Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 55: Huyết Ảnh Táng Mệnh
ỰC!
Cả sơn trại đột nhiên im phăng phắc.
Lão già không cười nữa.
Vì hắn nhận ra…
Cả cánh tay tên đại hán… không còn nữa.
“Ngươi diệt cả xào huyệt này… Có từng nghĩ đến hậu quả chưa?”
“Biết chứ. Xào huyệt của Huyết Ảnh, nơi tụ tập của những k·ẻ c·ướp g·iết không ghê tay.”
Kẻ áo xám không thèm quay đầu.
Kẻ áo xám vẫn ngồi yên.
Chúng tan biến.
Chỉ một cái phất tay nhẹ.
Mình đã quên mất gương mặt của đối phương.
“HẮN CÓ VẤN ĐỀ!!!”
ẦM!!!
Hắn chính là kẻ duy nhất bước ra khỏi Phong Ấn Chi Địa mà không mất đi bản ngã.
Rồi, một tiếng vỗ tay vang lên. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt vẫn điềm nhiên.
Nhưng vừa xoay người…
Kẻ áo xám vẫn bình thản.
Bóng người xám cũng biến mất.
Chén rượu vẫn còn trên bàn.
Nhưng khi bầy quỷ chạm đến hắn…
Nhưng…
Đây là lời nói hắn đã từng nói, nhưng chưa bao giờ dám nghe.
Tự thương chính mình… là cách duy nhất để phá bỏ ảo giác.
Những kẻ như thế này…
“Chỉ là một kẻ muốn mượn chỗ này nghỉ chân một lát.”
Chén rượu trong tay hắn vẫn chưa hề vơi đi một giọt.
Hay chỉ là ảo giác?
Hắn lẩm bẩm, ánh mắt như xuyên thấu cõi đời.
“Nghe nói tên nào dám đột nhập vào đây đều không toàn thây.”
Như gương vỡ.
Kẻ áo xám nhấp một ngụm rượu.
Một bóng người bước ra.
Như thể chưa từng tồn tại.
Chính kẻ áo xám đã đoán trước hành động của hắn?
Hắn không có khí tức, cũng không có vẻ gì là cao thủ.
Thế giới xung quanh vỡ nát.
Một tên đại hán râu xồm vỗ mạnh xuống bàn, khiến chén rượu bật lên cao.
Không còn phân vân.
Hắn mỉm cười, nhấp thêm một ngụm rượu.
“Nhưng nơi này… từ hôm nay không còn là của các ngươi nữa.”
Một kẻ hét lên, tung ám khí.
Là hắn trúng kế?
Đám c·ướp trợn mắt.
“Vậy thì… đến thử xem.”
“Hợp nhất đi.”
Vừa quên mất.
Hắn khẽ lẩm bẩm:
“Hừ… Giả Đạo… đúng là đáng sợ…”
Bọn c·ướp Huyết Ảnh không phải lũ yếu nhược. Bị kẻ lạ mặt xem thường ngay giữa sào huyệt, sao có thể nhịn được?
“Chỉ là một kẻ… không tồn tại.”
Nhưng khi bàn tay chạm đến hắn…
Kẻ áo xám đặt chén rượu xuống bàn.
Lão già nheo mắt.
Cả đám c·ướp g·iết người không chớp mắt, lúc này lại cảm thấy khó thở. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nam tử áo xám cười nhạt.
Lời nói ấy rất quen thuộc.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
“Ra mặt đi. Giấu làm gì?”
Kẻ áo xám nhẹ nhàng phất tay.
Kẻ áo xám chậm rãi rót rượu.
Lão già cầm quạt khẽ lay động cổ tay.
Như tranh loang.
Bóng dáng hắn méo mó.
Lão già khẽ rùng mình.
Không còn ai có thể định nghĩa hắn là ai nữa.
Trong chớp mắt, sát ý lan tràn khắp hạp cốc.
Sát khí tràn ngập hạp cốc. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng lần này…
Một trận chiến kinh hoàng… sắp bùng nổ.
Nhưng…
Trên quạt lập tức xuất hiện phù văn huyết sắc, xoắn lại thành một ký hiệu cổ quái.
Hắn chém quạt xuống.
Không còn là bóng người xám.
Kẻ áo xám không nhúc nhích.
Một luồng khí tức kinh khủng bùng nổ từ trong đại điện.
Cả sơn trại rung chuyển.
Ngụm rượu bị uống cạn.
ẦM!
Cả đám run rẩy.
Không còn tiếng gào thét. Không còn bóng người. Chỉ có tro bụi tan vào hư không.
RẮC!
“G·I·Ế·T HẮN!!!”
Hắn cười nhạt.
Bầu trời nhuốm màu đỏ máu.
“Ngươi xác định được ta…thì sao?”
Kẻ áo xám vẫn ngồi đó.
Phù văn bắn ra ánh sáng đỏ thẫm, soi rọi bóng dáng của kẻ áo xám.
XẸT!
Giống như chưa từng gặp.
Nhưng chén rượu chưa kịp rơi xuống, một bóng người đã lặng lẽ ngồi xuống bàn, nhẹ nhàng đón lấy nó.
Máu bắn tung trời.
Nhưng khi ngẩng đầu lên…
Kẻ áo xám nhấc chén rượu, lắc nhẹ, rồi nhấp một ngụm.
Máu tràn ra, nhưng lão già không cảm thấy đau đớn.
ẦM!
Đám c·ướp quay đầu tháo chạy.
Vô hình?
Mặt quạt khắc đầy phù văn cổ quái, tỏa ra từng tia oán niệm lạnh thấu xương.
“Ngươi muốn gì?”
Bên ngoài Phong Ấn Chi Địa, vô số tu sĩ đang quan sát. (đọc tại Qidian-VP.com)
Lão già cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“BỎ CHẠY!!!”
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh sáng chiếu đến…
Không phải do bóng đen kia nói ra…
Thế nhưng…
Giọng nói chậm rãi, nhưng từng chữ như lưỡi dao khắc vào tâm trí.
“Sao… sao lại…”
Không thẳng tay g·iết hắn ngay…
Mà là do chính hắn.
Tất cả… đều hóa thành một tia sáng lặng lẽ chìm vào trong cơ thể hắn.
“Không thể nào… không ai có thể giữ được bản ngã khi bước vào đó!”
Hơn một trăm gương mặt trắng bệch, mắt đỏ như máu, miệng há ngoác gào thét, từ trong bóng tối lao tới.
Phập!
Ánh mắt hắn như có như không.
Giọng nói của bóng đen vọng vào trong tâm trí.
“Ồ?”
Bình yên tuyệt đối.
Tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tất cả đám c·ướp trong đại sảnh bỗng cảm thấy… mình đ·ã c·hết rồi.
Nó biến mất.
ẦM!
“Không có gì.”
“Hắn còn sống không?”
RẮC!
Một đám bóng đen ngồi quanh bàn đá, rượu thịt vương vãi, tiếng cười gằn vang vọng.
Phụt!
Hắn đã sống đủ lâu, trải qua bao nhiêu trận chiến, nhưng đây là lần đầu tiên… (đọc tại Qidian-VP.com)
Những mũi phi đao bay ra như lũ bầy châu chấu.
Kẻ áo xám đặt chén rượu xuống bàn.
Hắn không dám lên tiếng.
Người vừa xuất hiện là một nam tử khoác áo xám, dáng vẻ như một người qua đường tầm thường.
Xào Huyệt Huyết Ảnh – Hồi 10
Hay…
Một cái tên hắn đã nghe rất lâu về trước.
Vừa nhìn thấy.
Từng đạo huyết khí từ quạt xương cuộn trào, xoắn lại thành một bàn tay khổng lồ vươn ra chộp lấy kẻ áo xám.
Lão già cảm thấy bất an.
Hắn bật quạt ra.
Mặt đất nứt toác.
Tên đại hán liếm môi, hạ giọng hỏi:
“Ngươi rốt cuộc… là gì?”
Toàn bộ xào huyệt Huyết Ảnh… bị xóa khỏi bản đồ tu chân giới.
Cánh cửa phong ấn từ từ mở ra.
“Thử thêm lần nữa vậy.”
Vù!
Mà cảm thấy… tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Lưỡi quạt cắm sâu vào ngực.
Hắn biết mình là ai.
“Chỉ muốn xem…ngươi có đủ tư cách hay không.”
Một trận chiến thật sự… sắp bắt đầu.
Đó là một lão già, áo bào rộng thùng thình, tay cầm một cây quạt xương trắng hếu.
Mà nhắm vào chính bản thân mình!
Bóng người xám khẽ run.
“Ngươi là ai?”
Không ai kịp nhìn thấy hắn từ đâu tới.
Mà là một thực thể hoàn toàn mới.
Lão già khẽ siết quạt.
Hắn mở mắt.
“Ngươi…”
Như một thứ… vốn không thuộc về thế giới này.
Nhưng…
Mặt đất r·úng đ·ộng.
Giọng nói chậm rãi, không có chút biến đổi.
Hắn gào lên nhưng chưa kịp phản ứng, đầu đã lìa khỏi cổ.
“Ngươi biết đây là đâu không?”
Một tên đại hán vung đao bổ xuống, lưỡi đao sáng loáng, cắt đứt cả không khí.
Chương 55: Huyết Ảnh Táng Mệnh
“Hừ! Bọn tu sĩ chính đạo tưởng có chút bản lĩnh là có thể diệt được Huyết Ảnh chúng ta sao?”
Xoẹt!
Vì hắn chính là bản ngã.
ẦM!
Không phải vì sát khí.
“Thú vị. Đã lâu lắm rồi… ta mới gặp kẻ không s·ợ c·hết.”
Chén rượu vỡ nát trong tay hắn.
Trước mặt vẫn là đại điện hoang phế, vẫn là hư vô tĩnh mịch.
Một luồng sát khí vô hình quét qua xào huyệt, khiến cát bụi bốc lên như sương mù.
Bóng tối như một con thú khổng lồ, chực chờ nuốt chửng tất cả.
Một cơn lốc âm hồn bùng lên.
“Chỉ khi ngươi chấp nhận ta, ngươi mới thực sự tồn tại.”
“Hậu quả?”
Như ảo ảnh chưa từng có thật.
Không gian vỡ vụn.
“Kỳ lạ…”
“Thật nhạt nhẽo.”
Kẻ áo xám vẫn đứng yên.
Trong nháy mắt…
Bóng đen biến mất.
Xác định chân thân!
Phi đao vỡ nát giữa không trung.
Mà vì không thể đoán ra được… rốt cuộc kẻ này là ai.
Không còn là bóng đen.
Không nhắm vào kẻ áo xám.
Một giọng nói quái dị cất lên từ bóng tối.
Hắn đã tự làm b·ị t·hương bản thân, để xác định thực hư.
Hắn bước lên ngai đá, chậm rãi ngồi xuống.
“Tỉnh táo lại rồi à?”
Hắn bật quạt.
Bóng tối rùng mình.
Chính là kẻ áo xám.
Hắn vung quạt.
Một bóng người đã đứng sẵn sau lưng.
“Thật tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!”
Lão già khựng lại.
Từ đằng sau tàn tích đổ nát, một bóng người lững thững bước ra.
Trong một hạp cốc u ám, đèn đuốc lập lòe.
Xào Huyệt Huyết Ảnh
“Giả Đạo…”
Nhưng hắn vẫn ngồi ở bàn rượu kia mà?
Lão già khẽ siết chặt quạt.
Lưỡi đao bỗng khựng lại.
Không ai thấy rõ kẻ áo xám ra tay như thế nào.
Mà lại chơi đùa như mèo vờn chuột.
“Không cần hoảng. Các ngươi sẽ… không kịp cảm thấy đau đớn đâu.”
Chỉ có máu vẽ nên sự thật.
Hắn không thể xác định được đối thủ có tồn tại hay không.
Lão già hít sâu.
Không còn giả – thật lẫn lộn.
ẦM!!!
Một cái tên không nên tồn tại.
“Thế ngươi nói xem… Hậu quả của việc ngươi đứng trước mặt ta là gì?”
Lão già cầm quạt hơi nheo mắt.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.