Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 64: Oán Linh Tháp
Đứa trẻ gật đầu.
"Phải làm thế nào?"
Hắn không cử động, không chớp mắt, không dao động.
Kẻ kia đã biến mất.
"Ngươi nghĩ rằng… ngươi là ai?"
Bóng đen dưới chân hắn nhẹ nhàng động đậy, tựa như một sinh vật sống. Nó bò ngược lên bức tường đá, tạo thành một hình dáng méo mó.
Bàn tay gầy guộc, bẩn thỉu.
Bước chân của đứa trẻ chạm vào nền đất làng.
"Không thể g·iết được ta đâu."
Thậm chí… lão còn không nhớ nổi mình đã đến đây bằng cách nào.
Không có gì. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng lạnh lẽo.
Chỉ có bóng hắn đổ dài trên nền đá lạnh.
Một cái bóng… không thuộc về ai cả.
"Ngươi… sẽ không thoát khỏi nhân quả này…"
Ba ngày sau.
Phản chiếu lại chính bóng đen.
Một tiếng cười nhẹ nhàng vang lên.
Lão hoảng hốt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Không có nhịp tim.
Nhưng đứa trẻ đã nghe đủ.
Giọng nói trở nên méo mó, tựa như hàng ngàn người thì thầm cùng lúc.
Gió lạnh thổi qua.
Kẻ áo đen cười khẽ.
Một giọng thì thầm mơ hồ vang lên.
"Ngươi muốn gì?"
Rồi hắn cất tiếng cười.
Bóng đen nở một nụ cười rộng ngoác.
Nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng.
Nhưng kẻ đứng giữa tòa tháp hoang vắng…
"Con à, đừng sợ nữa. Từ nay, nơi này là nhà con."
Nhưng đột nhiên
Bước thứ hai: Lừa dối thế gian.
Tu chân giới này, chúng sinh lầm than, nhưng nếu còn một kẻ muốn sống (đọc tại Qidian-VP.com)
Bất chợt
Mà là của kẻ đứng dưới.
Hắn đưa tay lên.
Bước đi đầu tiên trên con đường giả dối là lừa dối chính bản thân mình.
"Có khi nào… ta cũng chỉ là một thứ giả dối?"
Nhẹ.
"Chỉ cần không có sự thật, thì mọi thứ đều có thể là thật."
"Ngươi là ai cũng không quan trọng. Quan trọng là ngươi phải khiến người khác tin ngươi là ai."
Bọn tu sĩ áo bào đen bước đi lặng lẽ, đôi mắt vô hồn.
Một thị trấn nhỏ bên sườn núi, xác c·hết chất chồng.
Lời vừa dứt
"Ngươi có dám không?"
Các đại tông môn sụp đổ. Những giáo phái lớn nhỏ chia năm xẻ bảy. Không còn chính, không còn tà, chỉ còn lợi ích.
"Bảy trăm năm… vẫn không ai dám bước vào nơi này… chỉ có ngươi."
Đứa trẻ theo kẻ áo bào đen rời khỏi thị trấn. Xác người phía sau, không ai chôn cất.
Nó không hiểu tu chân, không biết linh lực, không có đạo lý.
Bàn tay khô quắt của lão tăng run rẩy.
Cảm giác mơ hồ dâng lên trong tâm trí, như thể chính bản thân cũng chưa từng tồn tại.
Lão tăng cảm thấy… mình cũng không còn thật.
Kẻ áo đen dẫn nó đi qua một cánh rừng c·hết, nơi cây cối héo úa, lá không còn màu xanh, mặt đất nứt toác như da của một lão nhân hấp hối.
"Bà ơi, tại sao mọi người trong làng luôn khổ sở như vậy?"
Làng này, đã không còn lối thoát.
Ở trung tâm khu rừng, một ngôi làng nhỏ hiu quạnh, âm u.
Từ khoảnh khắc đó
"Ngươi là ai?"
"Sợ không?"
"Không phải đáng sợ…"
"Vị diện này… đã hỏng rồi."
Bóng đen hoảng sợ. Nó lùi lại, nhưng đã muộn.
"Yên tâm, yên tâm… Bà sẽ bảo vệ con…"
Tu chân giới chúng sinh lầm than, đau khổ
"Ngươi nghĩ rằng… ngươi là ai?"
Toàn bộ tòa tháp rung chuyển dữ dội. Những bức tường nứt toác, từng khối đá đổ xuống như thác lũ.
Chỉ có những lời thì thầm vang vọng trong đầu:
"Tốt. Từ giờ, ngươi không còn là phàm nhân nữa."
Oán Linh Tháp
Tòa tháp đứng đó, âm u, cũ kỹ, bị bao phủ bởi bóng tối tựa như cắn nuốt mọi ánh sáng.
Những bóng đen vô hình bò ra từ mặt đất, rỉ rả thì thầm bên tai.
"Những kẻ bước vào đây… không ai còn là chính mình nữa…"
Bóng đen vỡ tan như tấm gương bị đập nát.
Những con người khốn khổ trong làng đầy nghi ngờ, nhưng cũng đầy thương cảm.
Đứa trẻ ôm đầu, run rẩy.
Một kẻ thấp giọng nói.
Sống sót không phải ân huệ, mà là một lời nguyền.
Thì bi kịch vẫn chưa kết thúc.
"Thứ không tồn tại… làm sao có thể biến mất?"
Bóng đen trên trần nhà vặn vẹo, nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai, lộ ra những hàng răng nhọn hoắt như tua rua quỷ dị.
"Một thứ… ngươi không thể hiểu."
Đứa trẻ được đưa vào một căn nhà cũ kỹ, nơi một bà lão tóc bạc phơ nhìn nó bằng ánh mắt hiền từ.
Đứa trẻ nhìn xuống đôi tay mình.
Đứa trẻ do dự.
"Ăn đi."
Tu chân giới, giờ đây, chẳng khác gì một vũng lầy đen tối.
Cơn gió khô khốc lướt qua, mang theo mùi tro bụi và hương đàn hương mục nát.
Nó không còn tồn tại.
Bóng tối xâm chiếm tâm trí lão.
Một lão nhân run rẩy vươn tay ra.
Hắn cúi đầu nhìn xuống.
Một kẻ đưa tay ra.
"Chỉ là hắn… chưa từng tồn tại ngay từ đầu."
"Bà ơi… thật sao? Ta… ta không còn ai cả… Nếu không có bà, ta… ta đ·ã c·hết mất rồi…"
Bàn tay khô gầy nắm chặt lấy số phận của mình.
Nhưng kỳ lạ thaybóng đó không phải bóng của hắn.
"Hắn đâu rồi?"
Nhưng bụng đói cồn cào.
Hắn ném cho nó một bộ quần áo rách rưới, bẩn thỉu, nhuốm máu.
Bên cạnh hắn, một đứa trẻ ôm bụng đói, run rẩy.
Chỉ có một thứ
Trong đôi mắt không có ánh sáng, không có cảm xúc.
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ xa.
Kẻ áo đen nhìn nó, đôi mắt thâm trầm như vực sâu.
"Đứa trẻ đáng thương… vào đây, vào đây…"
Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.
"Ta… không còn nơi nào để đi…"
Đứa trẻ không còn nhớ rõ mình là ai.
Nhưng kẻ đứng giữa tháp chỉ cười nhạt.
"Làm ơn… cứu ta…"
Tên nó? Gia đình nó? Tất cả đều là sương khói.
Đứa trẻ rung rẩy toàn thân. Giọng nói nó nghẹn ngào.
Nhưng không hét lên. (đọc tại Qidian-VP.com)
Bà lão thở dài, mắt đượm buồn.
"Đến rồi sao?"
Không phải của bóng đen.
Bóng người quay lưng bước đi, ánh mắt lạnh lẽo như chưa từng có chuyện gì xảy ra. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Ngươi sẽ vào đó. Ngươi sẽ trở thành một kẻ đáng thương."
"Ngươi… là gì?"
Lão khẽ hỏi, giọng không còn chắc chắn.
Bóng tối nhạt dần.
Chương 64: Oán Linh Tháp
Ánh trăng chiếu qua khe nứt trên trần tháp, phản chiếu trên đôi mắt trống rỗng của kẻ kia.
Lão tăng rùng mình.
Bà lão xúc động, vỗ về nó.
Rồi nó ngước lên, ánh mắt trống rỗng, lạnh lẽo.
Bên trong, những bức tượng Phật vỡ nát nằm rải rác trên nền đất. Có tượng chỉ còn nửa mặt, có tượng mất đầu, có tượng bị xuyên thủng bởi những vết móng sắc nhọn.
Bà không nói tiếp.
Nhưng kẻ đứng giữa tháp chỉ khẽ nghiêng đầu, như thể câu hỏi đó không liên quan gì đến hắn.
Những bức tường ẩm mốc, những pho tượng Phật nứt vỡ, tất cả như vừa trải qua vô tận năm tháng lặng câm.
"Ngươi đã bước vào con đường của Giả Đạo."
"Gia đình ta… bị diệt…"
Bóng đen khựng lại. Nó cảm thấy điều gì đó sai sai.
Trên nền đá lạnh chỉ còn lại một cái bóng nhạt nhòa.
Nhưng âm thanh của nó bị bóp méo, rồi biến mất.
Kẻ áo đen hỏi.
Bước thứ ba: Khiến kẻ khác tự nguyện dâng hiến.
Một lão tăng mặc cà sa rách nát, da thịt héo úa, nhưng ánh mắt âm trầm tựa vực sâu.
Giọng nói vang vọng khắp đại điện.
Nhưng
Một bóng người đứng yên lặng giữa đại điện.
Rào rào…
"Chúng ta… bị một đám ác tu ức h·iếp. Năm nào cũng phải cống nạp cho chúng, nếu không…"
"Ngươi sẽ khiến họ tin ngươi."
Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh vặn vẹo.
Nó chỉ biết mình đang đói.
Từ trong bóng tối, một thân ảnh khô quắt chậm rãi bước ra.
Sau lưng hắn, ngọn lửa đỏ trong đống tro tàn vẫn leo lắt cháy.
Nó bước vào làng, đôi mắt tràn ngập nước mắt giả dối.
Nhưng chỉ sau một nhịp thở, nó tụ lại, bò lên trần nhà, treo lơ lửng ngay phía trên hắn.
Giọng nói vang lên từ đâu đó.
Lão nhìn kẻ kia, rồi cúi xuống nhìn khoảng không nơi bóng đen biến mất.
Nó cắn răng, nuốt xuống.
Trời cao không đáp, đất rộng không dung.
Bóng người không đáp. Hắn nhấc chân, dẫm mạnh xuống.
"Ngươi có muốn sống không?"
"Ta là ai?"
Lão tăng siết chặt nắm tay, cố gắng cảm nhận hơi thở của mình.
Hắn ngẩng đầu.
Quỷ dị khó hiểu
Bóng đen hét lên, như thể nó vừa nhận ra điều gì đó kinh khủng.
Đứa trẻ gật đầu.
Dưới chân hắn là một bóng đen.
Bộp!
Một ý nghĩ kỳ quái dâng lên
"Giả Đạo… thật sự đáng sợ đến vậy sao?"
Trước mặt là một con đường đất loang lổ dấu chân, cũ kỹ, rạn nứt.
Người kia vẫn đứng yên.
Hắn khẽ cười.
Hắn ném cho đứa trẻ một viên đan dược đen sì, h·ôi t·hối, tanh nồng.
Bóng đen rùng mình. Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng nó.
"Tốt. Ngươi còn có tư cách đi tiếp."
Không có cảm giác thân thể.
Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt bẩn thỉu.
Hắn cất giọng, như đang tự hỏi chính mình.
"Ngươi sẽ kể một câu chuyện bi thảm."
Hai bên đường, t·hi t·hể treo trên cọc gỗ, ánh mắt trống rỗng, gió lạnh rít qua khe miệng đã cứng đờ. (đọc tại Qidian-VP.com)
Đứa trẻ lắc đầu.
Không nhúc nhích.
"Giả Đạo."
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.