Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 59: Canh Bạc Sự Sống

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 59: Canh Bạc Sự Sống


Khoảnh khắc đó

Vừa chạm vào

Cạch!

Nam tử xám cười lạnh.

Người mặc đạo bào hốt hoảng lùi lại, cảm nhận sát khí thấu xương.

"Vậy thì để ta xem… Kiếm đạo của ngươi có đủ g·iết ta không." (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ta chỉ là một lão già bán sắt vụn."

Lão giả cười nhạt.

"Ngươi đã…"

"Thì ra, ngươi vẫn còn ý thức."

Bóng người quỷ dị kia bỗng nhiên cứng đờ!

tại 1 quán v·ũ k·hí

"Thả hay không… không còn quan trọng nữa."

Nam tử xám thở hổn hển, nhìn lão già với ánh mắt kinh hoàng.

"Ngươi dùng gì?!"

Hơi thở t·ử v·ong bủa vây tứ phía!

Nữ tử khẽ nhếch môi.

"Ngươi… NGƯƠI LÀ AI?!"

Một luồng sát khí khủng kh·iếp bùng phát, xuyên thấu tâm hồn hắn!

Người áo đen giật mình mở mắt.

Hắc khí tản đi, sơn môn hoang vắng lại chìm trong yên tĩnh.

Hắn cảm nhận được một lực hút vô hình, như thể có một thế giới khác ẩn giấu bên trong viên Huyết Ngọc.

"Ngươi muốn thấy… quá khứ của ta sao?"

Ánh mắt lão giả thoáng lóe lên vẻ nguy hiểm.

Huyết Ngọc tỏa ra một luồng sáng đỏ như máu, kéo hắn vào sâu trong ý thức!

Hắn cắn răng, cố trấn định, vươn tay nắm lấy chuôi kiếm.

Đôi mắt đỏ rực, hận ý ngập trời!

Chương 59: Canh Bạc Sự Sống

Người áo đen không né tránh, kiếm trong tay hơi run lên, ánh mắt lạnh lùng như nhìn xuyên thấu thiên địa.

Lão giả cười cười, chậm rãi đứng dậy, đi về phía sau.

"Ngươi đến đây… là để c·hết sao?"

Hắn cẩn thận quan sát, nhưng ngay lúc này

Ngay lập tức

"Hóa quỷ thì sao? Đã c·hết rồi, thì mãi mãi vẫn là kẻ c·hết."

Nam tử xám cao mày, nhưng cũng theo sau.

"C·hết hết đi…"

Người áo đen thì thào.

Hắn chậm rãi giơ kiếm lên.

Ở phía xa

Một lối vào.

Người mặc đạo bào đã sớm mặt không còn chút huyết sắc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Xoẹt!

ẦM!

Khi mở mắt ra

Hắn vội rút tay lại, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.

Người áo đen khẽ cười.

Cả không gian nổ tung.

Lão giả liếc mắt nhìn ngân phiếu, cười nhạt.

Hắn cảm nhận được một luồng kiếm ý khủng kh·iếp, như thể có hàng vạn oan hồn đang gào thét trong huyết y của nữ tử kia.

Nó không còn đơn thuần là một viên ngọc nữa.

Người áo đen chỉ khẽ nhếch môi, vung kiếm chém xuống.

Huyết Ngọc Hấp Hồn

Kiếm Đạo Vong Linh

Người áo đen không đáp, chỉ nhẹ lắc cổ tay.

Nàng cất bước tiến đến gần, kiếm khẽ nâng lên.

Cảnh tượng máu me đầm đìa, tiếng hét thảm vang vọng trong đầu.

Nhưng trên đất

"Hấp Hồn Ngọc…"

Hắn khẽ híp mắt.

Bầu trời rạn nứt.

Nam tử xám cảm thấy toàn thân lạnh toát. Áp lực từ thanh kiếm rỉ sét này quá mức đáng sợ!

Người áo đen chỉ lạnh nhạt thu kiếm.

Hắn giơ tay điểm nhẹ.

Một thanh kiếm từ trong hư không ngưng tụ, kiếm khí lẫm liệt, nhưng mang theo một luồng tà dị khó tả.

Một giọng nói vang lên

Đôi mắt đỏ nhìn thẳng vào hắn.

Từ trong màn sương đen, một bóng dáng huyết y dần hiện ra.

Hai kiếm v·a c·hạm

Lửa cháy ngập trời.

"Ngươi muốn kiếm thế nào?"

ẦM!

"Aaa!"

Người áo đen bước lên một bước, hai ngón tay khẽ vươn ra.

Người áo đen khẽ nheo mắt, hừ lạnh một tiếng.

Tàn Niệm Hóa Quỷ

"Ta không tin! Chỉ là một thanh sắt vụn mà thôi!"

"Một thanh có thể g·iết bất kỳ ai, dù là Hóa Thần cũng phải c·hết."

Người áo đen nhấc thanh kiếm, ánh mắt bình thản.

"Vậy thì, để ta xem… ngươi còn sót lại bao nhiêu sức mạnh năm xưa."

Một luồng hàn ý bỗng xộc thẳng vào thần hồn!

Trong tích tắc, vô số hình ảnh xoáy tròn trong tâm trí.

"G·i·ế·t hết!"

"Ngươi… có dám cầm không?"

Mà là một cánh cửa!

Người áo đen cúi xuống, ngón tay khẽ chạm vào viên ngọc đỏ như máu.

Họ đ·ã c·hết từ lâu!

"Ngươi thấy rồi đấy."

Trong khoảnh khắc đó

Hắn thấy mình đang đứng giữa một vùng đất hoang vu, bầu trời đen kịt, gió rít gào như quỷ khóc.

Mặt đất rạn nứt.

Tiếng hét tan biến theo gió.

"Huyết Tàn Niệm…"

Quán v·ũ k·hí lặng như tờ.

Hư ảnh gào lên một tiếng, một luồng hắc phong cuồn cuộn phóng ra.

Viên Huyết Ngọc vẫn nằm yên trong lòng bàn tay.

Tàn niệm đang hóa quỷ!

Bên trong… là một thanh kiếm rỉ sét.

Lão giả vuốt ve chuôi kiếm, ánh mắt xa xăm.

Tiếng bước chân vang vọng.

Cộp! Cộp! Cộp!

Lão giả không đáp, chỉ thổi nhẹ một hơi lên thanh kiếm.

Nam tử xám nhếch môi.

"Cần gì?"

Bóng người không đáp, chỉ từ từ tiến tới.

Oán khí hội tụ lại, từng mảng da thịt mơ hồ xuất hiện.

Sát khí tràn ngập, tử khí cuồn cuộn như đ·ại h·ồng t·hủy.

Ầm!

"Đi theo ta."

Vút!

"Nghe nói ngươi từng là thợ rèn số một thiên hạ?"

Vù!

Nam tử xám hít sâu một hơi.

Một tia kiếm quang mảnh như sợi chỉ bắn ra.

Đất trời rung chuyển, linh khí biến thành từng luồng hắc khí quỷ dị.

Hắn khẽ nhíu mày, nhưng không lập tức buông tay.

Thân ảnh ấy đứng lơ lửng, quanh thân tràn đầy tử khí.

Trong nháy mắt, hắn thấy chính mình… b·ị c·hém thành trăm mảnh!

Một cơn gió lạnh thổi qua

Họ đứng yên, mắt trống rỗng, mặc cho lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể.

Nam tử xám hừ nhẹ, lấy ra một tấm ngân phiếu đặt mạnh lên bàn.

Nhưng lúc này

Nhìn như đơn giản, nhưng…

Một kiếm rạch ngang thiên địa!

Hình ảnh bỗng nhiên vỡ tan.

Nàng bước thêm một bước, kiếm hơi nâng lên, hàn khí tràn ra lạnh đến tận xương tủy.

Hắn không kịp nói hết câu, cả thân ảnh lập tức sụp đổ!

"Luyện cho ta một thanh kiếm!"

Mỗi lần kiếm quang lóe lên, một sinh mạng lại tiêu tán.

Nam tử xám cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình chĩa thẳng vào mình!

Dẫn đến một bí ẩn chưa từng được khai mở.

Nhưng kỳ lạ thay (đọc tại Qidian-VP.com)

"Nếu ta bước vào… sẽ gặp thứ gì?"

"Kiếm ý của nàng…"

"Ngươi có dám biết không?"

Huyết Ngọc Mở Lối

"Đây là đâu?"

Bóng người đột nhiên ngẩng đầu.

Thanh Kiếm Đẫm Máu

"Ngươi là ai?"

Người áo đen cảm giác có thứ gì đó vừa bước ra từ bóng tối…

"Một cánh cửa sao…"

"Dùng tàn niệm mà muốn tái sinh… cũng đáng khen."

"Kiếm này, từng g·iết qua một vị Tiên Nhân." (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng hắn không có nhiều thời gian để suy nghĩ

"Hãy thử xem."

Linh hồn hư ảo với đôi mắt đỏ như máu, mái tóc trắng dài che phủ khuôn mặt.

"Hắn… vẫn chưa c·hết."

"Bao nhiêu?"

Lưỡi kiếm chém xuyên tầng tầng hắc khí, xé toạc oán niệm.

Hắn cảm giác thân thể như bị xé nát, linh hồn rơi vào một không gian vô tận.

Không gian nứt vỡ!

Lão giả cười nhạt.

Bóng người hư ảo gào lên, đôi mắt đỏ ngầu bừng cháy như địa ngục.

"Lão già kia!"

Mà là bị t·hiêu r·ụi từ bên trong!

Mặt đất sụp đổ!

Một tòa cung điện đổ nát đứng sừng sững giữa biển máu. (đọc tại Qidian-VP.com)

Một ý niệm thoáng lóe lên.

Như thể

Bỗng nhiên, hình ảnh trước mắt thay đổi. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Lão già, ngươi đùa ta sao?"

Bóng người kia không hề biến mất.

"Kiếm đạo vong linh sao…?"

Nàng vẫn mặc huyết y, vẫn cầm trường kiếm nhuốm máu, nhưng ánh mắt trở nên sâu thẳm, lạnh lẽo như vô tận hắc động.

Thanh kiếm trong tay đột nhiên rung động, toàn bộ sát khí xung quanh bị hút vào thân kiếm.

Một cơn gió thổi qua, làm tấm màn tre nơi góc phòng khẽ lay động.

Những người bị g·iết không hề phản kháng.

ẦM!

ẦM!

Người áo đen hít một hơi thật sâu, ánh mắt khẽ động.

Nhưng

Nhưng ngay lúc này

Xác c·hết chất đống.

"Kiếm… Táng Hồn!"

"Không thể diệt ta!"

"Cái… cái quái gì vậy?!"

Không phải b·ị c·hém nát

Giọng nói trầm thấp mang theo ý vị của thời gian, của oán niệm.

ẦM!

ẦM!

Rẹt!

"Ngươi…"

Hắn thấy một thiếu nữ mặc huyết y, tay cầm trường kiếm, đứng giữa bãi chiến trường đẫm máu.

Chính là nữ tử trong huyễn cảnh khi nãy!

Oán niệm thấu tận thiên địa.

Lão giả hơi ngước mắt lên, ánh mắt đục ngầu, chậm rãi nói:

Keng!

"Ngươi… ngươi thực sự muốn thả nó ra sao?!"

"Nếu không muốn c·hết, vậy hãy dùng kiếm nói chuyện."

Huyết kiếm vẽ ra một đường huyết sắc dài mấy trượng, chém thẳng về phía hắn.

Bên trong một quán v·ũ k·hí cũ kỹ, ánh nến leo lét soi rọi những thanh đao, kiếm đã phủ bụi. Khách đến đây chẳng có ai, chỉ có một lão già ngồi thu lu sau quầy, chốc chốc lại nhấp một ngụm trà nguội.

Một nam tử mặc y phục xám tro, gương mặt đầy vẻ cao ngạo, bước vào, gõ mạnh lên quầy.

Sau tấm màn tre, một gian phòng tối om, chỉ có một lò rèn cũ kỹ. Lão giả chậm rãi đưa tay mở một cái rương.

Không khí đông cứng.

Chỉ còn lại một viên ngọc đỏ như máu, lấp lánh dưới ánh trăng mờ.

Thiếu nữ nhẹ xoay đầu lại.

Kiếm quang xoay tròn, lực đạo quét ngang, cuốn theo hư ảnh tan vỡ.

Người áo đen siết chặt tay, ánh mắt lạnh băng.

Lão giả cười khẩy.

"Là ngươi…"

Lão Giả Bán Kiếm

"Đây là… Ma Quỷ Hoàn Sinh?!"

Một thanh âm quỷ dị vang lên.

ẦM!

Nam tử xám sững người, rồi bật cười ha hả.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 59: Canh Bạc Sự Sống