Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 49: Động phủ

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 49: Động phủ


Có thứ gì đó không ổn.

Tu sĩ trung niên lập tức rùng mình.

Hắn giật mình quay phắt lại.

Ba kẻ còn lại bỗng nhiên cảm thấy...

Chỉ có sát khí không ngừng dâng lên…

"Tiếp tục!"

Mãi đến khi một trưởng lão bước xuống…

Một câu nói phá vỡ sự im lặng.

Áo bào bám đầy bụi, nhưng lại không có một chút khí tức.

Trên khán đài, sắc mặt mọi người trầm xuống.

"Ngươi là kẻ rời đi!"

Nhưng có tiếng thở khẽ vang lên.

Chỉ có cát bụi lặng lẽ bay lên từ mặt đất.

Ba kẻ còn lại không ai lên tiếng.

Nếu ai đó nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ đây là một bộ thi hài tu sĩ ngã xuống từ xa xưa.

"Có người thao túng phía sau!"

Không ai trả lời.

Cái bóng vừa lướt qua sau lưng bọn họ và bọn họ biến mất.

"Không khí ở đây… lạ quá."

"Sao không tiếp tục bỏ chạy nữa đi?"

Rồi bất ngờ cười nhạt.

Một kẻ bỗng nhiên phá lên cười.

Không khí như bị nghiền nát.

ẦM!

Kẻ còn lại toàn thân bị hắc khí vây quanh, đôi mắt không chút gợn sóng.

Trên đài, hai bóng người đối mặt.

Lời nói lạnh như băng.

"Không đúng… Không phải là chiêu của đối thủ. Đây là một dạng cấm thuật!"

Hắn sững người.

Một giọng nói vang lên.

Trong một góc tối.

Hoàng Phủ gật đầu và biến mất.

"Chúng ta sẽ chọn ra một người để rời đi."

Người đến vừa g·iết ai đó.

Chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Kẻ áo đen bỗng nhiên bật cười.

Một kẻ khác thì thào.

“Không chỉ có ba người.”

Tu sĩ đổ mồ hôi lạnh.

"Phá!"

Hắn không biết người trước mặt là ai, tu vi ra sao, đến từ đâu.

Một kẻ bước lên trước.

Một số biến sắc.

ẦM!

Không phải không muốn nói.

Không động đậy.

Và cái lạnh buốt xương.

Máu phun trào.

Bụi mù bốc lên trời.

Khói đen ngòm bốc lên trời.

Một trưởng lão hừ lạnh.

Một kẻ hít sâu.

Cả hội trường câm lặng.

“Trận tiếp theo: Đệ tử của Vạn Linh Tông đối chiến với Minh Huyền Thánh Địa!”

Trên khán đài, các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.

Nhưng…

Tiếng chuông vang lên.

Tựa như một kẻ khác... ngoài ba người họ... cũng đang ở đây.

Đất đá nứt vỡ.

Hắn không cử động.

Cũng có thể trở thành lý do để c·hết.

Lạnh.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Nhưng không thấy gì.

Còn Chưởng môn Vạn Linh Tông, Ân Vô Ngọc, chỉ cười nhạt.

Như có một kẻ vô hình đang đứng giữa bọn họ.

Trận chiến vẫn chưa kết thúc.

Bộp!

Ngay lúc này, một đường máu từ trán hắn chảy xuống.

Hắn quét ánh mắt sắc bén qua ba kẻ còn lại.

"Kịch."

"Có ai?"

Cái cảm giác này…

Nhưng khí thế ngầm đã sớm v·a c·hạm.

Ân Vô Ngọc vẫn im lặng.

Bước chân vang lên ngoài động phủ.

Hắn dơ tay lên, mặc cho máu nhỏ xuống.

Bởi vì nếu phản đối...

Máu nhuộm đỏ võ đài.

Ánh mắt đầy căng thẳng, quét ngang động phủ hoang tàn.

Nhện giăng tơ trên vách đá.

Đồng thời, hắc khí như mãng xà phóng ra, nhấn chìm võ đài.

"Hai kẻ yếu nhất, tất nhiên!"

Không ai lên tiếng.

Nó không hoàn toàn trống rỗng.

Chỉ có một câu nói vang vọng trong bóng tối.

Cạch!

"Ngươi… là ai?"

Cảm giác ướt lạnh.

Tựa như có gì đó đang bám dính vào lưng hắn.

Trò hay… sắp diễn ra.

Không ai lên tiếng phản đối.

Nhưng chưa ai ra tay.

Một bước chân giẫm xuống.

Không ai dám lại gần.

Bởi chính bọn họ… cũng không biết.

Một kẻ bất giác lên tiếng.

"Tốt, chúng ta đã qua vòng loại."

Mà là… không ai dám.

Trong căn phòng tối…

Nhưng một cơn rùng mình lan tỏa trong lòng tất cả.

Toàn bộ võ đài rung chuyển.

"Bắt đầu!"

Rất gần.

Thi thể tự b·ốc c·háy!

Hắn còn sống.

Bầu không khí nặng nề.

Mùi máu tươi thoang thoảng.

Sẽ thành kẻ bị chọn.

Chỉ còn tiếng thở.

Chậm.

Không ai trả lời.

Cánh cửa chậm rãi mở ra.

Hắn cố hỏi.

Nhưng…

Nhưng thực tế…

Nhưng…

Quan trọng là…

"C·hết?"

Một màu trống rỗng.

Kẻ bước ra không ngoảnh đầu lại.

Hắn rút kiếm.

Nhưng khóe môi hơi nhếch.

Không ai biết hắn đi đâu.

GÓC ĐỘNG PHỦ HOANG VẮNG, KẺ THỨ BA LẶNG LẼ TỒN TẠI

Không gian chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng một tia sáng lạnh lùng lướt qua mắt hắn.

Không có cảm xúc.

Ai?

Trên không trung, linh khí tụ hội.

Ngoại trừ một âm thanh khe khẽ.

Hắn c·hết rồi.

Kẻ bị chỉ mặt khẽ nhíu mày.

Toàn bộ quảng trường rung động.

Hắn vừa thoát khỏi một trận t·ruy s·át.

Hai kẻ còn lại lập tức quay đầu.

Thêm hai thân ảnh gục xuống. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chỉ còn bốn người.

Một lực lượng vô hình quét sạch hắc khí.

Bốn người nhìn nhau.

Bóng người bên ngoài dừng bước.

"Chưa xong đâu!"

Không có đồng tử.

Cả đấu trường hiện ra trước mắt mọi người.

Tu sĩ trung niên cảm thấy huyết dịch đông cứng.

Là một tu sĩ trung niên, trên người vương đầy v·ết m·áu.

"Các ngươi... có cảm thấy gì không?"

Và hắn đang đợi.

Nhưng không ai có thể nhìn rõ bên trong đang xảy ra chuyện gì.

"Là thứ gì…?"

"Ta chỉ thử một chiêu của Vạn Linh Tông mà thôi."

Một số nheo mắt suy tư.

Có kẻ đang đến.

ẦM!

"Không thể nào…"

Ai đó vừa ngã xuống.

"Là ngươi!"

Một kẻ đã mất một cánh tay.

Dài.

Không ai biết ai ra tay.

Không ai hiểu nổi hành động của hắn.

Hắn không thở.

Nhưng không ai biết đó là gì.

Một giọng nói khàn khàn, đầy cảnh giác:

Thi thể vẫn đứng nguyên trên võ đài.

Hai bóng người đứng đối diện nhau.

Sát Khí Trên Võ Đài – Biến Cố Bất Ngờ

Một luồng kiếm quang bùng nổ.

GÓC ĐỘNG PHỦ HOANG VẮNG, MÀN KỊCH SẮP HẠ MÀN

"Ta là kẻ đã chờ ngươi đến."

Bọn họ đều cảm nhận được.

Lời tuyên bố chấn động.

Rắc!

Lạnh sống lưng.

Ngay lập tức

Tử Vong Trong Một Đấu Chiêu, Bí Ẩn Phía Sau Võ Đài

Chỉ có bóng tối dày đặc.

"Chúng ta rõ ràng chỉ có ba người…"

Không một tia sinh cơ.

Hắn bóp nát chính cánh tay đã đứt lìa.

Một người đang ngồi xếp bằng.

Không khí trở nên nặng nề.

Mọi ánh mắt đều dán chặt vào cảnh tượng này.

Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng…

Chỉ có bóng tối…

Ngay bên tai.

Nhưng chẳng có gì cả. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chương 49: Động phủ

"Vậy thì… kẻ vừa ngã xuống là ai?"

Hắn giơ tay chỉ vào một người.

Hắn bình tĩnh nhìn ba người còn lại.

Nhưng không có ai trả lời.

Nhưng…

Cánh cửa đóng sập lại.

Nhưng câu đó không quan trọng.

Không ai thấy chiêu nào hạ sát.

Mà bóng ma sau võ đài…

Cánh cửa đóng lại.

Một kẻ áo xanh tay đặt trên chuôi kiếm, kiếm ý lặng lẽ tràn ra.

Một hòn đá nhỏ rơi xuống từ vách động.

Rồi chém xuống.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Hắc y nhân mất một tay vẫn đứng thẳng.

Như hơi thở của thứ gì đó… không phải con người.

Nhưng một điều chắc chắn

Cát bụi chưa kịp tan.

Một tia sáng lạnh lẽo xuyên qua bóng tối.

Nhưng…

Hắn khẽ lùi lại.

Một kẻ rùng mình, lẩm bẩm.

Bên dưới, đệ tử các tông môn ngẩng đầu chờ đợi.

Trong đôi mắt hắn, không hề có chút sợ hãi.

“Ai đó…?”

Trên khán đài, các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.

Một tiếng quát xé tan bầu tĩnh lặng.

Giọng hắn khẽ run. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Bây giờ… bước cuối cùng."

Từ bóng tối, một giọng nói uể oải vang lên.

Rồi không nói gì, quay lưng rời đi.

Trò chơi thật sự… mới bắt đầu.

Một tiếng động vang lên từ góc phòng.

Giọng nói vang lên như sấm sét.

Ba kẻ còn lại vẫn im lặng.

Đôi mắt hắn thoáng lóe lên.

"Các ngươi… sẽ c·hết ở đây."

“Chúng ta…”

ẦM!

Bỗng…

Ánh sáng bên ngoài chiếu vào. (đọc tại Qidian-VP.com)

Không ai lên tiếng.

Chư vị cao thủ mắt sáng như đuốc.

Nhưng đã muộn.

Hắn lập tức rút phi kiếm, lùi về sau.

Đang từ từ lộ diện.

Bên trong góc tối, kẻ ngồi đó vẫn không nhúc nhích.

Linh khí tiêu tán.

Vì làm sao có thể trả lời được?

Ngay lập tức (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn mỉm cười.

Bóng người trong góc chậm rãi đứng dậy.

Toàn trường kinh hãi.

Nhưng không ai đọc được suy nghĩ của hắn.

Một tiếng cười nhẹ.

Động phủ này bị bỏ hoang đã lâu.

Vì nói ra bất cứ điều gì...

Hắn đưa mắt nhìn Hoàng Phủ

Cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Đại Hội Tỷ Võ, Sóng Ngầm Dưới Võ Đài

Ánh mắt chậm rãi mở ra.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 49: Động phủ