Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 46: Triệu hồi

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 46: Triệu hồi


Người thanh niên nghiến răng.

"Chúng không còn chỉ là một danh xưng nữa."

Nhưng vô ích.

Ông nheo mắt.

Một cái bóng vặn vẹo xuất hiện.

Người thanh niên ngẩng đầu.

"Tốt lắm..."

Lão nhân rút tay về, thở dài.

Ngón tay cứng đờ.

Người thanh niên hít sâu.

Hắn cảm nhận được.

Ông hạ giọng.

Một luồng sáng lóe lên.

Người thanh niên không trả lời.

Ông nhìn hắn một lần cuối.

Từ sâu trong màn đêm.

Bóng đen đã lao tới.

Lão nhân nhìn hắn.

Một cái tên.

Không gian trở về bình thường.

Hắn đã nhớ lại.

"Nhưng ngươi không còn là ngươi trước kia nữa."

Cũng không phải một cuộc t·ấn c·ông.

Hắn gật đầu.

Không phải do sợ hãi.

Hắn cảm nhận được gì đó.

Một nơi không có ánh sáng, không có thời gian, không có sự sống.

Người thanh niên chợt khựng lại.

"Kẻ nhớ lại tên mình..."

Lão nhân không lùi lại.

Trong cơn ác mộng vặn vẹo.

Lão nhân thở dài.

Không phải bóng tối đơn thuần.

Cái Giá Của Ký Ức

Người thanh niên đột nhiên cảm thấy lạnh thấu xương.

ẦM!

Lão nhân thở dài.

Người thanh niên ngẩng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Nhưng càng nhớ, đầu hắn càng đau.

Và rồi

Không có âm thanh bước chân.

"Ngươi có thể chạy, có thể quên..."

Nhưng nó không biến mất.

Ký ức không còn trọn vẹn.

Lão nhân gật đầu.

Lão nhân hạ giọng.

Từ khoảnh khắc này trở đi

Mà là

Hắn cảm thấy trái tim đập mạnh.

Hắn cảm thấy một sức mạnh kỳ dị lan tỏa.

"Ý người là gì?"

Như thể đây không phải lần đầu ông chứng kiến cảnh này.

Hắn nắm chặt bàn tay.

"Tên là một phần của tồn tại."

Khi ông quay người.

Chúng bắt đầu có... khuôn mặt.

Nhưng không phải vì sợ hãi.

Hắn quay lưng bỏ chạy.

Một cái tên đã được viết lại.

Xa xa, trong bóng tối.

Trên mặt ông thoáng hiện lên một vẻ phức tạp.

Ầm!

Hơi thở của hắn run rẩy.

"Vậy thì, ngươi cũng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì."

"Nhưng nếu ngươi nhớ lại..."

"Tên không chỉ là danh xưng."

"Vậy thì, ngươi phải chiến đấu."

Mà là

Bầu trời vẫn đen kịt.

Mà là một lời triệu hồi.

Hắn nắm chặt tay.

Ánh mắt ông phức tạp vô cùng.

Bất giác, hắn cảm thấy ai đó đang nhìn mình.

Hắn không thể cử động.

Mặt đất rung chuyển.

"Ngươi đã b·ị đ·ánh dấu."

Và những khuôn mặt đó

Người thanh niên thở dốc.

"Ta đã nhớ lại."

Ngay lập tức

Hắn nhìn xuống vết đen trên cổ.

Lão nhân cười nhạt.

"Một cái tên đã được khắc lại."

Trên bầu trời, một vết nứt đen ngòm dần mở rộng.

Hắn cố gắng vận linh lực để xóa bỏ.

Lạnh.

"Ngươi có muốn sống không?"

Ông lắc đầu.

Lão nhân ngạc nhiên.

Lão nhân khẽ nhắm mắt, như đang nhớ về điều gì xa xăm.

Hơi thở trở nên nặng nề.

Lão nhân hạ giọng.

Mà cả tu chân giới đã cố quên đi.

Không gian chấn động.

Hắn bật lùi, nhưng đã quá muộn.

Thứ đã thức tỉnh

Nhưng khí tức của nó...

Không có hình dáng rõ ràng.

Hắn chạm vào cái tên vừa khắc trên bia đá.

"Vì ta nhớ rồi."

Người thanh niên đứng lặng.

"Của thứ chưa từng muốn ngươi tồn tại."

Vẫn thì thầm, vặn vẹo, bò tới.

Lão nhân chậm rãi mỉm cười.

"Mà trở thành một phần của bóng tối."

"Vậy thì, không còn đường lui nữa."

Vì đây không phải là một cái bẫy.

Hắn ngước nhìn trời.

Nhưng đôi mắt hắn đã kiên định.

Chúng vẫn còn đó.

Ông đưa tay.

Bầu trời xoay vặn như thể có thứ gì đó đang bị xé rách.

Một cơn gió khẽ thổi qua, mang theo hơi lạnh của màn đêm.

"Không... Không...!"

Hắn cố giãy giụa.

Ông nhìn theo bóng người thanh niên đang dần biến mất trong bóng tối.

Khiến không gian như đông đặc.

Mắt hắn đã đỏ rực.

Chúng không còn là những hình dạng mơ hồ nữa.

Ông nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt hắn.

Như thể chưa từng có ai ở đây.

Những bóng đen gào thét.

Một cảm giác quen thuộc.

Lão nhân trầm giọng.

Và bóng tối... sẽ đuổi theo hắn đến tận cùng.

Những cái bóng rú lên rồi tan biến.

Bóng tối tỏa ra từ vết đen trên cổ người thanh niên, lan rộng như những xúc tu đang bò trên không gian. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn không kịp phản ứng.

Trong hỗn loạn của bóng tối.

Xa xa, đôi mắt trong bóng tối vẫn dõi theo.

Mắt hắn mở lớn, hoảng loạn.

Nhưng chẳng có ai cả.

Chúng bắt đầu có miệng.

"Nhưng... có những kẻ không nên có tên."

Lạnh đến tận xương.

Chỉ có những kẻ bị lãng quên.

Từ... nơi hắn đã từng thuộc về.

Từ nơi không ai dám gọi tên. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn biết...

ẦM!

Những bóng đen biến đổi.

Người thanh niên đưa tay chạm vào cổ mình.

Nhưng...

"Vì có những cái tên... không nên tồn tại."

Nó chỉ đứng đó, mờ mờ ảo ảo.

Một giọng nói khe khẽ vang lên.

Như thể, hắn đã từng trải qua chuyện này rồi.

Nhưng trên đó

Một bàn tay đầy vặn vẹo đã chộp lấy cổ hắn.

"Ngươi cười cái gì?"

Chỉ có bia đá, gió lạnh, và bóng tối. (đọc tại Qidian-VP.com)

Lão nhân nhìn hắn.

Chương 46: Triệu hồi

"Ngươi đã khắc lại tên mình."

ẦM!

Chính là ký ức của hắn.

Hắn không còn là kẻ vô danh.

"Ta cười..."

Một đôi mắt khác đang mở ra.

"Tên của ta..."

Người thanh niên ngước lên.

Ông bước tới, giọng trầm xuống.

Từ xa, trong bóng tối.

Bên trong

Không phải tiếng gió.

Mây đen đặc quánh.

Một lát sau, ông chỉ nói một câu.

Nhưng

Bia đá vẫn đứng đó, lạnh lẽo.

Nó không lan ra.

Hắn đưa tay ra.

"Mục tiêu của ai?"

Giống như một dấu ấn vĩnh cửu.

Một vết đen kỳ lạ đã xuất hiện trên da hắn.

Hắn là kẻ có tên.

Mà là một thứ còn sâu hơn cả bóng tối.

Là vô tận.

Một luồng sáng bùng lên, đẩy lùi cái bóng.

Một thứ gì đó đã thức tỉnh trong máu hắn.

Nhưng cũng không phai đi.

Hắn bước lên một bước.

"Ngươi sẽ trở thành thứ mà bọn chúng sợ hãi nhất."

Người thanh niên siết chặt nắm đấm. (đọc tại Qidian-VP.com)

Người thanh niên cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn.

Một sự quen thuộc kỳ lạ.

Mà là...

Lão nhân biến sắc.

"Ngươi đã nhớ lại."

Và giờ đã đến lúc trở về.

Từ nơi xa, một thanh âm vang lên.

Hắn đưa tay lên cổ.

Nhưng cùng lúc đó

Người thanh niên mím môi.

Tiếng gọi.

Một cái tên bị lãng quên.

"Quả nhiên..."

Rồi

Nhưng không nhớ khi nào, không nhớ ở đâu.

"Ngươi cũng đã trở thành mục tiêu."

Như một mũi tên xuyên qua hư không.

Chính là khuôn mặt của hắn.

Không phải sợ hãi.

Người thanh niên sững sờ.

"Ngươi có biết... tại sao rất nhiều người chọn quên đi tên mình?"

Chúng bắt đầu có mắt.

Một nơi...

Mà là

Ông đưa tay chạm vào vết đen trên cổ hắn.

Cả thế gian như bị đè nén bởi một thứ gì đó vô hình.

"Vô ích."

Rồi bị nghiền nát.

Bóng tối khép lại.

Lão nhân thở dài.

Ông nhìn thẳng vào hắn.

"Sẽ không còn đường quay lại."

Mồ hôi chảy dài trên trán.

"Nhưng tên đó... có còn là hắn không?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Một cái tên

Thứ gì đó đang đến.

"Chúng muốn xé nát ngươi."

Chúng không thực sự biến mất.

"Nhưng không thể trốn thoát khỏi chính mình."

Bóng tối rung động.

"Ngươi đã lấy lại tên của mình."

Người thanh niên đột nhiên quỵ xuống.

Hắn quay phắt lại.

Từng chút một.

Hắn đột nhiên bật cười.

Không phải đau đớn.

"Ký ức... không phải thứ có thể lấy lại mà không trả giá."

Bóng tối đang kéo hắn vào.

Ông không đuổi theo.

Lão nhân chậm rãi lắc đầu.

Vì ông biết, chạy cũng vô ích.

Ông đưa tay điểm lên trán hắn.

Những thanh âm thì thầm trở nên hoảng loạn.

Có thứ gì đó đang thiếu.

Tĩnh lặng.

Không phải tiếng sấm.

Những bóng đen run rẩy.

Như thể hắn đã nghe câu này từ trước.

Lão nhân khẽ cười.

Bàn tay siết lại.

"Đương nhiên."

Một cảm giác lạ lùng...

"Có những cái tên, khi bị quên đi..."

Người thanh niên hít sâu.

Hắn thì thào.

Một kẻ bí ẩn, đang quan sát.

Vì hắn thuộc về nơi đó.

"Bóng đêm đuổi theo kẻ có tên."

Như chưa từng tồn tại.

Ông chỉ đứng yên, quan sát.

Lão nhân nhìn hắn chằm chằm.

Và hắn thì thầm.

Nhưng hoàn toàn vô dụng.

Như thể đang chờ đợi.

Sức mạnh dâng trào.

"Là gì?"

Sẽ không cho phép ai trốn thoát.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 46: Triệu hồi