Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 56: Huyết Ảnh Táng Mệnh 2
“Được. Để xem ai mới là kẻ thắng cuối cùng.”
Đây không phải một ảo giác thông thường.
Không tin vào đạo lý.
“Đây là… thứ tà ma gì?”
Đấu với một kẻ như vậy…
Bức tường vẫn in đầy huyết sắc.
Hắn mỉm cười.
Cảnh vật xung quanh vẫn như cũ.
Hắn cúi xuống…
Mọi thứ xung quanh biến mất.
Cảnh vật xung quanh đột nhiên biến đổi.
“Giả Đạo… vẫn tiếp tục.”
Bóng xám không ngạc nhiên.
Là ai lừa ai?
Có lẽ…
Hay có lẽ…
Làm sao một kẻ như hắn, độc tu quỷ dị đã sống sót hàng trăm năm trong tu chân giới, lại có thể rơi vào Giả Cảnh mà không phát giác?
Tô Vân Kiếm siết chặt chuôi kiếm.
“Được lắm! Nếu đã như vậy…”
“Ngươi có chắc… đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?”
Hắn không thể tin.
Lão già cảm thấy sợ hãi.
Và kẻ áo xám…
Thanh kiếm trong tay hắn
Hắn không thích những lời vòng vo.
Mọi thứ run rẩy.
Khoảnh khắc ấy…
Hắn chỉ tin vào bản thân.
“Ta chỉ nói ra điều mà họ đã tin từ trước.”
“Lại là ngươi sao?”
Không thể nào!
Lão già rụng rời.
Hắn đã không còn là chính mình từ lâu rồi.
Không ai có thể lừa dối cảm giác đau đớn.
Trên những bức tường cao v·út…
Chỉ còn bóng xám đứng đó, lặng lẽ đưa tay lên.
Khoảnh khắc hắn chuẩn bị bước ra…
Kẻ áo xám bật cười.
Kẻ áo xám vẫn như cũ, khuôn mặt mơ hồ, chỉ lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Kẻ áo xám khẽ lắc đầu.
Lão già bỗng bật cười, đầy điên cuồng.
“Không cần.”
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo kiếm ý sắc bén vô cùng.
“Hôm nay, Giả Đạo của ngươi… kết thúc.”
Hắn không muốn đấu tiếp nữa.
Hắn chưa thua.
Lão già cắn răng.
Vì hắn biết…
Không còn kẻ áo xám.
Miễn có sức mạnh tuyệt đối, mọi ảo ảnh đều sẽ tan biến.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Nhưng dù hắn có nghĩ thế nào…
Từ…chính trong đầu hắn.
Hắn vẫn là chính mình.
“Rất ít người nhận ra…”
“Ồ?”
Giả Cảnh…
Tất cả đều biến mất.
“Ngươi có chắc… chính là Giả Cảnh không?”
Hay đó chỉ là…
Ngay từ khoảnh khắc hắn bước vào xào huyệt.
“Đây… là một tầng Giả Cảnh khác?”
Bóng xám chỉ mỉm cười.
Rốt cuộc…
Hắn cười lạnh.
“Chẳng phải ngươi vẫn đang…chìm trong giả cảnh hay sao?”
Vừa rồi…
Lão già đột ngột sững lại.
Không đèn.
“Ta là độc tu, chuyên đối phó với loại thủ đoạn này… sao có thể bị kéo vào sâu đến vậy?!”
Chương 56: Huyết Ảnh Táng Mệnh 2
Hắn chỉ cười.
Lão hét lớn, toàn bộ tu vi bùng nổ.
“Thì ta sẽ tự hủy!”
Hắn đã chìm vào từ lâu rồi?
Hắn chưa từng tồn tại?
Chỉ còn lại…
Hắn chưa từng biết.
Hắn mới thấy rõ.
Bóng xám bước tới.
Lại một tầng Giả Cảnh sâu hơn.
Một giọng nói vang lên.
Hắn nhắm mắt.
Nhưng ngay lúc đó
Ngay từ khoảnh khắc hắn nghĩ rằng mình đang tỉnh táo.
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
“Hừ! Giả Đạo các ngươi chỉ giỏi lừa thiên hạ!”
“Từ giây phút ngươi bước vào đây…”
Ngay từ đầu…
“Không thể nào…”
Khoảnh khắc ấy…
Một tầng Giả Cảnh khác.
“Được… Nếu không thể ra…”
Hắn đ·ã c·hết từ khoảnh khắc nào?
Nhưng…
Một bóng người đạp mạnh vào không gian, xông thẳng tới.
“Ha… ha ha…”
Tô Vân Kiếm luôn ghi nhớ mọi kẻ địch hắn từng đối đầu.
“Vậy để ta cho ngươi thấy…một tầng Giả Cảnh khác.”
Là giọng của kẻ áo xám.
Và lão già…
Tô Vân Kiếm cảm thấy có gì đó cực kỳ sai.
Mọi lời hắn nói…
Nhưng đúng lúc ấy…
Hắn không biết.
Lão già cắn chặt răng.
Lão già nhếch mép cười lạnh.
Lão già toát mồ hôi lạnh.
“Ngươi nghĩ chỉ bằng mấy lời đạo lý này có thể khiến ta sợ sao?”
Dù hắn có giãy dụa thế nào…
Tô Vân Kiếm không đáp.
Thế giới lại thay đổi.
Tim lão lạnh ngắt.
Hơi thở chậm rãi, tim đập mạnh như trống trận.
Lại một lần nữa.
Có lẽ…
Là đấu với thứ mà chính mình không thể hiểu.
Xào huyệt biến mất.
“Thiên Kiếm Tông vẫn còn sống sót ư?”
Là từ khi nào.
Hắn là độc tu.
Rốt cuộc…
“Móa nó…”
Kiếm khí phát động.
Có lẽ…
Không còn xào huyệt.
“Một linh hồn… đã bị viết lại.”
Hắn không thể tin nổi.
Có thật là của hắn không?
Hắn
Hắn đã chìm vào bao nhiêu tầng giả dối rồi?
“Như vậy… lại có thêm một kẻ nữa.”
“Đã thuộc về ta.”
Căn phòng trở lại tĩnh lặng.
Một giọt máu bất chợt ngưng tụ trên đầu ngón tay hắn.
Và thì thầm:
“C·hết tiệt… Ta… Ta phải làm gì…”
Mọi hành động của hắn từ nãy đến giờ…
“Ngươi nghĩ… đã thoát rồi sao?”
Nhưng kiếm trong tay hắn đã vung lên.
Huyết quang cuồn cuộn, kiếm quang hóa thành một đường c·hết chóc.
Bóng xám mỉm cười.
“Muốn chơi trò này với ta?”
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn bước ra khỏi cửa…
Hắn có thực sự đang đứng đây không?
Chỉ có hắn đứng đó.
Tiếng nói vang lên.
Cảnh cường giả cúi đầu phục tùng.
“Ha… Đúng là giả.”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Mà là…
Chính bản thân hắn cũng không thể tin vào những gì hắn thấy.
Một kiếm chém xuống, phá tan bóng tối.
Lão già sắc mặt tái nhợt.
Tan biến.
Hắn không tin.
Vậy mà bây giờ…
Chỉ còn bóng tối.
Bóng tối vẫn còn.
Hắn không phải kiếm tu. (đọc tại Qidian-VP.com)
Bóng xám cười khẽ.
Không gian nứt toác.
Là những bức họa quái dị.
Và…
Nhưng…
“Vì ngươi đã…tự sợ rồi.”
Máu tươi phun ra.
Không thể thua.
Một căn phòng trống rỗng.
“Đây là…”
Một kẻ sống bằng mưu mô, g·iết chóc trong bóng tối.
Ngay từ lúc hắn nhìn thấy kẻ áo xám.
Hắn không biết…
Bóng tối tan rã.
Chính hắn đã tự xé nát cơ thể mình.
“Không thể nào… Không thể nào…”
Nhưng…
Cảnh một thân ảnh bọc trong sương mù đứng trên đỉnh thiên hạ.
Mà là một loại Giả Cảnh mang sức mạnh khống chế thực tại.
Từ trong bóng tối…
“Ha… Ha ha…”
“Ta… ta đã…” (đọc tại Qidian-VP.com)
Tô Vân Kiếm khựng lại.
Hắn đột nhiên nhận ra…
Rẹt!
Nhưng hắn không nhìn thấy ai cả.
“Ngươi nghĩ rằng…t·ự s·át là có thể thoát?”
Lại một lần nữa.
Tô Vân Kiếm.
Không còn ánh lửa.
“Toàn bộ nhận thức của ngươi…”
Thì đây không chỉ là Giả Đạo đơn thuần nữa.
“Thứ đáng sợ nhất trên đời…”
“Ngươi hiểu rồi chứ?”
Ánh lửa.
Hay là…
Huyết khí b·ạo đ·ộng, tựa như s·óng t·hần, cuốn thẳng vào bóng xám trước mặt.
“Một giọt ký ức…”
Rồi nhẹ nhàng nuốt trọn giọt máu ấy.
Lão già sụp xuống.
Ầm!
Lão già đứng dậy.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn thực sự hoang mang.
Một bóng người chậm rãi bước ra.
Lão già trợn trừng mắt.
Hắn đã đến.
Không còn gì nữa.
Máu.
Không phải chỉ là một tầng ảo ảnh.
Mà là một lớp vỏ bọc thay thế toàn bộ suy nghĩ của hắn.
Khoảnh khắc ấy…
Bàn rượu.
“Một đoạn sinh mệnh…”
Tay mình trở nên trống rỗng.
Lão già rút ra một thanh đao.
“Không cần nói nhiều.”
Nhưng hắn vẫn cười lạnh.
Hắn vẫn đang ở trong Giả Cảnh.
Nhưng bóng xám trước mặt… hắn không nhớ nổi gương mặt, cũng không thể xác định tu vi.
Lão già cứng đờ.
Ngay sát bên tai hắn.
“Cuối cùng cũng tìm được ngươi!” (đọc tại Qidian-VP.com)
Là một đại điện rộng lớn.
Giả Đạo cấp bậc chí tôn.
Dù ảo diệu thế nào cũng chỉ là một tầng hư huyễn.
Không phải ma tu.
Hắn rùng mình.
Lão già rùng mình.
Nhưng hắn không cảm thấy đau.
Tô Vân Kiếm đột nhiên cảm thấy…
“Vậy để ta phá nát cái Giả Cảnh này xem sao!”
“Hừ, chỉ vậy thôi sao?”
Cảnh máu chảy đầu rơi.
“Không phải chân lý…”
Hắn đã gặp tên này bao giờ chưa?
Nhìn bàn tay của mình.
Nhưng câu nói này… có gì đó không đúng.
Bức tường phía sau hắn nứt toác.
Máu từ chính người hắn.
Lão già khẽ rùng mình.
Tiếng cười vang lên. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng hắn không thể nhớ nổi.
Một phần của Giả Cảnh?
“Ngươi muốn t·ự s·át?”
Soạt!
Những kẻ thủ hạ.
Như thể chưa từng có ai tồn tại ở đây.
“Ta chưa từng lừa ai cả.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Lão già nghiến răng.
“Mà là…điều mà tất cả cùng tin là chân lý.”
Tô Vân Kiếm không chịu nghe thêm.
Bóng xám chỉ vung nhẹ tay áo.
“Không thể nào…”
Lão già quay người bỏ đi.
“Ngươi vừa đánh vỡ thứ gì?”
ẦM!
Hắn vẫn ở đó.
Mọi suy nghĩ…
“Lừa sao? Ngươi sai rồi.”
Vẫn đang nhìn hắn mỉm cười.
Nhưng…
Nếu kẻ áo xám có thể dẫn dắt hắn vào trong ảo cảnh mà không hề hay biết…
Giả Cảnh này…
“Ta đã nói rồi… ngươi chắc chắn đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau sao?”
Nhưng xung quanh…
Lão già không dám nhúc nhích.
Không cửa sổ.
Hắn băm nát bàn tay trái.
Lão già bất ngờ vận công, sẵn sàng bạo thể.
Kẻ áo xám vẫn đứng ở đó.
Xào huyệt.
Cảnh vật vẫn chẳng hề thay đổi.
Hắn không tin vào chân lý.
Thay vào đó…
Biến mất.
Nhưng…
“Ngươi biết không?”
“Ta chưa bao giờ tin vào Giả Đạo…”
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.