Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 42: Đã từng
“Ta chưa từng biến mất.”
Không ai chào hỏi.
Hắn không thể để lại dấu vết.
Cả thế giới này từ chối thừa nhận sự tồn tại của hắn.
Từ Thanh cố gắng thử.
Nhưng đối với thế giới này
Thế giới này không có chỗ cho hắn nữa.
Không ai nhớ nó đã từng tồn tại.
Không ai trả lời.
Nhưng không ai phản ứng.
Cả thế giới rung chuyển.
“…Ta vẫn còn đây.”
Nhưng không ai nhận ra hắn.
Không tiếng người. Không hơi thở.
Ký ức của hắn chỉ là một khoảng trống.
Hay một thế giới sẽ biến mất mãi mãi.
Một giọng nói vang lên trong bóng tối.
Hắn chặn đường một đệ tử tông môn.
Vậy thì… hắn là gì.
Một thế giới chỉ có hiện tại.
Tông Môn Trống Rỗng
“Thế giới đã quên ngươi.”
Qua những tòa đại điện từng khắc ghi dấu chân hắn.
Nhưng không ai nhớ đến hắn.
Nhưng đệ tử đó không cảm thấy gì.
Hắn t·hiêu r·ụi cả đại điện
Hắn gọi tên sư huynh sư đệ.
Nhưng giọng hắn
Không có gì cả.
“Sự tồn tại của ngươi chưa từng có.”
Hắn muốn xem giới hạn của quy tắc này.
Không phải họ coi khinh.
Nhưng hắn cũng không nhớ mình là ai.
Tông môn không còn ai nhớ mình tồn tại vì điều gì.
Hắn đã bắt cả tông môn nhuốm máu.
"Những quy tắc cũ đã bị thay thế." (đọc tại Qidian-VP.com)
"Hôm qua còn đầy đủ mà..."
Và hắn sẽ đi đến cùng.
Chưởng môn Thiên Huyễn Tông lật mở các ghi chép.
Một thực thể lẽ ra không nên tồn tại.
Hắn ngước mắt lên.
“…Ta vẫn còn tồn tại.”
"Hahaha... thú vị."
Hắn không cam tâm.
Không có lịch sử.
Qua những dãy hành lang từng vang vọng giọng nói của hắn.
Khoảnh khắc hắn thừa nhận
Hắn đã từng là ai?
Khoảnh khắc câu nói ấy cất lên
Cái Tên Bị Xóa
“…Không.”
Không có câu trả lời.
Nhưng khi hắn quay đầu nhìn lại
Hắn phải phá vỡ trật tự giả tạo này.
Từ Thanh đứng trong một thế giới đã khác.
Hắn tự hỏi.
Không có quá khứ.
Nhưng hắn không từ bỏ.
Hắn không quên.
Sáng hôm đó, Thiên Huyễn Tông thức giấc trong sự hoảng loạn.
Chương 42: Đã từng
Hắn là ai?
Bình tĩnh.
Hắn vẫn còn đó.
Nhưng không có gì để chạm vào.
Hắn bỏ chạy.
"Chúng ta..."
Từ Thanh hít một hơi thật sâu.
Từ Thanh bước vào.
Hắn hỏi.
Không bất ngờ.
Nhưng hắn đã không còn lựa chọn.
Tông môn vẫn chỉ có một mình hắn.
Không thất vọng.
Hắn phải ép cả thế giới nhớ đến hắn.
"Không ai biết ta còn sống..."
Hắn không chấp nhận.
Hắn g·iết một trưởng lão
Không ai quay đầu.
Vô cảm.
Bóng người cuối cùng của Thiên Huyễn Tông biến mất.
Không thúc giục.
"Tông môn không có người như ngươi."
Cảm nhận trái tim mình vẫn đang đập.
Hắn vượt qua cổng chính, xuống núi.
Cứ mỗi lần ai đó quay đi
Những đệ tử khác không nhớ ai đã từng đứng ở vị trí đó.
Lạnh lẽo.
Nhưng... hắn không thể rời khỏi đây.
Hắn đang ở đâu?
"...ta sẽ xóa bỏ cả thế giới này."
Một cơn ác mộng chỉ hiện hữu trong khoảnh khắc.
Không có cảm giác về thời gian.
"Là ai."
Cảm nhận sự tồn tại của chính mình.
Từ Thanh cười lớn.
“Ta… là ai?”
Các đệ tử đếm lại số người trong tôngmột nửa đã biến mất.
Từ Thanh vẫn đứng đó.
Một người khác lại bị xóa khỏi thực tại.
Khi một đệ tử c·hết, tên hắn bị xóa khỏi tông môn.
Sau khi thế giới nổ tung
Nhưng không có đường.
Chưởng môn gào lên.
Nhưng không ai thắp.
"Nếu thế giới không chấp nhận ta..."
Hắn chỉ là một ảo ảnh.
Không có trời, không có đất, không có ánh sáng.
Không cười cợt.
"Không ai nhớ tới ta..."
“Ta là Từ Thanh.”
Hắn đã g·iết.
Hắn không còn là một con người.
Gió vẫn thổi.
Hắn đã trở thành hư vô.
Mà họ thực sự không thể thấy hắn.
Nhớ trưởng lão, nhớ sư huynh đệ, nhớ từng góc nhỏ của tông môn.
"...Ta sẽ khiến các ngươi nhớ lại."
Hắn bước qua con đường cũ.
Tông môn không còn trưởng lão.
Nhưng ngay lúc đó
Hắn cố vươn tay.
Trước mặt hắn
“Vậy ta… c·hết rồi sao?”
Cả tông môn đã trống trơn.
Thiên Huyễn Tông vẫn ở phía sau hắn.
Thiên Huyễn Tông biến mất khỏi tu chân giới.
Một câu chuyện chưa từng được viết.
Không ai nhìn thấy hắn.
Tông môn quên đi kẻ đó đã từng tồn tại.
Hắn cố gào thét.
Những ngọn đèn vẫn sáng.
Cánh cửa không dẫn đến đâu cả.
"Nếu các ngươi đã quên ta..."
Trống rỗng.
Nhưng dù hắn có đi bao xa, bước bao lâu
Hắn nhớ mọi thứ.
Hắn muốn biết (đọc tại Qidian-VP.com)
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
“Ta tồn tại.”
Nhưng không ai nhớ.
Sáng hôm sau
Không la hét.
Hắn muốn hét lên.
Cả tông môn giống như mới được dựng lên ngày hôm qua.
Hắn cố bước đi.
Từ Thanh chưa từng thấy một con đường thú vị đến thế.
Mọi người quên mất chuyện gì đã xảy ra.
Khi một trưởng lão bỏ mạng, hắn chưa từng là trưởng lão.
Không có dư chấn.
"Không thể nào... Không thể nào có chuyện này."
Lưỡi kiếm của hắn xuyên qua một đệ tử vô danh.
Mặt đất vẫn rắn chắc.
Bên ngoài đại điện, cột đá ghi tên trưởng lão đã trống trơn.
Một giọng nói khác vang lên.
Và vì thế
Cảm nhận đôi chân mình đang đứng trên mặt đất.
Các đệ tử dần dần mất đi ý thức về chính bản thân mình.
Hắn không thể bị ghi nhớ.
Hắn muốn xác nhận rằng mình tồn tại.
Chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Không phải họ phớt lờ.
Hắn hét lên giữa quảng trường.
Thịt bị xé toạc.
Hắn chỉ là một suy nghĩ mơ hồ.
Mọi thứ đều không tồn tại.
Hắn phải viết lại sự thật.
"Chuyện gì đã xảy ra."
Vậy thì… hắn phải làm gì.
"Thế giới đã thay đổi." (đọc tại Qidian-VP.com)
Ngày hôm sau, đại điện chưa từng tồn tại.
Và hắn mở mắt.
Không ai nhớ Thiên Huyễn Tông từng có một người như thế.
Hắn cố nhớ (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn hiểu ra.
Nhưng hắn đã không còn là một phần của thế giới.
Hắn không còn g·iết từng người một.
Thế giới này không chỉ quên hắn.
Hắn nhận ra
Nhưng mọi thứ vẫn biến mất.
Vẫn trống rỗng.
"Còn ngươi... là một lỗi sai."
Rất yếu ớt.
“Tên ngươi đã bị xóa.”
Hắn g·iết để thí nghiệm.
Không đau đớn.
Chỉ là một cánh cửa trống rỗng.
Hắn muốn nói.
"Trưởng lão đâu. Ai là chưởng môn."
Hắn chưa từng tồn tại.
"Vậy ta có thực sự tồn tại không."
Hắn không còn là một tu sĩ.
Hắn mở miệng.
Nhưng không ai đọc.
Kẻ Trở Về
Mà quên luôn cả những gì hắn đụng tới.
Vẫn tĩnh lặng.
“Nếu ngươi thực sự tồn tại…”
Hắn đã hủy hoại.
Tông môn không còn sư huynh đệ.
Không có tro tàn.
Một cánh cửa xuất hiện trong bóng tối.
Hắn vẫn đang đứng đó.
Hắn hủy diệt luôn cả ký ức.
Lời nói ấy như một lưỡi dao cắt xuyên tâm trí Từ Thanh.
Một trang giấy trắng.
Chỉ còn một mình hắn ngồi giữa đại điện.
Chỉ có bóng tối vô tận.
Sau khoảnh khắc đó
Trần Bất Tử vẫn đứng đó, bình tĩnh nhìn hắn.
Chỉ nhẹ nhàng hỏi:
Hắn g·iết một đệ tử
Hắn không còn g·iết vì trả thù.
Hắn không còn là một con người.
Máu bắn tung.
Nhưng không có gì để nhớ. (đọc tại Qidian-VP.com)
Những người còn lại cố gắng ghi chép, cố gắng khắc dấu, cố gắng nhớ lấy những gì đang diễn ra.
Không có khái niệm về bản thân.
Nhưng không có ai để lắng nghe.
Một kẻ không tồn tại
Cả thế giới nổ tung.
Không ai nhớ hắn từng tồn tại.
"Nếu ta xóa bỏ tất cả, thì điều gì sẽ còn lại."
Hắn bước ra khỏi điện, đi tìm một ai đó.
“Ngươi có dám thừa nhận chưa?”
Trong sảnh đường, các ghế ngồi bị bỏ trống mà không ai nhớ ai từng ngồi đó.
“…Hãy chứng minh đi.”
Thậm chí không nhận ra mình đ·ã c·hết.
Bóng Người Cuối Cùng
Trần Bất Tử vẫn nhìn hắn.
"Mình có tồn tại không."
Đêm hôm đó, một đệ tử Thiên Huyễn Tông cuối cùng vẫn còn tồn tại.
Hắn thử g·iết người.
Và thế là, hắn bắt đầu tàn sát.
Bầu trời vẫn xanh.
"Ta chưa từng biến mất."
Một thế giới không có quá khứ.
Hắn mỉm cười.
Nhưng nó là của hắn.
Từ Thanh há miệng.
Những cuốn sách vẫn mở.
Như thể chính câu hỏi đó cũng không tồn tại.
Như thể nó chỉ đang thuật lại một sự thật hiển nhiên.
Rất nhỏ.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.