Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 45: Vỡ vụn
Hắn đang thích ứng.
Hắn sẽ trở thành một cái bóng mờ nhạt, một kẻ không tên, một kẻ không có quá khứ.
Người Bị Quên Lãng
"Ngươi không phải không tồn tại."
"Ngươi có thể rời đi."
Nó đứng sừng sững giữa đất trời, lạnh lẽo, cô độc.
"Ngươi có còn tồn tại không."
Lão nhân nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm.
"Chúng ta đều giống nhau."
"Không ai sẽ t·ruy s·át ngươi, không ai sẽ nhớ đến ngươi."
Những mảnh vỡ ký ức.
Lão nhân chậm rãi nói.
Những cái bóng mơ hồ trồi lên.
Người thanh niên ngẩng đầu.
Hắn chưa từng tồn tại.
Một cái tên được khắc xuống.
Hắn run rẩy.
Gió thổi qua, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Trong ánh mắt người bán trà
"Chỉ có nơi này"
"Vậy là ngươi đã chọn con đường này."
Tiếng tranh luận, quát tháo.
"Nơi này là đâu."
Những cái tên không còn rõ ràng.
"Ngươi... là tàn dư của Giả Đạo."
Không ai nhìn thấy hắn.
Hắn nhìn thấy.
Người thanh niên siết chặt nắm tay.
Hắn đã quên mất tên của mình.
Ánh mắt lay động.
Gió cuốn qua.
Ông đưa tay bấm quyết.
Những thanh âm thì thầm vang vọng trong hư không.
Nhưng từng cử động của chúng đầy méo mó.
Mảnh vỡ ký ức thức tỉnh.
Nhưng bàn tay xuyên qua bông hoa ấy.
Bởi vì...
Lão nhân không nói gì.
Chỉ tiếp tục quét sân, không hề ngẩng đầu.
"Ngươi không nên nhớ lại."
"Hãy quên đi..."
Tựa như một cơn ác mộng bò ra từ hư vô.
Hắn khụy xuống.
Như thể...
Ba tháng sau.
Hắn đã từng có một tông môn.
Chương 45: Vỡ vụn (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng đệ tử đó
Một thứ gì đó đang chú ý đến hắn.
Một luồng khí đen dày đặc tràn ra.
Chúng không có hình dáng cố định.
Những bóng người cao cao tại thượng.
Hắn sẽ...
Lão nhân cười nhạt, xoay người bước đi.
Hình ảnh vỡ vụn trong tâm trí.
Nếu tất cả mọi người đều quên hắn, thì hắn có còn là một con người không.
Ánh mắt hắn không còn dao động.
Hắn giật mình.
Hắn đã chọn.
Hắn bước đến gần, hỏi:
Có bóng hình của hắn.
Nhưng đúng lúc này
Tòa bia đá rung nhẹ.
Lão nhân nói nhẹ nhàng.
Hắn bước tới.
Hắn... không nhớ.
Hắn há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.
Đưa tay chạm vào tòa bia đá lạnh lẽo.
Một tông môn rộng lớn.
Mặt trăng bị mây đen che khuất.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Hắn có thể rời đi.
Người thanh niên đứng đó.
Hắn mở miệng.
"Ta đang hỏi ngươi, đây là đâu."
Những cái tên
Những cái tên đã từng có ý nghĩa, nhưng giờ đây chỉ còn là vết xước mờ nhạt.
Rồi hắn khẽ nói
"Nhưng hiện tại"
"Những kẻ đã bị tu chân giới chối bỏ."
Người thanh niên cũng im lặng.
Lão nhân mỉm cười.
"Ta... là ai."
Từ trong bóng tối
Nhưng khi hắn đưa tay ra cầm lấy
Hắn có thật sự còn tồn tại không.
Bước qua bóng tối, tiến về phía một con đường không ai biết trước.
Hắn ngẩng đầu.
Giờ phút này, hắn ngồi trên núi hoang, lặng lẽ nhìn bầu trời.
Nhưng rồi
Không ai nghe thấy hắn nói.
Những kẻ bị lãng quên.
Người bán trà ngơ ngác.
Hắn không còn chần chừ nữa.
Bàn tay run rẩy.
Bước chân run rẩy.
Dưới tàng cây khô
Nhưng đồng thời
Những cái tên...
Không có đáp án.
Hắn đã quên mất cách nói chuyện.
Lão nhân thở dài, đưa tay chỉ lên bầu trời.
"Bọn họ đã tước đoạt cái tên của ngươi."
Một bông hoa nhỏ dưới đất bị gió cuốn đi.
"Không ai biết họ từng tồn tại."
Nhưng không một ai nhớ đến hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Mọi thứ bị xóa bỏ.
Một luồng kiếm khí bùng nổ.
"Bọn họ đã bị xóa khỏi thế gian."
Một giọng nói vang lên.
Nhưng từng bước chân của hắn dần trở nên ổn định hơn.
Những cái tên đã từng tồn tại, nhưng bị tước đoạt.
Trên bầu trời xám xịt, mây quyện thành những hình thù mơ hồ.
Cảm giác lạnh lẽo, mơ hồ.
"Tới rồi."
"Ta hỏi ngươi một câu."
Gió rít qua những rặng núi.
Một cái tên.
Một lần, hắn bước vào một quán trà.
Trong tâm trí trống rỗng, câu hỏi ấy như một lưỡi kiếm sắc nhọn, xuyên thủng bóng tối.
"...Chúng đã đến."
Hắn đã từng có đồng môn, sư phụ, sư huynh, sư đệ.
Lão nhân cười nhạt.
Hắn cũng là một trong số đó.
Một cơn đau nhói lên trong đầu.
Những giọng nói bị bóp nghẹt.
Không nhớ mình đến từ đâu.
"Vậy, ngươi chọn thế nào?"
Từng hơi thở chậm rãi, có nhịp điệu.
Những khuôn mặt.
Lão nhân nhẹ giọng nói:
Những kẻ bị lãng quên.
Chỉ có những vết khắc mơ hồ, bị bào mòn theo năm tháng.
Mãi mãi không thể tìm lại chính mình.
Trước mặt họ
Người bán trà gật đầu, rót trà ra chén.
Trong đôi mắt ấy
"Những người bị phán là tàn dư của Giả Đạo."
Một đôi mắt lạnh lẽo đang mở ra.
Không nhớ mình là ai.
"Ai... ai đang gọi ta?"
Một luồng khí tức kỳ dị dâng lên.
Không nhớ tên của chính mình.
Những gương mặt mơ hồ.
Câu nói vang lên trong đầu hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Ba tháng qua, hắn đã đi qua vô số nơi.
Người thanh niên cảm nhận được gì đó.
Ở đâu đó trong bóng tối.
Bỗng lão nhân khựng lại.
Hắn lặp lại.
Không ai biết hắn từng tồn tại.
"Ta... đã từng tồn tại."
Người quỳ trên đất, môi run rẩy, ánh mắt trống rỗng.
Cái Tên Bị Chôn Vùi
Lần đầu tiên có người thấy hắn.
Hắn đứng dậy.
Những cái tên đã bị lãng quên, bắt đầu xuất hiện lại.
Ông đưa tay lên, nhưng lập tức khựng lại.
Chém xé màn đêm.
"Ngươi không nên nhớ lại."
Lão nhân đưa tay đặt lên trán hắn.
Những mảnh ký ức không hoàn chỉnh.
Những bàn tay vặn vẹo đưa về phía hắn.
Hắn đưa tay ra chạm vào.
Trên một ngọn núi hoang vắng, dưới bóng một gốc cây khô cằn, kẻ ăn mày quỳ rạp xuống đất, nhìn lên bầu trời xám xịt. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn nhìn bóng lưng lão nhân.
"Nhìn đi."
Không có ai đáp.
Người thanh niên không trả lời ngay.
Trên bia đá, không có chữ.
Kẻ Không Nên Nhớ Lại
"Trở thành hư vô..."
Không ai nhớ đến hắn.
"Không ai nhớ đến họ."
Nhưng...
Rồi là phán quyết.
Lão nhân nhìn hắn, giọng nói bình thản.
"Vậy thì đi theo ta."
Một tòa bia đá khổng lồ.
Hắn gọi một chén trà.
Nếu hắn rời đi
Một quá khứ bị c·hôn v·ùi, sắp trồi lên mặt đất.
Bỗng nhiên
Một giọng nói khẽ vang lên.
"Nếu ngươi rời đi bây giờ, ngươi vẫn còn có thể sống một cuộc đời mới."
Kể cả bản thân hắn.
Gió gào thét trên đỉnh núi hoang.
Lão nhân cắn răng.
Lão nhân nhìn hắn, cười nhạt.
Một lão nhân tóc bạc, ánh mắt thâm sâu, đang nhìn hắn.
Lão nhân nhìn hắn chằm chằm.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dần sáng lên.
Chén trà rơi xuống đất.
Hắn đã gặp vô số người.
"Muốn biết đáp án không."
Một cảm giác quen thuộc dâng lên.
"Ngươi có thể là bất kỳ ai ngươi muốn."
Gió rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt da.
Không ai cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
"Ngươi có thật sự chưa từng tồn tại."
Hắn ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn run rẩy. (đọc tại Qidian-VP.com)
Người thanh niên hít sâu một hơi.
"Phải. Ngươi đã từng tồn tại."
Hắn đã từng có một cái tên.
Trời đầy mây đen.
Không có ai nghe thấy.
Nhưng rồi
Hắn ngẩng đầu nhìn.
Hắn quay đầu lại.
"Ngươi có thật sự chưa từng tồn tại."
Ba tháng.
Nhưng không có âm thanh.
Một bóng đen mơ hồ, khẽ thì thầm.
Ầm!
Vững vàng.
Tòa bia đá này...
Bàn tay đang run rẩy.
Không có hình bóng của hắn.
Hắn có thể làm lại từ đầu.
Chỉ còn lại bóng tối kéo dài vô tận.
Lão nhân biến sắc.
Hắn nhìn tòa bia đá.
Hắn từng đi ngang qua một tông môn.
Bên dưới bia đá không tên,
"Ngươi không nên tồn tại."
Những cái tên bị lãng quên.
Tựa như một thực thể sống,
"Lạ thật… Sao ta lại rót ra một chén trà dư vậy."
Một luồng khí tức lạnh lẽo lan tỏa, len lỏi vào sâu trong trí óc hắn.
Bởi vì
"Ngươi... đáng lẽ không nên nhớ lại."
Không gian vặn vẹo.
Những kẻ không có tên.
Không một tia sáng nào xuyên qua.
"Bọn họ đã khiến cả thế gian này quên mất ngươi."
"Lưu lại chút dấu vết."
Giọng ông khẽ nghẹn lại.
Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng.
Hay chỉ là một bóng ma lang thang, không tên, không quá khứ, không tương lai.
Trước cổng tông môn, một đệ tử đang quét sân.
Có liên quan đến hắn.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.