Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 77: Thủy Hạm

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 77: Thủy Hạm


Đó là một chiếc đầu người.

Giống hệt hắn.

Trong ánh đèn mờ nhạt…

Chúng lập tức quay đầu bỏ chạy!

Sợ đám hình bóng giống hệt mình?

Ngồi trước bàn, tay cầm một quyển sách.

“Ngươi chỉ là…”

Trên hòn đảo hoang vắng.

“Hư ảo trở thành thật.”

Mà là... hắn hóa thành từng mảnh của chính mình.

Hắn không nhớ mình là ai.

Gió biển thổi gào. Sóng vỗ vào bờ đá sắc nhọn, vang vọng như những tiếng khóc nghẹn ngào.

Những tiếng cười tan biến.

Không ai đáp.

Sợ chính bản thân?

Và gương mặt hắn…

Hắn đi sâu hơn.

Bức tượng lại nhắm mắt.

Tại nơi này, không có tiếng khóc than.

Hắc bào nhân gào lên.

Nhưng cũng không có người rời đi.

Những hoa văn khắc trên tường bừng sáng, nhưng ánh sáng ấy không phải vàng kim, không phải lam quang, mà là một màu đen sâu thẳm.

Kẻ áo bào xám ngước lên trời.

Sợ kẻ này?

Bức tượng tiếp tục im lặng.

Những lão giả an nhiên pha trà, ánh mắt không vương chút bụi trần.

Hắn đưa tay đẩy cửa.

Những lão giả vẫn an nhiên.

Toàn thân hắn vỡ vụn.

Ở nơi xa xôi nhất của tông môn, có một bức tường cổ.

Nhưng vừa bước một bước

Ở trung tâm, một bức tượng quái dị đứng sừng sững.

Nhưng rồi, một trong ba kẻ hắc bào run rẩy.

MẬT THẤT VÔ DANH

Tất cả những hình bóng giống hệt hắn vẫn đứng đó, hàng trăm, hàng ngàn, bao vây hắn từ mọi phía.

“Ngươi sợ?”

Da thịt trở nên trong suốt.

Bình minh trải dài trên những ngọn núi.

Đệ tử tông môn cùng nhau luyện tập, động tác đồng đều như nước chảy.

KẺ SỐNG SÓT

Hắn muốn hét lên, nhưng cổ họng đã đông cứng.

Bóng tối nuốt chửng chúng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Rằng từ đầu đến giờ, người mà ngươi cho là ‘ngươi’…

Một bóng người bước xuống.

Những khuôn mặt run lên.

Không được nhìn trực tiếp vào mắt bức tượng.

TĨNH ĐỊA ẨN KHUẤT TRONG HƯ VÔ

Bởi vì hắn vừa nhận ra một chuyện còn đáng sợ hơn tất cả.

Không có t·hảm k·ịch, không có chiến đấu, không có hận thù.

Một tia sáng đen tuyền phun ra.

“Ngươi sợ điều gì?”

Mỗi ngày, vài cái tên lại biến mất.

Những bài hát ngừng hẳn.

“Ngươi đã đến rồi.”

Mỗi bước chân trên bãi cát, hắn đều thấy một bóng người khác…

Hắn lùi lại một bước.

Hắn là ai?

Đều đang đứng yên bất động.

Mật thất chìm vào bóng tối.

Hắn không chịu nổi áp lực.

Nó mở mắt.

Tiếp

“Một lời nói dối.”

Hắn không biết nữa.

Lão giả run rẩy gật đầu.

“Ngươi là một câu chuyện.”

“KHÔNG!!!”

Nhưng không ai trên thuyền thấy gì.

Cửa đóng.

Không ai biết, chạm vào liệu có bị l·ây n·hiễm hay không.

Bóng tối xoắn vặn, phủ trùm.

“Ngươi chưa hiểu sao?”

“Giả… Đạo…”

Nhưng chúng không còn giống con người.

Bởi vì gương mặt kẻ đó…

Một con thuyền mục nát trôi dạt lên bãi cát.

Chỉ có những hoa văn màu đen vẫn tỏa ra quang mang quỷ dị.

Trên bức tường khắc vô số chữ.

Tựa như không nghe thấy hắn hỏi.

Nụ cười đó không có cảm xúc.

“KẺ THẬT, SẼ C·H·Ế·T.”

Hắn run rẩy, nhìn chằm chằm vào kẻ trước mặt.

Ánh mắt trống rỗng.

Chẳng ai còn nghe thấy nữa.

“Ngươi… là ai?”

Hắn đứng trước bức tường cổ, chạm tay lên những cái tên đang phai nhạt.

Những thiếu nữ vẫn ca hát.

Hắn không còn là hắn nữa.

Ánh sáng... đậm đặc đến mức nuốt chửng mọi thứ.

Giống hệt hắn, cũng đang bước đi.

Không ai nhớ rằng chúng từng tồn tại.

Từng phiên bản, từng khuôn mặt, từng đôi tay, tất cả đều là hắn.

Bởi vì lúc này, tất cả thủy thủ…

Bức tượng quái dị chuyển động.

Là một kẻ khác.

Hắn chỉ biết…

Giả đạo xuất hiện tại 1 hòn đảo hoang vắng

Chưa từng tồn tại?” (đọc tại Qidian-VP.com)

“THẬT... HAY GIẢ?”

Chỉ có những khuôn mặt trên mặt đất, vẫn thì thào không dứt.

Bức tượng chậm rãi mở miệng, nhưng không phải để nói chuyện.

Hắn đang…

Hắn đẩy cửa.

Vô số “hắn” đổ gục trên mặt đất.

Một giọng nói vang lên trong đầu cả ba.

Mật thất trở về tĩnh lặng.

TĨNH ĐỊA

Không có ai nhớ hắn đã bước vào từ khi nào.

Sau khi bức tượng mở mắt, cả mật thất chấn động dữ dội.

Thứ ánh sáng đó như một sợi tơ mỏng, lặng lẽ rơi xuống mảnh vỡ của kẻ vừa c·hết.

Gió biển gào thét.

“Bóng tối bao trùm.”

“Vậy thì...”

Nhưng…

Tay hắn… đã mờ dần.

Từng bước chân không gây ra một âm thanh.

Một giọng nói vang lên từ vô số miệng.

Không ai dám thu thập hài cốt.

Thậm chí không ai biết đến khái niệm đói khát.

Lão giả thở dốc, mồ hôi lạnh đầm đìa.

"RỜI ĐI."

Hợp nhất.

Một đạo thiên lôi nổ tung trên bầu trời đen kịt.

Đó là những cái tên.

Hai kẻ hắc bào còn lại không dám động đậy.

Hai kẻ hắc bào siết chặt tay áo.

“Ta… vẫn còn… sống…”

Bên trong.

Kẻ áo bào xám bước tới.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng không thể.

ẦM!!!

Cả mật thất bỗng nhiên rung động.

Hắn…

Ánh đèn bập bùng.

Hai kẻ hắc bào kinh hãi.

Hóa thành một trong những hình bóng kia.

Lão giả áo đỏ ngã khuỵu.

Đến nơi không ai đặt chân.

“Hắn đ·ã c·hết chưa?” Một giọng nói vang lên, trầm thấp như vọng từ dưới địa ngục.

Giọng nói bình thản, nhưng vang vọng như thiên địa đạo âm.

Chúng hiểu rõ quy tắc của nơi này.

“Ta là ngươi.”

BÓNG TỐI LAN TRÀN

Ánh mắt ẩn sâu trong bóng tối, không thấy cảm xúc.

Khoảnh khắc ấy

Mặt sông gào thét như bị trời cao nghiền nát.

Hắn cử động.

AI LÀ NGƯƠI? NGƯƠI LÀ AI?

Thủy hạm chấn động dữ dội.

Giọng nói như sấm nổ trong tâm trí hắn.

Hắn không có tên.

Tại nơi này, không có đau khổ.

Nhưng mỗi bước, lão giả lại cảm thấy hồn phách mình chao đảo.

Nó như một sự méo mó của tất cả. (đọc tại Qidian-VP.com)

Xương cốt tan biến.

Giống như hắn không còn thật nữa.

Lão giả há miệng, nhưng không nói được.

“Ngươi là ngươi?”

Lão giả hít mạnh, cảm giác như toàn bộ thế giới đang đổ sập.

Giống như đã hóa thành những con rối không hồn.

Những đệ tử vẫn cười nói.

Bởi vì…

“Ngươi không phải là thực thể.”

Hắn không nhớ tại sao mình đến đây.

Hay sợ…

Kẻ đó cất giọng bình thản.

ẢO HAY THỰC?

Một ngọn đèn le lói giữa khu rừng trên đảo.

Bầu trời luôn trong vắt.

“Đây là… gì?”

Mật thất lặng như c·hết.

Kẻ đó chậm rãi đứng dậy.

Nơi ấy có một cánh cửa.

Một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn vang lên.

Nó không giống người, không giống yêu, không giống quỷ.

Kẻ áo bào xám cười khẽ.

Các thiếu nữ hát ca dưới gốc cây, đôi mắt tựa như trời xanh mùa hạ.

Nhưng tiếng hét của hắn…

Sợ cái gì?

Ánh mắt hàng trăm người đổ dồn về phía hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)

Ba kẻ hắc bào không nhúc nhích.

Một căn mật thất rộng lớn. Tường đá đen khắc đầy phù văn cổ, tỏa ra hơi thở xưa cũ đến đáng sợ.

Ba bóng người đứng trước bức tượng.

Những mảnh vỡ của đồng bọn trải khắp mặt đất, từng khuôn mặt giống hệt nhau vẫn run rẩy khe khẽ, như thể chưa hoàn toàn c·hết đi.

“Hay ngươi chỉ là một ý nghĩ trong đầu một kẻ khác?”

Hắn giật mình.

Không được nói.

Lão giả rống lên.

Kẻ kia khẽ mỉm cười.

“Ngươi chỉ là một câu chuyện chưa hoàn thành của ta.”

Căn nhà gỗ chấn động.

Không phải thịt nát xương tan.

Giống như…

Tất cả đều đang run rẩy. (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ngươi có bao giờ nghĩ…

“Chưa.”

“Một truyền thuyết được viết lại… hết lần này đến lần khác.”

Mùa màng luôn bội thu.

Hai kẻ hắc bào còn lại không dám thở mạnh.

Bóng người đứng giữa nâng một vật lên.

“KẺ GIẢ, SẼ SỐNG.”

Trên đó chỉ có hai chữ đơn giản, được khắc bằng tay.

Gương mặt kẻ kia…

Cánh cửa tự động mở ra trước khi hắn chạm vào.

Bức tượng lập tức nhìn thẳng vào hắn.

Sau lớp trận pháp dày đặc, sau những tầng kết giới vô hình, sâu trong lòng đất tối tăm... một cánh cửa đá cổ xưa chậm rãi mở ra.

Bên trong.

Là một căn nhà gỗ cũ kỹ, mái tranh mục nát, nhưng bên trong… có người.

Ngày hôm đó, có một người đến.

Tất cả đều vận hắc bào.

Hắn tiến tới.

Chương 77: Thủy Hạm

Không được cử động.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 77: Thủy Hạm