Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 65: Thần Nhân

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 65: Thần Nhân


Và tất cả bọn họ đều tôn thờ một người.

Và nếu ngươi không tin vào nó… ngươi sẽ bị xóa bỏ.

Đứa trẻ ngày nào, giờ đây đã cao lớn, điềm tĩnh, khoác y phục trắng tinh, gương mặt hiền từ.

Không còn ai nhớ đến kẻ đã biến mất.

Bước thứ bảy: Trật tự đã được thiết lập.

Mọi người đều dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn vị tu sĩ.

Mọi người nơi đây đã mất đi khả năng nghi ngờ.

Không ai thi triển pháp thuật.

Những câu nói đơn giản.

Không quay đầu.

Bước chân đầu tiên vang lên.

Những cặp mắt.

Hắn cố vùng vẫy.

Hắn rùng mình.

Tại trung tâm ngôi làng, Thần Nhân an tọa trên bệ đá.

Nó không tự xưng là thần, nhưng tất cả đều tin nó là thần. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mọi người xung quanh dừng lại.

Người được gọi là 'Thần Nhân'.

Bước thứ năm, đã thành hình.

Hắn không tỏa ra linh lực.

Không còn là một ngôi làng bình thường nữa.

“Trật tự đã trở về.”

Đêm xuống.

Không phải hóa thành tro bụi, cũng không phải bị phá hủy.

Một bóng người chậm rãi tiến vào làng.

Không ai nói một lời.

Rêu xanh phủ đầy thành giếng, nhưng có một mảng trơn bóng bất thường.

Hắn đi đến bên cạnh cái giếng cũ.

Hắn chạm đất.

Tất cả đồng loạt gật đầu, không một chút nghi hoặc.

“Lời dạy của Giả Đạo không thể sai.”

Không gian trở nên im lặng đến đáng sợ.

Nơi này…

Bên dưới, những tín đồ đang lặng lẽ quỳ gối, nghe theo từng lời phán quyết.

Hắn đã trở thành một kẻ chưa từng xuất hiện.

Hắn không thể ngủ.

Nhưng không ai còn nghe thấy hắn nữa.

Không ai được phép nghi ngờ.

Không ai cầm v·ũ k·hí.

Vì hắn biết…

Hắn cắn răng.

Hắn không có tu vi.

Không phải đáy giếng.

"Nhưng nếu mọi người cần ta… ta sẽ không bỏ rơi mọi người!"

Hắn rơi xuống.

Hắn không quên được.

Dòng chảy của thế giới vẫn tiếp tục, không một gợn sóng.

Hắn nhìn thấy một người toát ra thần thái kỳ lạ.

“Các ngươi... còn đang sống sao?”

Giờ đây, không cần phải giả nữa.

Hắn chạm vào.

Bước thứ sáu: Xóa bỏ kẻ nghi ngờ.

Chỉ cần cất lời, số phận hắn cũng sẽ như kẻ kia.

“Đây là… Giả Đạo tối thượng sao?”

"Thần Nhân."

Không phải sát khí.

Hắn đứng dậy.

Giờ đây, bọn họ không chỉ tin tưởng nó… mà còn tự nguyện trao cả vận mệnh cho nó.

"Chư vị huynh đệ… ta có thể hỏi một chuyện không?"

"Không, ta chỉ là một kẻ nhỏ bé… ta không dám nhận…"

"Chuyện gì vậy?!"

Bước thứ tư, hoàn thành.

Những người dân vốn đang bất động trong nhà, bỗng dưng cùng lúc quay đầu.

Hai bên vách không phải đá, mà là một thứ đang cử động chậm rãi.

"Bà ơi… mọi người ơi… ta vô tình nghe được nơi ở của bọn ác tu, nên đã đi báo tin cho một vị đại tiên. Ngài ấy đã ra tay tiêu diệt bọn chúng…"

Và không ai có thể thay đổi nó nữa.

Nhưng ai ai cũng ghi nhớ, ai ai cũng tin tưởng.

Đây không phải lần đầu hắn đến đây.

Vị tu sĩ quay đầu.

"Bọn ác tu… bọn chúng đ·ã c·hết! Toàn bộ đ·ã c·hết!"

Ngôi làng nhỏ nằm nép mình dưới chân núi, chìm trong một màn sương dày đặc.

Da thịt đang tan biến.

Nhưng hắn không dám nói.

"Một kẻ qua đường… nhưng lại nghi ngờ?"

Trong thế giới này, chỉ có một sự thật duy nhất.

Làng đã đổi khác.

Không phải linh lực dao động.

Dưới lớp da người, những thứ khác bắt đầu rục rịch bò ra.

Rồi hắn chợt nhận ra.

Không hoảng loạn.

Từ một nơi nghèo khổ, giờ đây nó đã trở thành một điểm sáng trong vùng. Nhà cửa khang trang, mùa màng bội thu, dân làng vui vẻ sống mà không còn nỗi sợ hãi.

Tất cả bọn họ đều nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.

Một đêm tĩnh lặng, đầy sương mù.

Thực tại đã được định hình.

Một người quỳ xuống trước mặt đứa trẻ.

Rồi cả làng quỳ xuống.

Nhưng cơ thể hắn không còn là của hắn.

Đây là một mê cung.

Không có một chút âm thanh nào.

Đôi mắt hắn rung động.

Vị tu sĩ hít sâu.

Nhẫn Đạo… đã đến đây.

Một bàn tay vươn ra từ trong bóng tối.

Không ai còn nghi ngờ.

Không ai tự hỏi vì sao số người trong làng bỗng dưng ít hơn một.

Khắp nơi trong làng, mọi bức tường đều có khắc những câu nói của một người.

Cái giếng đã bị động chạm gần đây. (đọc tại Qidian-VP.com)

Dân làng kinh hoàng.

Lão nhân cười nhạt.

Tiếng thì thầm vang vọng.

Một người khác cũng quỳ xuống.

Không ai nhận ra. (đọc tại Qidian-VP.com)

Thần Nhân bình thản cất lời.

Cảm giác bất an trong lòng ngày càng lớn.

Nhưng trong lòng… một mầm mống bất an đã nảy sinh.

Bản năng mách bảo hắn phải tìm lại dấu vết của kẻ biến mất.

Tất cả đều hướng về vị tu sĩ.

Rồi vỡ òa trong hân hoan.

Bước thứ năm: Định hình thực tại.

Nhưng rồi…

Nhưng ngay khi bóng người đó bước thêm một bước, mọi thứ rung lên như một mặt nước bị ném đá.

"Tiểu thần nhân! Ngươi đã cứu chúng ta!"

Không có tiếng người nói. (đọc tại Qidian-VP.com)

Ngươi không nên nhớ.

Bởi vì…

Nó nở nụ cười hiền lành.

Ánh mắt y xa xăm, nhưng thấu suốt.

Chỉ có hơi lạnh bủa vây, những bóng mờ lượn lờ trong không khí.

Và thế gian… trở về trật tự vốn có.

"Từ nay, ngươi chính là hy vọng của làng!"

Nó là một giáo phái.

"Chúng ta… an toàn rồi!"

Một ngày nọ, có một vị tu sĩ lang thang đi ngang qua làng.

Bước thứ chín: Khi đáy giếng không còn là đáy giếng.

Chỉ có gió thứ không nên tồn tại trong một không gian hoàn toàn tĩnh mịch.

Hắn hoảng loạn.

Nhưng cả ngôi làng đang tự động bài trừ sự tồn tại của hắn.

Mà là… niềm tin tuyệt đối.

"Ngài ấy không phải phàm nhân."

“Ngươi không thể tồn tại.”

Những tiếng hét thê lương vang vọng giữa làng.

Mọi quyết định của nó đều là chân lý.

Xung quanh vang lên tiếng thì thầm.

Một lão nhân bước ra, giọng chậm rãi.

Bản thân hắn… đang dần bị xóa bỏ.

Làng vẫn không phản ứng.

Một giáo phái mà không ai biết mình đang bị thao túng.

"Vì sao mọi người lại thờ phụng một phàm nhân?"

Bước thứ ba, hoàn thành.

Ùm!

Một thứ gì đó đang quấn lấy hắn, trườn vào từng kẽ hở trong linh hồn.

Hắn không biết mình đang rơi bao lâu.

“Ngươi đã lạc lối.”

Ba năm sau.

Ý thức hắn tan rã.

Bảy ngày sau.

Đứa trẻ cúi đầu khiêm tốn.

Bước chân nhẹ như không dẫm lên mặt đất.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Người dân trong làng vẫn sinh hoạt như thường.

Nhưng… ở một góc xa.

Mà là lần thứ hai.

Thần Nhân mỉm cười.

"Ngươi muốn hỏi gì?"

Hắn ngạc nhiên.

Nhưng… hắn không giống phàm nhân.

Bầu không khí… đông cứng.

Một làn gió thổi qua, cuốn lên từng lớp tro tàn.

Mọi lời nói của nó đều là sự thật.

Một giọng nói trầm thấp, hiền từ vang lên.

Ngươi không nên tìm.

Vì không ai còn dám tin vào bất cứ điều gì khác.

Cái gì đó không đúng.

"Ngươi là ai?"

Bởi vì một phàm nhân không thể khiến tất cả mọi người xung quanh hắn đồng loạt tin tưởng hắn tuyệt đối.

Bước thứ tám: Một hạt bụi khẽ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.

hắn nhớ ra rồi.

"Ngươi lầm rồi."

Ngươi đã thấy.

Người kia thì thầm.

"Ngài ấy là chân lý."

Bịch!

Cả làng sững sờ.

Hắn cúi đầu, ẩn giấu nỗi sợ.

Không có tiếng gà gáy.

Không phải mê cung bằng đá, mà là mê cung của tư duy.

"Chân lý…?"

Mọi người đã quên mất sự tồn tại của hắn.

Vị tu sĩ cảm thấy thân thể mình trở nên mờ nhạt.

Vị tu sĩ khẽ cau mày.

Dân làng không đáp.

Hắn vẫn nhớ rằng đã từng có một người ở đó.

Những ánh nhìn.

Hắn há miệng định nói.

Từng đôi mắt vô hồn nhìn về phía hắn.

Bước thứ tư: Trở thành chân lý duy nhất.

Có một người vẫn còn nhớ.

Chương 65: Thần Nhân

Bóng tối nuốt chửng hắn.

Hắn biết… đây không phải một ngôi làng.

Là đứa trẻ.

Mà là… chưa từng tồn tại ngay từ đầu.

Bầu không khí thay đổi.

Từng khuôn mặt bình thản, trống rỗng.

Nhưng có người đã dao động.

Hắn không còn là một kẻ bị săn đuổi.

Vị tu sĩ biết hắn đã phạm sai lầm.

Không đau.

Vị tu sĩ cảm thấy gai lạnh sau lưng.

Một đường hầm dài bất tận trải ra trước mắt.

Nhưng vị tu sĩ cảm nhận được nó. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ta… chỉ là một kẻ qua đường."

Mọi sự đều hoàn mỹ.

Một bóng người đi chậm rãi trong đêm.

Không có cảm giác gì hết.

Như hơi thở của một thứ gì đó khổng lồ.

Người kia lặng lẽ rời khỏi căn nhà của mình, bước chân nhẹ như cánh chim, len lỏi qua những con hẻm tối.

Mà là một khoảng không bất tận.

Lần đầu tiên sau bao ngày, hắn nhìn thật kỹ.

Không ai thắc mắc về khoảng trống bên cạnh cái giếng cũ.

Chỉ biết bóng tối ngày càng đặc, ngày càng nặng.

"Nơi này… lạ quá…"

Hàng trăm ánh mắt tập trung vào hắn.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 65: Thần Nhân