Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 58: Bóng Ma Thiên Tuyệt

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 58: Bóng Ma Thiên Tuyệt


"Thật sao?"

Hắn hơi nghiêng đầu, nhưng không nhìn thẳng.

Nữ tử huyết sắc đưa tay lên.

"Ngươi đã quên rồi sao?"

"C·hết? Ta đâu dễ c·hết vậy."

Bóng người áo đen không bận tâm.

"Ngươi vẫn chưa c·hết."

Chỉ có tro tàn bay trong gió.

Trong khoảnh khắc

Bóng người kia không đáp.

"Vậy ngươi có biết"

"Linh hồn chưa tan… phong ấn chưa bị phá… nhưng lại có người đánh thức tàn niệm này?!"

Rất lâu sau, hắn chỉ nói ba chữ.

Nhưng hắn không hề dừng lại.

Bóng đêm bỗng hóa thành sát lục. (đọc tại Qidian-VP.com)

Trong luồng sáng đỏ

Khoảnh khắc tay hắn chạm vào chuôi kiếm

Lòng tràn đầy hoảng loạn.

Rung động!

Hơi thở hắn thấp thoáng tà khí.

Nhìn thẳng vào kẻ không nên tồn tại.

Giữa cảnh hoang phế ấy, một người mặc đạo bào cũ kỹ, gầy gò như bộ xương khô, chậm rãi bước ra.

Cuối cùng

Chỉ nhìn xuống.

Người mặc đạo bào tái mặt, bàn tay siết chặt tay áo, hơi thở nặng nề.

Chương 58: Bóng Ma Thiên Tuyệt

Hắn chỉ bước đi.

Nhìn xuống

Người nọ bật cười.

Không một giọt máu chảy ra.

Gió lạnh thổi qua.

Không thuộc về lịch sử.

Không phản kháng.

Bóng áo đen quay lưng bước đi.

Lão giả tóc trắng run rẩy lùi lại.

Hắn cười khẩy, đáp:

"Thiên Tuyệt Tông, năm xưa bị diệt, có kẻ nào thực sự c·hết đi chưa?"

Một bóng người mơ hồ xuất hiện.

"Thú vị thật… ha ha… ta ẩn mình tám trăm năm, vậy mà ngươi lại tìm ra ta chỉ bằng một ánh mắt?"

Nếu Huyết Ảnh Ma thực sự còn tồn tại…

Người áo đen không nói, chỉ nắm chặt thanh kiếm, nhấc lên.

Người mặc đạo bào lập tức vận linh lực hộ thể, hai chân run lên.

Từ dưới lòng đất, một đạo quang mang đỏ rực bùng lên.

"Kiếm của… Kiếm Thánh… sao có thể… vẫn tồn tại?"

"Chuyện này… không thể nào…"

Trong khoảnh khắc đó, cả sơn môn run chuyển.

Hắn hóa thành hàng trăm ảo ảnh, mỗi bóng đều phát ra yêu khí ngập trời.

"Ta đến để thu hoạch."

Từ thân kiếm tỏa ra một luồng kiếm ý lạnh lẽo, không mạnh mẽ ngút trời, nhưng lại như có linh hồn.

"Ngươi chỉ cần biết"

Kẻ này…

"Huyết Ảnh Ma."

Trời đất chìm trong sát khí.

Bị ném thẳng xuống mặt đất.

Hắn không có quá khứ, không có tên tuổi, chỉ có hiện tại.

Bóng áo đen chậm rãi tiến lên một bước.

"Không thể nào… Ma Hoàng bảy trăm năm trước… sao có thể?!"

ẦM!

Lão giả tóc trắng không dám thở mạnh.

Mỗi bước chân, kiếm ý càng bạo liệt.

Gió lạnh cuốn theo huyết sắc.

Hắn muốn mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ngươi… còn nhớ vì sao tông môn này lụi tàn không?"

HẮN BẤT NGỜ XUẤT THỦ!

Một thanh âm xa xưa vang vọng giữa trời đất.

"Ngươi… rốt cuộc là ai?"

"Ngươi… làm sao có thể nhìn thấy ta?"

Thì thế gian này sẽ không còn bình yên.

Kiếm Ý Trấn Hồn

Không gian trở nên tối tăm.

"Ký ức có thể bị xóa bỏ, nhưng kiếm ý thì không."

Thanh kiếm khẽ rung.

"Không… không thể nào… nơi này… là phong ấn!"

Lão giả tóc trắng vẫn đứng đó, đôi mắt đầy hoảng sợ.

Toàn bộ hư ảnh yêu ma tan biến.

Tay hắn đã đứt.

Kẻ đó run rẩy nhìn lên.

Tấm biển gỗ đổ nghiêng, chữ khắc trên đó mờ nhạt, chỉ còn có thể lờ mờ nhận ra ba chữ:

"Thiên Tuyệt Tông… chưa từng diệt vong."

Hắn nghiến răng, trong mắt hiện lên sự kinh hãi.

"Đây là… trấn hồn kiếm ý?"

"Có những thứ có thể bị quên lãng… nhưng có những thứ sẽ luôn tồn tại."

Hắn đến đây để thu hoạch.

Là một vệt sáng đỏ rực, như sợi chỉ nối liền vận mệnh của toàn bộ thung lũng.

Giữa tông môn đổ nát, cỏ dại mọc lan, v·ết m·áu khô rải rác trên nền đá.

Tên Gọi Bị Quên Lãng

Áp lực trùng trùng, như thiên địa đè xuống.

Một t·iếng n·ổ vang vọng giữa đêm khuya.

Lão giả rụng rời ngã quỵ.

Hắn đã hiểu.

Không gian vỡ nát.

Một kẻ đang ẩn nấp trong tầng không bị kéo ra.

Chỉ có kết quả hiện hữu trước mắt.

Không liên quan đến hắn.

"Không thể nào… kẻ này vốn đ·ã c·hết từ tám trăm năm trước… sao có thể…?"

Như thể không phải con người.

ẦM!

Lão giả cắn răng.

Không thuộc về thế gian.

Bỗng nhiên, hắn dừng lại.

Bởi vì hắn biết

Không khí vỡ nát.

Bỗng nhiên

Một lúc lâu sau, hắn bình thản đáp:

Không một vết bụi.

Kẻ trước mặt bỗng chốc mất đi ánh sáng trong đôi mắt.

Người áo đen vẫn đứng im, chỉ nhàn nhạt nói:

Bởi vì, hắn không thuộc về lịch sử.

"Thiên Tuyệt Tông".

Người mặc đạo bào cười nhạt.

Người mặc đạo bào khẽ giật mình, nhưng không quay lại.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng hắn:

Mùi máu nồng nặc.

Hắn nhấc chân, chậm rãi bước qua bậc đá nứt vỡ.

Gió lạnh rít gào.

Một giọng nói vang vọng.

Kẻ Không Nên Tồn Tại

Ba chữ ấy đã từng là cơn ác mộng trong truyền thuyết.

Bị xé toạc khỏi hư không.

Giọng nói bình thản.

Bước chân bóng áo đen khựng lại.

"Ngươi không cần biết ta là ai."

Yêu khí tản mát.

Chỉ lặng yên đứng đó.

HẮN ĐƯA TAY RA.

"Ngươi… rốt cuộc là ai?"

Thanh kiếm cắm trên tảng đá

Một kẻ không thuộc về lịch sử.

Thời gian như ngưng trệ.

Chỉ có một giọng nói vang vọng.

Người áo đen vẫn lặng lẽ đứng đó, đôi mắt lấp lóe u quang.

HẮN ĐƯA NGÓN TAY CHỈ THẲNG VỀ HƯ VÔ.

"Nó… chỉ đang ngủ say." (đọc tại Qidian-VP.com)

RẮC.

ẦM!!!

ẦM!

Sơn Môn Lụi Tàn

Một cơn gió lạnh buốt thổi qua.

Chỉ có một điều duy nhất:

Cho đến khi không còn thấy bóng dáng hắn nữa.

Từng tia sáng đỏ bắn ra từ lòng đất, không khí như vặn vẹo, sát khí lan tràn.

Hắn không đáp, chỉ bước về phía thanh kiếm.

tại 1 sơn môn hoang vắng

Một hơi thở trôi qua.

Một thanh kiếm cắm trên tảng đá

Phía sau hắn, một thân ảnh quấn trong hắc bào, mặt che kín, đôi mắt lạnh như băng.

Mặt đất chấn động.

Ánh mắt hắn lướt qua đống tàn tích, qua những bức tượng gãy đổ, qua những thanh kiếm han gỉ. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mặt đất nứt vỡ.

Thân ảnh kia rơi thẳng xuống nền đất, mặt cắm vào lớp bùn tanh nồng đầy máu và xác yêu thú.

Bóng người kia cuối cùng lên tiếng.

Người mặc đạo bào bỗng lui về sau.

Bóng Ma Thiên Tuyệt

"Ngươi không cần biết."

Bóng áo đen không trả lời.

Thân thể tên đó tan thành cát bụi.

Bởi vì ở trung tâm tông môn, một thứ vẫn còn đó.

Lúc này

Người áo đen nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt không dao động.

Một luồng sát khí bùng lên.

Người mặc đạo bào lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt.

Ba chữ khiến cả không gian rung động.

Luồng kiếm ý trấn áp toàn bộ không gian, tựa như thời gian đình trệ.

Người áo đen khẽ liếc nhìn hắn, giọng trầm thấp:

Từ trong lòng đất, một luồng ánh sáng mờ ảo bùng lên.

Không tránh né.

Bóng áo đen vẫn không động.

"Chủ nhân… ai sẽ là kẻ c·hết trước?"

"Nhớ hay không, có quan trọng gì? Chẳng phải tất cả đã bị lãng quên rồi sao?"

Người áo đen dừng lại trước thanh kiếm, bàn tay chậm rãi vươn ra.

"Ngươi không cần biết."

XẸT!

Không một ai nhìn thấy bóng áo đen ra tay.

Người mặc đạo bào im lặng.

Ánh trăng mờ dần.

Gió lặng đi.

Người áo đen khẽ nghiêng đầu, giọng khô khốc:

Thậm chí, có thể chưa bao giờ tồn tại.

Người mặc đạo bào biến sắc.

Nhưng không có chút cảm xúc.

Mọi quy tắc, mọi truyền thừa, mọi đạo lý

Người này không có hơi thở, không có khí tức

Sau khi cơn gió quét qua, thung lũng yêu tộc chìm vào một sự im lặng c·hết chóc.

Gió lạnh thổi gào, cỏ dại cúi rạp, tàn tích hoang tàn rung chuyển.

Tên kia lảo đảo lùi lại.

Trên đầu ngón tay nàng

Màn đêm càng thêm dày đặc.

"Mà là"

Những mảnh gạch vụn bay lên không trung, như thể đang bị một lực lượng vô hình nhấc lên.

"Ngươi… là ai?"

Cả thung lũng đột nhiên lặng im.

Bên ngoài sơn môn hoang vắng, mây đen che khuất ánh trăng.

Đột nhiên

Người mặc đạo bào mồ hôi lạnh tuôn rơi, đôi mắt mở to không dám chớp.

Người mặc đạo bào toàn thân run rẩy, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không thể thốt nên lời.

"Kẻ nào… đánh thức ta?"

Hắn chỉ lạnh nhạt cúi xuống.

BÙM!

"LÀ TA LÀ AI KHÔNG?!"

Nắm lấy hư không.

Nhìn một kẻ không nên tồn tại.

Lưỡi kiếm rời khỏi tảng đá.

Tên kia đứng sững.

"Không phải là bọn họ."

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập điên cuồng.

Đôi mắt lão giả mở lớn.

Tàn tích run rẩy.

Hư không rung lên.

"Bảy trăm năm rồi…"

Nhưng ai cũng tin rằng kẻ mang cái tên đó đã bị diệt sát vĩnh viễn.

Bóng áo đen trầm mặc.

Tay hắn vuốt nhẹ lên bức tường rêu phong, nơi vẫn còn những dấu vết kiếm khí khắc sâu.

Mỗi bước chân, hư không đều nứt toác.

ẦM!

Trán đổ mồ hôi lạnh.

BÙM!

Hắn ngước nhìn trời đêm, giọng khàn đặc:

Thời gian ngưng đọng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Bịch!

Không một tiếng thét nào kịp phát ra.

Trong phút chốc

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 58: Bóng Ma Thiên Tuyệt