời sư tôn."

Cô độc.

Ngày thứ ba.

Nhấp một ngụm.

Tan biến.

Mắt đen sâu thẳm.

Chỉ còn lại môn quy vẫn treo giữa điện.

Bước chân rời khỏi cánh rừng.

Rồi thở dài.

Chỉ biết rằng, sáng nay

Không ai đáp.

Mà cái bóng vẫn theo sau.

Bọn họ không ngồi cùng bàn.

Một cái lồng trống rỗng.

Những ngày xưa cũ. (đọc tại Qidian-VP.com)

Xa xa, trong cánh rừng phía trước.

Một khoảng không vô tận.

Hắn đứng dậy, rời đi.

Ở một vùng hoang vu, tông môn không người vẫn đứng sừng sững.

Ông lão nhìn thoáng qua, không hỏi.

Bia đá trước cổng khắc ba chữ:

Rồi quỳ xuống.

Hắn quên đi cả lý do tại sao mình tới đây.

Lại rót thêm một chén.

Nhấp một ngụm.

Tóc bạc xơ xác.

Chỉ thi thoảng nâng chén trà.

Tông môn đã mất.

Lạnh lẽo.

Ông lão nhìn thoáng qua, rồi lặng lẽ rót trà.

Không quay đầu.

Giọng nói khàn đặc.

Hắn ngồi xuống.

"Thiên Huyễn Tông... còn không."

Rồi cười nhẹ.

"Đây là trà Bích Vân, ba trăm năm tuổi."

Người khách cầm chén trà thứ hai.

Tấm bảng... khẽ lay động.

Một chỗ vương lại vạt áo đen.

Không còn dấu vết.

Không ai đón chào.

Hắn đảo mắt nhìn quanh quán trà.

Nhưng

"Lần này..."

Không bàn ghế.

"Ta có cần thấy không..."

Một cơn gió lạnh lướt qua.

Hắn quên đi mục đích.

Không khí âm trầm.

Ông lão không ngăn cản.

Ông lão vẫn ngồi đó.

"Uống một chén, có thể thấy chuyện quá khứ."

Chỉ cất giọng.

Trời đổ mưa.

Hắn nhấp một ngụm.

Quán trà lại có khách.

Rồi ông lão gật đầu.

Rồi từng giọt rơi xuống nền đá.

Nước mưa đọng lại trên mái hiên.

Bia đá mờ đi.

"Ngươi vẫn theo ta."

Cửa Tông Mở Ra

Chỉ lặng lẽ nhìn theo.

Cái Bóng Thứ Tư

Nhưng đứa trẻ không nhúc nhích.

Dường như đã mất hết lý trí.

Không ai nhớ...

Ngay lập tức, hắn quên mất mình là ai.

- Không được phản bội tông môn.

Lạch cạch.

"Vẫn còn..."

Nhìn thẳng vào ông lão.

Nó chỉ nhìn chén trà.

Không ai biết bọn họ đi về đâu.

Toàn thân rùng mình.

Hắn nhìn về kẻ áo đen đối diện.

Những thứ đã mất.

"Ta... là ai."

"Uống đi."

Rồi cùng lúc đứng dậy.

Vẫn còn lại một dấu chân.

Tiếng nói vọng khắp đại điện trống không.

Chỉ đứng đó.

Một trận gió lạnh thổi qua.

Mái hiên rung lên khe khẽ.

Lạch cạch.

Kẻ Không Bị Nhìn Thấy

"Người đến đây..."

Tí tách. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chỉ lặng lẽ rót trà.

Ánh mắt trống rỗng.

Không ai biết bọn họ đến từ đâu.

Bóng người bỗng dừng lại.

Hắn nhấp một ngụm.

Đặt lên bàn.

Mưa ướt đẫm.

Một bóng đen xuất hiện giữa điện.

Không ai đẩy.

Một chén màu lam.

Như chưa từng có.

Rót một chén.

Nhìn rất lâu.

Một nụ cười không rõ cảm xúc.

"Chẳng ai còn nguyên vẹn mà rời đi."

Không ai còn nhớ...

Nhẹ giọng lẩm bẩm

Bước đi trong màn mưa.

Hắn loạng choạng bước vào.

- Không được tiết lộ bí mật cho kẻ khác.

Tấm bảng vang lên một giọng nói u ám.

Nhưng không ai nói gì.

Hắn thấy những thứ không nên thấy.

Một tòa thành

Ánh mắt không gợn sóng.

Không bảng hiệu.

Bước tiếp.

Rồi lắc đầu.

Chỉ nhìn nhau, im lặng rất lâu.

Gió rít qua khe cửa.

Bạch y nhân run tay.

Áo đen nhân trống rỗng.

"Không được tiết lộ bí mật cho kẻ khác."

Ngay lập tức, ánh mắt hắn rung động.

Không ai nhớ nó từ bao giờ đã tồn tại.

Ngày thứ sáu.

Giữa núi sâu, trong một góc hẻo lánh của Thiên Huyễn Tông, có một quán trà nhỏ.

Nhưng lần này

Một bóng người đang bước đi.

Nhưng môn quy...

"Ta vẫn là đệ tử Thiên Huyễn Tông..."

Nhưng đủ để nhận ra.

"Trà Lamnhìn thấu nhân tâm."

Không mái hiên.

Ngày thứ tư.

Hắn hít một hơi sâu.

Rồi

Một cái bóng xuất hiện trước cửa quán.

Không ai đọc.

Thiên Huyễn Tông.

Bóng người ấy bật cười.

Hắn quỳ xuống, lặng lẽ khấu đầu.

Không người phục vụ.

Một kẻ áo đen phủ gió, dáng đi âm trầm.

Họ đã đi đâu.

Không vết tích của một chén trà nào từng tồn tại.

Hắn ngẩng đầu nhìn ông lão.

Nhìn rất lâu.

"Không cần nữa."

Hai người không trả lời.

"Ngươi..."

Bước chân nhẹ như lông tơ.

Hắn run rẩy cầm lấy.

Người khách cầm chén trà, nhìn làn khói bốc lên.

"Thiên Huyễn Tông."

Bóng người khẽ cười.

Chiều nay, quán trà có khách.

"Vào đi."

Quán Trà Lại Có Khách

Trên đại điện, tấm bảng cũ kỹ vẫn treo ngay ngắn.

Bạch y nhân nhấc chén trà Lam.

Hắn đứng dậy, quay lưng rời đi.

Lần này là hai người.

Mắt mờ đục.

Ông lão nhìn nó.

Y phục rách nát.

Mảnh mai.

Áo lam tro bụi.

"Ta trở về."

Từng là một tông môn hưng thịnh, giờ chỉ còn bóng tối và cát bụi.

Dưới nền đất ẩm ướt.

Chén trà rơi xuống đất.

"Ta biết mà."

Hắn nhìn chén trà.

Cả hai đều biến sắc.

Bàn tay siết chặt.

Nói xong

Một bóng người bước vào.

Quán trà

Một kẻ vận bạch y thanh khiết, tay cầm bội kiếm.

Ba chữ "Thiên Huyễn Tông" rung lên khe khẽ.

Nói rồi

Ông lão thở dài.

"Lâu rồi không có ai ghé."

"Ta... đã từng là ai."

Hắn đứng lên, quay lưng bước đi.

Như một pho tượng bất động.

Hôm sau, quán trà lại có khách.

Chương 43: Đứa trẻ

Áo đen nhân nhấc chén trà Huyết.

Một hình ảnh lóe lên trong tâm trí

Quán trà không có khách.

Mặt đất lại run rẩy.

Lại rót thêm một chén.

Những n·gười đ·ã k·huất.

"Lại thêm một kẻ bước vào con đường ấy."

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 43: Đứa trẻ