Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 50: Ngôi chùa
“Kẻ giữ thệ nguyện… Đêm nay… Người đến…”
Giọng nói này, từ ngay trong đầu hắn phát ra!
Hắn chưa từng tồn tại.
Ngoài kia, một con mắt khổng lồ mở ra giữa bầu trời đêm.
Bên ngoài gió nổi lên.
ẦM!
"Ngươi còn nhớ lời thệ nguyện chứ?"
Ánh trăng lụi dần, chỉ còn màn đêm sâu thẳm.
Chuông dừng lại.
Nhưng nó vẫn vang lên.
Một hồi chuông vang lên trong ngôi chùa hoang.
“Ngươi có nghe thấy không?”
Đốm l·ửa b·ùng l·ên trên đầu hương.
Hắn thì thầm.
Cảm giác bị xoay vòng vòng trong một mê cung vô hình khiến hắn chóng mặt.
Tu sĩ trung niên rùng mình.
"Chúng ta chưa từng tách rời."
Một giọng nói vọng từ bốn phương tám hướng.
Không miệng.
Mà là rơi vào chính cơ thể mình!
Một cái bóng được tạo ra để thay thế cho một kẻ nào đó.
Chỉ khẽ thở dài.
Một ánh mắt.
Hắn cảm thấy mình đang rơi.
"Ta vốn dĩ đã đứng sau lưng ngươi từ lâu rồi." (đọc tại Qidian-VP.com)
Bàn tay trên vai hắn bỗng dưng siết chặt.
Hắn vẫn không động đậy.
"Bổn tọa chưa từng đứng trước mặt ngươi."
Một giọng nói...
Rồi đẩy.
Mà là vô số tiếng thì thầm chồng lên nhau.
“Ngươi đã đến rồi sao?”
Người kia đứng thẳng dậy.
Thần hồn hắn vỡ vụn.
Hắn lắng nghe.
Tu sĩ trung niên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lần này, nó không chỉ có một.
Và hắn là kẻ nắm quyền quyết định.
Lời thì thầm vang vọng trong gió.
Ngay cả chính bản thân hắn, liệu có thật không?
Không ai động vào.
Bóng người kia gật đầu, dáng vẻ vô cùng tùy ý.
Bàn tay này, thân thể này…
Và ngay khoảnh khắc đó
Là ảo giác?!
Không gian xung quanh bỗng dưng xoay chuyển.
Không ai biết hắn đã ở đây bao lâu.
Hắn thì thầm, cảm nhận linh lực chảy trong huyết mạch.
Một giọng nói khác thì thầm vào tai hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không.
Bởi vì… hắn đã nghe thấy.
Bản thể của hắn mỉm cười, vươn tay.
Bóng tối tan dần.
Người ngồi trước bệ thờ khẽ mở mắt.
Tách!
Bàn tay hướng về phía chiếc chuông lớn giữa đại điện.
Tu sĩ trung niên rùng mình. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không thể suy nghĩ.
Hắn đã lấy lại được nó.
Hắn quay người, bước ra khỏi động phủ.
Keng... keng... keng...
Những pho tượng không còn nguyên vẹn.
Trong đôi mắt ấy phản chiếu ánh lửa lập lòe.
"Chỉ có ta nhớ các ngươi."
ĐÊM TÀN, CỬA MỞ
Một cái bóng.
Hắn không có thân phận.
Không.
Không có tiếng máu chảy.
Chỉ đưa tay lên trán, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn vô hình.
Không yếu đuối.
Hắn chỉ là…
"Ngươi còn chưa hiểu à?"
Bên trong đại điện bụi phủ dày đặc.
Giọng nói lại vang lên.
Một bàn tay đã nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.
"Ngươi nghĩ… ngươi vẫn là chính ngươi sao?"
Hắn mở mắt, ánh nhìn bình thản.
Cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay đặt trên vai như thể cắt đứt tất cả cảm giác của hắn.
Từ lòng đất, từng cánh tay xương xẩu vươn lên, níu lấy vạt áo hắn.
Phải thoát ra!
Chỉ có thể lắng nghe.
Tu sĩ trung niên tim đập loạn xạ.
"Ta chính là ngươi."
Nhưng… nó không hề trống rỗng.
Không có… bất kỳ phản ứng nào.
ẦM!
"Đêm nay, cánh cửa đã mở."
Chúng quỳ bất động, thì thầm những âm thanh méo mó.
"Chúng ta... đang chờ người..."
Nhưng chúng đang nhìn hắn.
Ngôi chùa lặng lẽ như một phần của quá khứ.
Sự tồn tại này, có phải là của hắn?
Không cần biết kẻ này là ai, không cần biết động cơ của hắn, chỉ biết…
Một bóng người ngồi xếp bằng trước bệ thờ.
Những cành cây va vào nhau, rít lên như tiếng than khóc.
Hắn đang đứng đây.
Bàn tay kia chỉ nhẹ nhàng đặt xuống, không có lực đạo, nhưng lại như trói buộc toàn bộ thần hồn của hắn.
Không phải ảo giác.
Chỉ biết rằng… đêm nào cũng vậy.
Bụi rơi xuống như tro tàn.
Những vết nứt mở rộng trên mặt đất, kéo dài như những con rắn khổng lồ bò trườn.
"Quan trọng là…"
Đứng ngay sau lưng mình.
Một giọng nói vang lên từ bóng tối.
"Giờ thì đi đi."
Không ai biết hắn đã từng biến mất.
Ngay lập tức
Cơ thể hắn không còn là của hắn.
Ầm!
Chỉ khẽ cười.
Hắn không cần biết.
Không ai biết hắn đang chờ đợi điều gì.
Không… Không đúng.
Vù vù vù…
GÓC ĐỘNG PHỦ HOANG VẮNG, NGƯỜI TRỞ LẠI
TIẾNG CHUÔNG VANG TRONG ĐÊM
Không có thật.
Tu sĩ trung niên gào lên, nhưng giọng nói của hắn vang vọng kỳ lạ.
"Từ giờ… ta sẽ sống như thế nào?"
Hắn nhận ra điều kinh hoàng nhất.
Không còn đường lui.
Người ngồi xếp bằng vẫn không nhúc nhích.
Người ngồi trước bệ thờ không đáp.
“Lời nguyền đã hiện…”
Kiếm quang cắt xuyên qua cơ thể đối phương.
Không có dấu hiệu linh lực b·ạo đ·ộng.
"Không… Không thể nào!"
Một bóng người.
Không ai biết hắn đã từng bị thay thế.
Những khuôn mặt xa lạ, những cái tên mơ hồ.
Nhưng giờ đây, hắn đã trở về.
Bao nhiêu năm ẩn nấp, bị quên lãng, bị thay thế.
Mọi thứ…
Một cơn đau xuyên thẳng vào thần hồn.
Tay chân hắn không còn nghe theo ý chí hắn.
"Ngươi nghĩ mình là ai?"
“Ngươi có nghe thấy không?”
Giọng nói trở nên khàn đục.
Những pho tượng đổ nát khẽ run lên.
"Ta là ai ư?"
Không ai gõ.
Không phải rơi vào vực sâu
Hắn gằn giọng.
Hắn nhắm mắt.
“Ta đã nghe thấy.”
Kiếm quang bùng lên, hóa thành một đạo kiếm ảnh phóng thẳng về phía trước.
Chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Nhưng…
Nhưng... đêm nay, cánh cửa đã mở.
Không có cảm giác v·a c·hạm.
"Không cần lo lắng. Không ai nhớ ta cả."
Dưới ánh mắt trống rỗng của những bóng đen, hắn khẽ búng tay.
Như thể bản thân không còn thuộc về chính mình nữa.
Cửa chùa tự động mở ra.
"Ngươi… rốt cuộc là ai?!"
... rất quen thuộc.
Tất cả bóng đen đồng loạt quỳ xuống!
Hắn không có quá khứ. (đọc tại Qidian-VP.com)
Tu sĩ trung niên há miệng, nhưng không thể nói ra một lời nào.
Ngoài sân, đất đá vỡ vụn, tro bụi bay mờ mịt.
Mọi thứ lặng ngắt.
"Ngươi chạy vào đây, ngươi nghĩ ai dẫn đường cho ngươi?"
Chỉ có một sự thật
"Giờ thì nhớ rồi chứ?"
Hắn không có tên.
Chỉ là… kẻ đó chưa từng tồn tại ở đây ngay từ đầu.
Vừa đủ để không ai nghi ngờ.
Hắn đưa tay lên nhìn.
Hắn cắn răng.
ẦM!
Nhưng có một thứ… vẫn còn tồn tại.
Đầu óc hắn nổ tung.
Một đoạn ký ức xa xăm nào đó đột nhiên hiện lên trong đầu hắn.
Là giả đạo!
Không ai biết kẻ đang bước ra ngoài không phải là kẻ đã từng sống ở đây.
“Ngươi có nghe thấy không?”
"Ngươi là ai?"
Tất cả sụp đổ.
Chương 50: Ngôi chùa
Nhưng trong chùa không có đèn.
Hắn đột nhiên nhìn thấy… chính mình.
Hắn bị nuốt mất rồi sao?
Vừa đủ để không ai sợ hãi.
Không còn ai nhớ đến hắn nữa.
Không đau đớn.
Ký ức tràn về.
Ngay khoảnh khắc hắn muốn vận chuyển linh lực
Không mũi.
Người đàn ông trước bệ thờ vẫn không lên tiếng.
Hắn vươn tay ra.
ẦM!
NGÔI CHÙA BỎ HOANG, LỜI THÌ THẦM TRONG ĐÊM
Không mạnh mẽ.
Không thể để hắn sống!
Nhưng
Hắn đã từng là ai?
Giọng nói kia vang vọng ngay bên tai.
Những bàn tay xương trắng trồi lên khỏi lòng đất, chắp lại thành một ấn ký kỳ dị.
"Cuối cùng…"
Những bóng đen đứng lặng lẽ trong màn sương dày đặc. (đọc tại Qidian-VP.com)
Bản thân hắn
Hắn không thể nhúc nhích.
"Ngươi… chờ ta?"
Không mắt.
"Là ngươi!"
Và giờ đây, kẻ đó đã trở lại.
Nhưng
Từ khoảng sân đầy tro bụi, những bóng đen không đứng dậy.
Gió rít qua những khe cửa mục nát.
Gió rít qua từng vách tường mục nát.
Lời nói rơi xuống.
Hắn không đáp.
Toàn bộ ngôi chùa rung chuyển.
Hắn nhìn thấy bản thân đang đứng đó, mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng vô cùng quen thuộc.
Tu sĩ trung niên sắc mặt đại biến.
Bàn tay đó đặt lên trán hắn.
Từng âm thanh chậm rãi, réo rắt, như thể có một bàn tay vô hình đang kéo chuông.
"Ngươi đã quên ta rồi sao?"
Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, nhặt lên một cây hương đã tắt từ lâu.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.